Vì sao N TT Nguyễn Tấn Dũng im lặng sau nhiều năm?
NGUYÊN THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG QUA GÓC NHÌN CỦA NGUYÊN PHÓ VĂN PHÒNG QH, TS NGUYỄN SĨ DŨNG
NHÀ BÁO
XUÂN BA
- Ông lý giải như nào về sự im lặng rất lâu của TT Nguyễn Tấn Dũng ( có thể là cái nhìn bao dung thiên hạ chưa ( không) hiểu mình. Rồi với thời gian sẽ hiểu.? Hoặc ổng ngại, sợ phải đối diện, đối đầu!
Và nữa, rất nhiều những la ó rằng ông Dũng tham nhũng nhưng lạ thay, sau bao nhiêu những săm soi điều tra không phát hiện ra một vụ việc nào cả mà chỉ suy diễn đồn thổi! Công luận, dư luận có công bằng với cá nhân ông Dũng không? Việc ông được TBT Tô Lâm gắn HC Sao vàng nên hiểu như thế nào?
TS NGUYỄN SĨ DŨNG
- Theo tôi, sự im lặng kéo dài của nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không nên được hiểu theo hướng né tránh hay sợ đối diện. Trái lại, đó là một lựa chọn có ý thức của người từng ở đỉnh cao quyền lực, hiểu rất rõ rằng: càng giải thích, càng tranh luận cá nhân, thì xã hội càng dễ bị cuốn vào cảm xúc, suy diễn và đối đầu không cần thiết.
Có những người chọn lên tiếng để tự bảo vệ mình. Nhưng cũng có những người chọn để thời gian, thực tiễn và các thiết chế có thẩm quyền trả lời thay. Tôi nghiêng về cách hiểu thứ hai. Đó là một sự điềm tĩnh, bao dung và chấp nhận độ trễ của lịch sử, vì tin rằng, khi cảm xúc lắng xuống, sự thật sẽ tự bộc lộ.
Về những cáo buộc tham nhũng nhắm vào cá nhân ông, cần nói rất sòng phẳng: trong suốt nhiều năm rà soát, kiểm tra, điều tra với mức độ chưa từng có, đã không phát hiện ra bất kỳ vụ việc tham nhũng cá nhân nào liên quan đến ông. Phần lớn những gì tồn tại trong dư luận là suy diễn, đồn thổi và đánh đồng trách nhiệm chính trị với sai phạm hình sự- hai phạm trù hoàn toàn khác nhau trong nhà nước pháp quyền.
Ở góc độ này, tôi cho rằng công luận đã không hoàn toàn công bằng với cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng. Phê phán chính sách, mô hình phát triển hay quyết định điều hành là điều bình thường và cần thiết. Nhưng cá nhân hóa trách nhiệm, rồi suy diễn sang tham nhũng khi không có bằng chứng, thì đó không còn là phản biện, mà là bất công.
Việc nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Bí thư Tô Lâm trao Huân chương Sao Vàng theo tôi mang một ý nghĩa rất rõ ràng: Đảng và Nhà nước đánh giá công lao, đóng góp lịch sử của ông một cách công bằng, tỉnh táo và có trách nhiệm, vượt lên trên những ồn ào dư luận nhất thời.
Huân chương cao quý ấy không phải để phủ nhận những tranh luận của lịch sử, mà để khẳng định một điều cốt lõi: ông Nguyễn Tấn Dũng là một nhà lãnh đạo đã cống hiến lớn cho đất nước, không bị kết luận sai phạm cá nhân, và xứng đáng được ghi nhận trong dòng chảy chung của lịch sử cách mạng Việt Nam.
Lịch sử, suy cho cùng, không được viết bằng tiếng la ó, mà bằng sự thật đã được kiểm chứng và phán quyết của các thiết chế có thẩm quyền.
+ Dư luận cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng là nhân vật gây tranh cãi chứ không phải nhân vật “đen trắng” Rồi mạng xã hội vốn vô thường không phải là tòa án, mà là pháp đình cảm xúc… Ý kiến của ông?
TS NGUYỄN SĨ DŨNG
- Theo tôi, nhận định ấy là xác đáng. Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là một nhân vật gây tranh cãi, chứ không phải một hình ảnh “đen- trắng” đơn giản. Và thực ra, mọi nhà lãnh đạo gắn với những bước ngoặt lớn của lịch sử đều như vậy. Tranh cãi không phải là điều tiêu cực; ngược lại, nó cho thấy nhân vật ấy đã thực sự tác động mạnh đến vận động của đất nước, chạm tới những lợi ích, kỳ vọng và cảm xúc khác nhau trong xã hội.
Điều đáng lưu ý là: mạng xã hội không phải là tòa án. Nó vận hành theo logic của cảm xúc, ấn tượng và đám đông- một thứ mà tôi gọi là “pháp đình cảm xúc”. Ở đó, người ta dễ quy kết, suy diễn, thậm chí “kết án” chỉ bằng cảm nhận chủ quan, chứ không bằng chứng cứ, quy trình hay chuẩn mực pháp lý.
Nhưng lịch sử và công lý thì khác. Lịch sử cần độ lùi, còn nhà nước pháp quyền cần chứng cứ và phán quyết của các thiết chế có thẩm quyền, chứ không dựa trên tiếng ồn của dư luận nhất thời. Một nhân vật có thể gây tranh cãi trên mạng xã hội, nhưng được đánh giá bằng hồ sơ, bằng kết luận chính thức và bằng đóng góp thực tế cho đất nước.
Vì vậy, theo tôi, cách nhìn đúng đắn nhất là chấp nhận tranh cãi như một phần tất yếu của lịch sử, nhưng không để cảm xúc thay thế sự thật, không để mạng xã hội làm thay công việc của lịch sử và công lý. Chỉ có như vậy, xã hội mới trưởng thành và công bằng hơn với những người đã gánh vác trọng trách lớn lao trong những thời khắc khó khăn của đất nước.
+ Xin cảm ơn Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng về cuộc trao đổi này.
XUÂN BA
( thực hiện)
Hết trích
Nếu xem việc anh Ba rời khỏi chức vụ thủ tướng và khi được trao huân chương Sao Vàng làm mốc để đánh giá và luận giải hành động im lặng và hầu như không đi lại, không hoạt động gì của anh Ba và sau đó là đi nhiều, phát biểu nhiều là việc thấy cây mà không thấy rừng.
Sau khi rời khỏi chức vụ anh Ba vẫn đi đó đi đây, tham gia một số hoạt động bình thường nhưng vì báo chí lúc đó không đưa tin nên mọi người tưởng anh Ba 'mai danh ẩn tích' hoặc không có hoạt động gì.
Còn vì sao báo chí không đưa tin lúc đó còn bây giờ sơ hở là đưa hoành tráng mọi người tự hiểu.
Thái độ im lặng là cá tính chính trị thường trực của anh Ba chứ không phải là không nói vì sợ.