Có Video 🌸Khi Phụ Nữ 40...

Đéo nói nhiều




🌸Khi phụ nữ 40

Không còn là cô gái của những năm mười tám đôi mươi,

cũng chẳng còn ngây thơ để tin rằng yêu thương là mãi mãi.

Tôi, của tuổi bốn mươi – đã đi qua đủ đầy sóng gió,

để hiểu rằng trưởng thành… là chấp nhận cả những điều không như ý.

Tuổi thanh xuân đã ở lại sau lưng, nhưng không ra đi tay trắng.

Nó để lại trên gương mặt tôi vài nếp nhăn nơi khóe mắt,

và trong trái tim, những bài học chẳng trường lớp nào dạy được.

Tôi đã từng khóc vì những điều nhỏ nhặt,

đã từng buông bỏ vì không đủ kiên nhẫn,

và từng níu giữ… dù biết rõ là vô ích.

Nhưng nhờ thế, tôi biết cách mỉm cười sau vấp ngã,

biết đứng dậy mà không đợi ai đưa tay.

Bốn mươi, không còn là cái tuổi để sống vì ánh nhìn của người khác.

Tôi học cách chăm sóc cho chính mình,

tự pha một tách trà khi mỏi mệt,

tự ôm lấy mình khi chẳng còn ai bên cạnh.

“Thương mình” không còn là một lời khuyên,

mà đã trở thành một lựa chọn sống còn.

Tôi không còn nhắc nhiều về quá khứ,

không đào xới những điều đã qua để tự làm đau lòng.

Tôi biết trân trọng hiện tại, biết rằng – mỗi ngày còn được sống là một món quà.

Tuổi bốn mươi, người ta hay nói “hết thời”.

Còn tôi lại thấy… đây mới là lúc tôi thật sự bắt đầu sống.

Không ràng buộc, không cố làm hài lòng ai,
cũng chẳng mải mê chạy theo những điều không thuộc về mình.

Tôi sống nhẹ hơn – nhưng không hời hợt.

Sống chậm hơn – nhưng sâu sắc hơn.

Sống ít lời hơn – nhưng yêu thương nhiều hơn.

Tôi – của tuổi bốn mươi – không còn tìm kiếm một ai để nương tựa,

vì tôi biết: chính tôi mới là mái nhà đầu tiên của chính mình.

Và nếu có ai hỏi: “Tuổi bốn mươi, tôi còn mong gì không?”

Tôi sẽ mỉm cười và đáp:

“Chỉ mong sống trọn từng ngày,
để sau này, nhớ lại… thấy lòng mình vẫn an.”
🌸

Già rồi em, liệt dương rồi.
@longtu @Phương86
 
Top