Có Video 🌸KHÔNG PHẢI VÌ HẠNH PHÚC NÊN TA BIẾT ƠN. MÀ VÌ BIẾT ƠN NÊN TA HẠNH PHÚC. 🌸

Trình Ca

Già trâu


🌸KHÔNG PHẢI VÌ HẠNH PHÚC NÊN TA BIẾT ƠN. MÀ VÌ BIẾT ƠN NÊN TA HẠNH PHÚC.

Con người thường có một niềm tin rất lạ.

Đó là đợi khi nào cuộc đời ổn hơn một chút, tiền nhiều hơn, tình cảm trọn vẹn hơn, mọi thứ bớt chông chênh hơn,

rồi mình sẽ sống chậm lại, sẽ mỉm cười nhiều hơn, sẽ hạnh phúc nhiều hơn.

Nhưng lạ một điều, càng chờ “đủ” thì lại càng thấy thiếu.

Có cái này lại muốn thêm cái khác.

Đạt được rồi vẫn chưa thấy nhẹ lòng.

Bởi vì hạnh phúc nếu được đặt sau điều kiện,

thì nó sẽ luônđứng ở phía “chưa tới".

Ngược lại, có những người cuộc sống của họ không hẳn là dễ dàng.

Vẫn lo toan, vẫn áp lực, vẫn có những nỗi buồn không gọi tên.

Nhưng họ lại có một thứ rất đặc biệt: họ biết ơn.

Biết ơn vì sáng nay còn thức dậy khỏe mạnh.

Biết ơn vì vẫn còn công việc để làm.

Biết ơn vì dù mệt mỏi, vẫn có một mái nhà để quay về.

Biết ơn vì có những đứa trẻ vẫn ôm mình mỗi tối, gọi mình là "mẹ".

Và chính từ những điều tưởng chừng rất nhỏ đó, họ sống nhẹ hơn, thở sâu hơn, và lòng bình yên hơn.

Thật ra, biết ơn không làm cho cuộc đời bớt khó khăn.

Nhưng nó làm cho ta bớt khổ trong chính những khó khăn đó.

Khi ta không biết ơn, ta sẽ luôn nhìn vào phần mình thiếu.

Nhìn người khác hơn mình cái gì.

Nhìn cuộc đời đã lấy đi của mình những gì.

Và càng nhìn như thế, lòng càng nặng.

Còn khi ta biết ơn, ánh nhìn sẽ đổi hướng.

Ta bắt đầu thấy:

À, mình vẫn còn đây.

Mình đã đi qua rất nhiều chuyện rồi.

Mình vẫn đang cố gắng, từng ngày.

Cái cảm giác “mình vẫn còn”,

nghe đơn giản thôi,

nhưng đôi khi chính là gốc rễ của hạnh phúc.

Có những người, chỉ khi mất đi rồi mới hiểu giá trị của điều mình từng có.

Một gia đình từng ở bên nhưng không trân trọng.

Một người từng yêu thương nhưng bị xem là hiển nhiên.

Một cơ thể từng khỏe mạnh nhưng lại bị bỏ bê.

Đến lúc mất rồi mới biết ơn thì thường là đã muộn.

Nên biết ơn, không phải là một hành động dành cho lúc cuộc đời đẹp đẽ.

Mà là một lựa chọn ngay cả khi cuộc đời chưa đẹp như mình muốn.

Bạn không cần phải có tất cả để bắt đầu biết ơn.

Chỉ cần dừng lại một chút thôi và tự hỏi:

Hôm nay, mình vẫn còn điều gì?

Có thể là một bữa cơm đơn giản.

Có thể là một tin nhắn hỏi han.

Có thể chỉ là việc mình vẫn còn đủ sức để đi tiếp.

Và khi bạn thật sự nhìn thấy những điều đó, bình yên xuất hiện.🌸
 



🌸KHÔNG PHẢI VÌ HẠNH PHÚC NÊN TA BIẾT ƠN. MÀ VÌ BIẾT ƠN NÊN TA HẠNH PHÚC.

Con người thường có một niềm tin rất lạ.

Đó là đợi khi nào cuộc đời ổn hơn một chút, tiền nhiều hơn, tình cảm trọn vẹn hơn, mọi thứ bớt chông chênh hơn,

rồi mình sẽ sống chậm lại, sẽ mỉm cười nhiều hơn, sẽ hạnh phúc nhiều hơn.

Nhưng lạ một điều, càng chờ “đủ” thì lại càng thấy thiếu.

Có cái này lại muốn thêm cái khác.

Đạt được rồi vẫn chưa thấy nhẹ lòng.

Bởi vì hạnh phúc nếu được đặt sau điều kiện,

thì nó sẽ luônđứng ở phía “chưa tới".

Ngược lại, có những người cuộc sống của họ không hẳn là dễ dàng.

Vẫn lo toan, vẫn áp lực, vẫn có những nỗi buồn không gọi tên.

Nhưng họ lại có một thứ rất đặc biệt: họ biết ơn.

Biết ơn vì sáng nay còn thức dậy khỏe mạnh.

Biết ơn vì vẫn còn công việc để làm.

Biết ơn vì dù mệt mỏi, vẫn có một mái nhà để quay về.

Biết ơn vì có những đứa trẻ vẫn ôm mình mỗi tối, gọi mình là "mẹ".

Và chính từ những điều tưởng chừng rất nhỏ đó, họ sống nhẹ hơn, thở sâu hơn, và lòng bình yên hơn.

Thật ra, biết ơn không làm cho cuộc đời bớt khó khăn.

Nhưng nó làm cho ta bớt khổ trong chính những khó khăn đó.

Khi ta không biết ơn, ta sẽ luôn nhìn vào phần mình thiếu.

Nhìn người khác hơn mình cái gì.

Nhìn cuộc đời đã lấy đi của mình những gì.

Và càng nhìn như thế, lòng càng nặng.

Còn khi ta biết ơn, ánh nhìn sẽ đổi hướng.

Ta bắt đầu thấy:

À, mình vẫn còn đây.

Mình đã đi qua rất nhiều chuyện rồi.

Mình vẫn đang cố gắng, từng ngày.

Cái cảm giác “mình vẫn còn”,

nghe đơn giản thôi,

nhưng đôi khi chính là gốc rễ của hạnh phúc.

Có những người, chỉ khi mất đi rồi mới hiểu giá trị của điều mình từng có.

Một gia đình từng ở bên nhưng không trân trọng.

Một người từng yêu thương nhưng bị xem là hiển nhiên.

Một cơ thể từng khỏe mạnh nhưng lại bị bỏ bê.

Đến lúc mất rồi mới biết ơn thì thường là đã muộn.

Nên biết ơn, không phải là một hành động dành cho lúc cuộc đời đẹp đẽ.

Mà là một lựa chọn ngay cả khi cuộc đời chưa đẹp như mình muốn.

Bạn không cần phải có tất cả để bắt đầu biết ơn.

Chỉ cần dừng lại một chút thôi và tự hỏi:

Hôm nay, mình vẫn còn điều gì?

Có thể là một bữa cơm đơn giản.

Có thể là một tin nhắn hỏi han.

Có thể chỉ là việc mình vẫn còn đủ sức để đi tiếp.

Và khi bạn thật sự nhìn thấy những điều đó, bình yên xuất hiện.🌸
Tuyệt!
 
Ai hát dở vậy🤣
Là anh đó
fpEK09t.jpeg
 
Khổ đau không được tạo ra bởi sự kiện —

Khổ đau được tạo ra bởi cách giải thích (cách quán chiếu) sự kiện của bạn.

Bạn không bị tổn thương bởi những gì xảy ra.

Bạn bị tổn thương bởi câu chuyện cái tôi của bạn kể về những gì nên xảy ra.

Muốn tự do (thực sự) khỏi hỗn loạn : đừng chạy trốn hỗn loạn mà hãy quán chiếu sự hỗn loạn đó

Về cơ bản vũ trụ là cân bằng

Định lý Bất Toàn Godel : để Thấu Hiểu toàn diện (logic) về một Hệ quy chiếu, bắt buộc ta phải tham chiếu một yếu tố ở bên ngoài Hệ quy chiếu đó

Như vậy góc người quan sát (hay cách quán chiếu - cách Quán sát) rất quan trọng

Nó quyết định Quan trọng rằng mặt trời quay quanh trái đất hay trái đất quay quanh mặt trời

(hoặc giả mọi thứ quay đều Không quan trọng - ở Hệ quy chiếu quán sát lớn hơn gấp bội)
 
Đúng rầu, thế nên anh Kim chị Kiều cứ gọi là thấu triệt:
Trời còn để có hôm nay,
Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời.
Hoa tàn mà lại thêm tươi,
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa.​

Hầy, chả bù cho @___ Ngạn ___ bạng tui, sầu quá là sầu :pudency:
Ông trời lấy mất Holland của Ngạn thì lại bù cho Ngạn em Tea Dragon, Holland version 1 2 3.... :embarrassed:
 
Ông trời lấy mất Holland của Ngạn thì lại bù cho Ngạn em Tea Dragon, Holland version 1 2 3.... :embarrassed:
Tốt rầu bạng, đừng như Ngạn "phẩy" ở vũ trụ nào đó: :pudency:

Gặm một đóa hoa tàn trong ký ức,
Ngạn thẫn thờ trông tháng ngày dần qua.
Khinh lũ xàm mơ bóng bẩy, lái xe ga,
Con mắt ghếch giễu si tình xưa cũ.
Nay than ôi, kẹt trong miền ký ức,
Thành gã khờ, làm trò lạ cho đời.
Ngồi ngang hàng cùng Simp lỏ dở hơi,
Với lũ Lốp dự phòng vô tư lự....
 
Tốt rầu bạng, đừng như Ngạn "phẩy" ở vũ trụ nào đó: :pudency:

Gặm một đóa hoa tàn trong ký ức,
Ngạn thẫn thờ trông tháng ngày dần qua.
Khinh lũ xàm mơ bóng bẩy, lái xe ga,
Con mắt ghếch giễu si tình xưa cũ.
Nay than ôi, kẹt trong miền ký ức,
Thành gã khờ, làm trò lạ cho đời.
Ngồi ngang hàng cùng Simp lỏ dở hơi,
Với lũ Lốp dự phòng vô tư lự....
Đừng đọc Nguyễn Nhật Ánh quá 180p nữa bạn hiền. Hãy đọc tự truyện của Ngạn !

HOÀNG HÔN KHÔNG CÒN LỜI HỨA

Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.

Đôi mắt gã nhìn vô định. Không phải vì không có gì để nhìn, mà vì chẳng còn điều gì đáng để giữ lại. Từng kỷ niệm cũ chậm rãi hiện lên như thước phim quay chậm, lướt qua làn khói thuốc mờ ảo rồi tan biến vào khoảng không.

Gã thả mình xuống chiếc ghế đá ướt lạnh. Tay siết chặt vỏ bao thuốc, vò nát rồi quăng nó ra xa. Đôi bàn tay chai sần in hằn những vết sẹo của thời gian. Ngày đó, gã chỉ là kẻ lãng du cô độc giữa cuộc đời rộng lớn. Rồi em đến - nhẹ như gió xuân- gieo vào lòng gã những rung động đầu tiên. Một kẻ quen bước một mình bỗng nhận ra tim mình biết run rẩy.

Có những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng lại âm thầm mang theo một vết cắt của số phận. Lần đầu gã gặp em cũng vậy - ngay chính nơi này.

Chiều hôm ấy, gã ngồi bên hồ, thả hồn vào những phím đàn guitar. Tiếng đàn trầm khàn trôi theo mặt nước, như cố che lấp những ồn ào ngoài kia.

Bỗng một giọng ca trong trẻo cất lên, hòa theo từng nhịp đàn. Gã khựng lại. Khi quay đầu nhìn, gã bắt gặp một cô gái nhỏ nhắn đang mỉm cười. Ánh mắt em sáng lên dưới ánh chiều, trong veo đến mức khiến lòng gã chợt mềm ra.

“Anh đàn hay lắm… nhưng sao buồn thế?” - em nghiêng đầu hỏi.

Gã khẽ cười, bàn tay vẫn đặt trên dây đàn. “Có lẽ vì người đàn đang buồn.”

Em im lặng một thoáng, rồi ngồi xuống cạnh gã. “Vậy… cho em hát cùng nhé. Biết đâu tiếng hát em làm nó vui hơn một chút.”

Giọng em cất lên hòa cùng tiếng đàn trong tay gã. Một cơn gió khẽ lướt qua, làm mái tóc đen nhánh của em bay nhẹ. Vài sợi tóc chạm vào gương mặt gã, thoảng hương bồ kết dịu dàng.

Bàn tay gã khẽ chệch một nhịp trên phím đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra tiếng đàn của mình không còn buồn như trước nữa.

“Anh có thường ra đây đàn không?” - em hỏi, giọng nhẹ như gió.

Gã nhìn ra mặt hồ, đáp chậm rãi: “Những lúc buồn.”

Em nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy nếu em buồn… anh ra đây đàn cho em hát nhé?”

Gã bật cười. Nhưng trong lòng, một lời hứa đã lặng lẽ được giữ lại.

Hôm nay gã lại ra đây. Nhưng tiếng đàn chỉ còn vang lên cho một mình gã nghe.

Gã đã từng nghĩ mình có thể giữ em lại chỉ bằng tiếng đàn và một trái tim chân thành. Nhưng đời không dịu dàng như những bản nhạc chiều hôm ấy.

Những ngày sau đó, gã vẫn miệt mài với ước mơ còn dang dở. Còn em, dần bước vào một thế giới khác - nơi những buổi hẹn không còn bên hồ, mà trong những quán cà phê sang trọng với ánh đèn lấp lánh.

Gã không trách em, chỉ là em cần sự an toàn. Và gã, khi ấy, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay đầy vết sẹo và vài bản tình ca buồn.

Tiếng đàn hôm nay không còn buồn như trước, chỉ là trầm và chậm hơn của một người trải qua nhiều dông bão.

Gã không ngờ khi bản nhạc gần kết thúc, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau:

“ Anh ... vẫn còn nhớ lời hứa năm nào !?!” .

Gã khựng lại, quay đầu về phía sau bắt gặp ánh mắt năm nào. Vẫn trong, nhưng đã không còn thơ ngây.

Em đứng đó dịu dàng và chín chắn hơn, không còn là cô bé tinh nghịch năm nào.

“ Anh chỉ giữ lời hứa với chính mình thôi” – Gã mỉm cười.

Em ngồi xuống cạnh gã, vừa đủ để không chạm vào nhau.

“ Em đã từng…và giờ sẽ không buồn về những chuyện cũ.

“ Anh cũng vậy !”

Gió vẫn vi vu lướt nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Không còn mái tóc chạm vào mặt gã, không còn chệch nhịp vì hương bồ kết.

Chỉ còn hai người đã từng yêu nhau, bình thản nhìn hoàng hôn trôi về phía chân trời xa.

Lần này, không có ai hứa hẹn điều gì nữa!
 

Có thể bạn quan tâm

Top