Uhm, chấp nhận nó thôi, cũng là câu chuyện, bài học đã qua. Hiểu rõ được lý do tại vì sao ngày xưa mình sa đà vô con đường đó rồi thì biết cách để giáo dục con cháu mình sau nầy.
Một thời gian dài tao nghĩ về tao hồi đó, thay vì chán ghét, buông bỏ thì tao chấp nhận, yêu thương, vổ về, an ủi, động viên nó. Rồi cái gì cũng qua. Nhưng tổn thương, và tác hại mà nó để lại thì tao nghĩ sẽ không bao giờ hết.
Những lời tao viết là từ tận thân tâm tao, nên thằng nào lên đây gái gú thì được, còn có ý định chơi thử cho biết, cho vui, cho sành đời… hữu duyên đọc được mấy dòng nầy của tao thì nên bình tâm suy nghĩ lại cho thiệt kỹ.