Kiếp nghèo, muốn nhìn ánh mắt nụ cười ai đó cũng là điều quá đỗi xa vời …

Đau lắm …

d10a7LQF.jpeg

oU1sS8.jpeg
 
Tôi từng nhặt được một hạt giống của ngày mai. Tôi trồng nó vào trong gáo dừa đựng nỗi sợ của chính mình. Nó không nảy mầm. Nó chỉ nằm đó, giả vờ ngủ, thỉnh thoảng lại trở mình làm đổ thêm một ít sợ hãi ra ngoài. Tôi tưới nó bằng nước mắt của những kẻ chưa từng khóc, bón phân bằng tro của những lời hứa đã cháy thành than từ lâu. Vẫn không. Nó vẫn không mọc. Có lẽ ngày mai vốn không phải là thứ có thể trồng được. Nó chỉ là thứ mọc hoang trong đầu chúng ta, cỏ dại, càng nhổ càng sum suê.
 
Top