Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
Chúng ta rồi sẽ già đi, các tế bào lão hoá dần. Cơn hứng cũng chập chờn theo từng mùa trôi qua chứ ko còn căng phồng lên mổi lúc vào xam như khi xưa. Chúng ta phải chấp nhận nhường lại sân chơi cho những ng mới. Lặng lẽ nhìn nhũng nít thân quen ngày một tắt dần… là cậu hay là tớ… chúng ta cũng phải chọn để lại nít này cho thế hệ mai sau. Tớ thì đau đầu hơn vì có tận hai thằng con trai đều máu gái như ba nó.Nhớ ngày mới vào còn bị các anh lớn dọa thông đít mà giờ cũng thành bô lão, thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.
Gia sản này. Tớ sợ lại là nguồn cơn của rạn nức tình anhw em chúng nó khi cùng ngồi bình phẩm về một em phò 200k.
Nhưng thoii kệ, ta còn hoài niệm là ta còn trân quý nhau rồi.
