Trình Ca
Già trâu
🌸KHÔNG PHẢI VÌ HẠNH PHÚC NÊN TA BIẾT ƠN. MÀ VÌ BIẾT ƠN NÊN TA HẠNH PHÚC.
Con người thường có một niềm tin rất lạ.
Đó là đợi khi nào cuộc đời ổn hơn một chút, tiền nhiều hơn, tình cảm trọn vẹn hơn, mọi thứ bớt chông chênh hơn,
rồi mình sẽ sống chậm lại, sẽ mỉm cười nhiều hơn, sẽ hạnh phúc nhiều hơn.
Nhưng lạ một điều, càng chờ “đủ” thì lại càng thấy thiếu.
Có cái này lại muốn thêm cái khác.
Đạt được rồi vẫn chưa thấy nhẹ lòng.
Bởi vì hạnh phúc nếu được đặt sau điều kiện,
thì nó sẽ luônđứng ở phía “chưa tới".
Ngược lại, có những người cuộc sống của họ không hẳn là dễ dàng.
Vẫn lo toan, vẫn áp lực, vẫn có những nỗi buồn không gọi tên.
Nhưng họ lại có một thứ rất đặc biệt: họ biết ơn.
Biết ơn vì sáng nay còn thức dậy khỏe mạnh.
Biết ơn vì vẫn còn công việc để làm.
Biết ơn vì dù mệt mỏi, vẫn có một mái nhà để quay về.
Biết ơn vì có những đứa trẻ vẫn ôm mình mỗi tối, gọi mình là "mẹ".
Và chính từ những điều tưởng chừng rất nhỏ đó, họ sống nhẹ hơn, thở sâu hơn, và lòng bình yên hơn.
Thật ra, biết ơn không làm cho cuộc đời bớt khó khăn.
Nhưng nó làm cho ta bớt khổ trong chính những khó khăn đó.
Khi ta không biết ơn, ta sẽ luôn nhìn vào phần mình thiếu.
Nhìn người khác hơn mình cái gì.
Nhìn cuộc đời đã lấy đi của mình những gì.
Và càng nhìn như thế, lòng càng nặng.
Còn khi ta biết ơn, ánh nhìn sẽ đổi hướng.
Ta bắt đầu thấy:
À, mình vẫn còn đây.
Mình đã đi qua rất nhiều chuyện rồi.
Mình vẫn đang cố gắng, từng ngày.
Cái cảm giác “mình vẫn còn”,
nghe đơn giản thôi,
nhưng đôi khi chính là gốc rễ của hạnh phúc.
Có những người, chỉ khi mất đi rồi mới hiểu giá trị của điều mình từng có.
Một gia đình từng ở bên nhưng không trân trọng.
Một người từng yêu thương nhưng bị xem là hiển nhiên.
Một cơ thể từng khỏe mạnh nhưng lại bị bỏ bê.
Đến lúc mất rồi mới biết ơn thì thường là đã muộn.
Nên biết ơn, không phải là một hành động dành cho lúc cuộc đời đẹp đẽ.
Mà là một lựa chọn ngay cả khi cuộc đời chưa đẹp như mình muốn.
Bạn không cần phải có tất cả để bắt đầu biết ơn.
Chỉ cần dừng lại một chút thôi và tự hỏi:
Hôm nay, mình vẫn còn điều gì?
Có thể là một bữa cơm đơn giản.
Có thể là một tin nhắn hỏi han.
Có thể chỉ là việc mình vẫn còn đủ sức để đi tiếp.
Và khi bạn thật sự nhìn thấy những điều đó, bình yên xuất hiện.🌸