Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

Hồi đó, tôi viết một bài về sinh viên RMIT và mức lương yêu cầu để vào công ty là tầm hơn 1000 đô, đợt đó nhiều người vào chửi, có nghe nói lập hội đòi đốt sách. Chuyện cũ, nhắc cho vui, thôi bỏ.
Giờ, cả một tập thể hung hãn đang nhào vào cắn xé một con bé vì em nó lỡ hỏi là làm gì để có lương khởi điểm 2000 đô. Các anh chị chửi rất hung, tôi phục, các anh chị bày cho con bé banh háng banh chân, tôi càng bội phục vì tôi nghĩ rằng với mức tư duy của các anh chị, muốn kiếm hai ngàn đúng là chỉ nằm ngửa, mà có khi cũng chả được.
Các anh chị, mình lớn rồi, muốn chửi thì vào đọc cho vẹn câu rồi chửi. Nguyên văn, em ấy hỏi, "Em phải học tập và làm việc như thế nào để các nhà tuyển dụng ở đây nhận em vào làm với mức lương khởi điểm 2.000 đô la/tháng?”
Cụm từ "nhà tuyển dụng ở đây" là chỉ cho những vị làm trong An toàn an ninh mạng các thể loại, môi trường đó, nếu giỏi và có người định hướng cho bản thân phải làm gì để đủ giỏi, 2000 đô không khó.
Các anh chị đọc được cái tiêu đề rồi đi mạt sát con nhỏ, tôi thấy các anh chị kém thua xa con bé, vì ít ra nó biết hỏi là nó cần phải làm gì, còn các anh chị, đéo biết mình đang chửi cái gì.
Đời các anh chị quen sống hèn mọn, thì đừng kéo sự ham học, hiểu của đám trẻ xuống cùng anh chị. Thay vì chửi rủa, bỉ bôi, hãy tìm hiểu và hướng dẫn.
Còn các anh chị, có bao giờ các anh chị ngồi tự hỏi vì sao ngoài kia người ta giỏi, người ta thành công, người ta giàu có, người ta hạnh phúc, còn mình thì ngồi đó nhìn họ và ganh tỵ, dèm pha hay chưa? Nếu chưa, các anh chị thua mẹ nó rồi, vì đến cả cách hỏi các anh chị còn không biết thì làm sao?
- Nguyễn Ngọc Thạch -
 
Tôi đi nhiều nước quanh ta, tiếp xúc với nhiều người Nước Ngoài từ nhiều Quốc Gia, đa số đều kì thị người Việt Nam, nói thẳng ra là họ khinh miệt ta, nói thế cho vuông!
Ban đầu tôi rất bực mình, tôi thầm chửi họ là thứ kém văn minh, đi kì thị dân tộc khác, nói họ là vơ đũa cả nắm, đâu phải ai Người Việt Nam cũng ăn cắp, cũng trồng bồ đà, cũng làm gái mại dâm không phép, đâu phải ai cũng gian xảo xấu xa..., những con sâu làm rầu nồi canh thôi! Nói chung tôi giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi!
Nhưng càng về sau tôi hiểu rằng, họ khinh miệt thế đúng rồi! Họ thấy một con sâu thì họ có quyền khinh nguyên nồi canh, họ thấy một chiếc đũa mốc họ có quyền vứt cả bó, hợp lý thôi!
Việc tôi giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi chả thay đổi được vấn đề gì! Nên từ đó tôi chấp nhận sự khinh miệt của họ, và tôi cố gắng cư xử thật tốt với họ để cải thiện từ từ định kiến họ đang có! Rồi hơn nữa, tôi quay về giúp đồng bào tôi thay đổi, từ từ thay đổi! Đó là cách để họ giảm bớt kì thị, giảm bớt khinh miệt chúng ta!
Việc này cũng đúng với Kì Thị Vùng Miền ở Việt Nam! Miền nào có gì xấu thì lo mà sửa, lo giúp đồng hương mình thay đổi, chứ cứ tự ái, né tránh, chối bỏ, chửi bới lại không làm người ta bớt kì thị mình!
Vậy nha!
- Huỳnh Phước Sang -
 
Mỗi năm đến Tết, ngoài chuyện vui vì có thời gian để ở bên gia đình, còn là nỗi lo khi nhận ra mình lớn lên thì đồng nghĩa với việc cha mẹ sẽ phải già đi, số ngày còn được ở bên nhau cũng vì vậy rút ngắn, và cũng vì lẽ đó, càng lớn người ta lại càng trân trọng những lúc được ở bên người thân. Đó là khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chỉ để ý làm sao cho mình vui, nhưng đến khi trưởng thành, chúng ta lại hiểu rằng mình chỉ vui được khi người mình yêu thương cảm thấy hạnh phúc và mỉm cười.
Tết năm nay, loay hoay tìm mua quà cho cha mẹ, nhưng đau khổ lắm, mua gì mắc thì cha mẹ lại la vì xài phí, còn dặn không cần mua gì đâu, chỉ cần ngày lễ Tết, con ở nhà, pha một bình trà ngon ngồi uống với ba mẹ, kể cho ba mẹ nghe coi con đi làm ngoài kia có bao nhiêu buồn vui, mệt mỏi, kể ba mẹ nghe coi rồi con tính tương lai mình sẽ ra sao, vì lâu rồi, từ ngày con bươn chải ngoài đời, ba mẹ không còn được nghe con tâm tình nữa….
Nghe xong, hiểu được tấm lòng cha mẹ, nhưng đâu thể Tết nhứt không một món quà, thôi thì có thể chọn một món quà ý nghĩa, thiết thực chứ không cần mắc tiền, #teamtinhthan sẽ chứng minh rằng, quà không cần cao giá, chỉ cần tấm lòng trao nhau là đáng quý.
Còn bạn, Tết này khoan nghĩ đến mua quần mua áo cho bản thân, khoan nghĩ đến chuyện mua quà cho bồ, cho trai đang cua, cho gái đang ghẹo, nghĩ coi mua cái gì tặng cha tặng mẹ trước đi. Trai có thể bỏ, gái có thể tìm thay thế, nhưng cha mẹ thì chỉ có một và mãi mãi là một thôi.
Còn tặng qua, theo mấy bạn, nên tặng quà mắc tiền hay quà có ý nghĩa và tinh thần là được?
- Nguyễn Ngọc Thạch -
 
Sẵn vụ Minh Béo tôi viết về Xâm Hại Tình Dục (XHTD) Trẻ Em, hơi dài nhưng quan trọng, các bạn cố mà đọc!
Cứ 4 trẻ em quanh ta, thì có 1 trẻ từng bị XHTD, thường là trẻ lớn hơn 5 tuổi nhưng cũng có những trẻ nhỏ hơn! Trẻ giàu nghèo, quốc gia nào cũng có thể bị không loại trừ 1 ai, trẻ ngoan dễ dàng nghe lời người lớn là đối tượng dễ bị XHTD, các trẻ câm điếc hay chậm phát triển cũng là nguy cơ cao!
Tác hại của XHTD lên trẻ là vô cùng khủng khiếp, ngoài những tác hại tức thì như viêm nhiễm, lây bệnh SIDA, Viêm Gan, bệnh tình dục hay nặng nề hơn là có thai, phá thai... thì Tác Hại Tâm Lý mới là trầm trọng và kéo dài!
Trẻ sẽ cảm thấy tội lỗi, sợ hãi, xấu xa, thất bại, cộc tính..., trở thành kẻ thất bại, tội phạm về sau này! Và đặc biệt, nếu không được điều trị, rất đông trẻ bị XHTD sau này khi lớn lên lại là người đi XHTD trẻ em khác, cứ một vòng lặp kéo dài nhiều đời như thế!
XHTD là trẻ được đưa vào một hoạt động tình dục, dùng mồm, hậu môn, hay bộ phận sinh dục trẻ cho hoạt động tình dục, đôi khi chỉ là sờ mó! Kể cho trẻ nghe về tình dục, cho xem phim, truyện khiêu dâm, tìm cách hướng dẫn, kích thích tình dục trẻ cũng bị xếp vào XHTD!
Hãy dạy trẻ:
- Biết những Vùng Riêng Tư trên cơ thể
- Dạy trẻ từ chối các hành động mà trẻ thấy khó chịu, sờ mó vùng riêng tư, hay đưa dương vật vào mồm
- Dạy trẻ nên kể với bạn khi có bất cứ ai làm điều gì khó chịu hay nguy hiểm cho trẻ, hướng dẫn trẻ 3 người (cha mẹ anh chị...) có thể giúp trẻ khi có việc cần!
- Dạy trẻ biết la to hô hoán khi cần thiết sự giúp đỡ hay để thoát nạn
- Dạy trẻ không phải lúc nào cũng nghe lời Người Lớn, khi họ là bọn xấu!
Làm sao để phát hiện Trẻ bị XHTD?
- Thấy vết thương, bầm khó giải thích ở mồm, vùng kín của trẻ. Trẻ đi tiêu tiểu khó, ra máu, thấy vệt máu trên quần áo trẻ...
- Trẻ ít tắm, sợ tắm sợ thay đồ. Chơi với trẻ khác những trò mà có vẻ hiểu về tình dục nhiều hơn!
- Trẻ đột ngột sợ ai đó, sống khép kín hơn, sợ bóng tối, sợ sờ mó, đòi đi theo bố mẹ, khó ngủ, có ác mộng và hay tè dầm!
Hãy bình tĩnh trao đổi với trẻ, và đặc biệt cho trẻ biết trẻ sẽ không bị bất cứ hình phạt nào khi kể ra với bạn!
Nếu con bạn bị XHTD thì cố gắng ngăn chặn bảo vệ trẻ, điều trị tâm lý hay thể chất cho trẻ và cũng đừng xem đó là một vết nhơ trong gia đình mà chỉ là một tai nạn!
Và quan trọng, hãy cương quyết bắt Kẻ Phạm Tội phải được xử lý thích đáng, để ngăn ngừa những trẻ khác bị hại, đừng sợ tai tiếng mà cho qua, đó là bạn đã đồng loã với tội ác!
Hãy ghi nhớ để bảo vệ con em bạn, Xâm Hại Tình Dục Trẻ Em luôn rình rập quanh ta, nó không chừa bất cứ một trẻ nào hết, nhớ nhé!
- Huỳnh Phước Sang -
 
Các anh các chị sinh viên mới đi làm hoặc các mẹ trẻ vừa đi làm được một thời gian ngắn, lại tôi dặn.

- Thời gian rổi rãi thì ngồi nghĩ coi tối nay ăn gì, chơi gì, làm gì, tư thế nào với ai, đừng ngồi đó nói xấu đồng nghiệp, nói xấu sếp. Việc đó chỉ cho thấy con người các anh các chị là loại vô ơn, đái vào chén cơm của mình rồi múc ăn chứ chả tốt đẹp gì.

- Mỗi công ty có một thứ văn hoá riêng của nó, anh chị mới vào, làm một thời gian thấy không hợp, không hoà nhập được thì cứ mạnh dạn xin nghỉ tìm việc khác, nếu chấp nhận ở lại thì im lặng rồi tập trung làm, đừng có suốt ngày chê ỏng chê eo. Và cũng đừng mong vì một mình anh chị mà cả công ty người ta thay đổi. Muốn, về tự mở công ty rồi làm chủ.

- Ngồi đó chửi sếp mình ngu, sếp mình dở rồi tới tháng lại cười hể hả cầm đồng tiền từ tay người ta, như vậy tôi thấy hơi kỳ. Tôi đồng ý rằng là các anh chị bán sức lao động, bán chất xám để lấy tiền, nhưng cách các anh chị bán, nói lên con người anh chị ra sao.

- Có việc gì không đồng ý, không hài lòng, các anh chị cứ xin một buổi gặp sếp, nói chuyện lịch sự và tôn trọng nhau để hiểu rõ và làm việc tốt hơn, đừng nói sau lưng. Còn nếu nói ra rồi bị trù dập, thì nghỉ mẹ nó đi, sếp vậy theo làm chó gì?

- Các anh chị đừng nghĩ rằng túm tụm nói xấu sếp với đồng nghiệp là an toàn, trong vài trường hợp, chỉ cần một câu nói, đồng nghiệp sẵn sàng bán hết thông tin cho người các anh chị đang nói xấu để tìm khoan hồng. Và các anh chị lãnh tội giùm người ta, không thông minh giỏi giắn gì đâu.

Cuối cùng, dành thời gian và tâm sức để lao động, sáng tạo, làm ra giá trị cho bản thân, bớt dèm pha, nói xấu người khác. Tôi chưa từng thấy một đứa nào suốt ngày mang tâm lý thù hằn, thích nói xấu sếp mình mà thành công.

Tin hay không, tuỳ các anh chị.

- Nguyễn Ngọc Thạch -
 
Sẵn dịp đang có vụ ăn tô phở gà bị tính 300.000 đ, khách phản đối thì chủ quán nói ăn sao không hỏi giá trước, để tôi kể bạn nghe chuyện này, thật 100%, đọc thôi bỏ qua, đừng kể ai nghe nhé!

Có anh bạn người Miền Nam ra Bắc công tác, vào ăn phở, bị tính 80.000 đ, trong khi mọi người xung quanh chỉ trả 40.000 đ, anh hỏi tại sao thì được trả lời: giá nó thế ai bảo anh không hỏi trước!

Anh cay lắm nhưng rút kinh nghiệm, mai đi chùa, ghé vào mua dừa uống. Lần này anh kinh nghiệm hỏi kỹ : bao tiền một trái! 20.000 nghìn! Ok cho hai quả!

Chút tính tiền, hai quả 100.000đ! Anh nói tôi hỏi rõ là 20.000 một quả mà! Đúng, quả này 20.000đ còn quả kia 80.000đ, 2 quả 100.000đ giờ có trả không hay ăn dao chặt dừa?

Anh trả tiền xong cay lắm! Mai ghé ăn ốc ghẹ ở quán lề đường! Anh gọi hai ba đĩa, bày lên mâm hỏi rất rõ: tất cả mâm này bao nhiêu tiền? Chủ quán nói 150 nghìn! Anh đắc chí ngồi ăn!

Ăn xong tính tiền, cho xin 300.000 ạ, đồ ăn 150.000 đ, chỗ ngồi 150.000 đ ai bảo không hỏi trước!

Anh ấy bỏ dở công tác bỏ về nhà luôn!

Vậy đó, một dân tộc chả lo để đầu óc suy nghĩ làm ra của cải vật chất, chỉ toàn nghĩ cách đẽo tiền của nhau thôi thì bao giờ mới khá được!

<S h a r e k h ô n g c ầ n h ỏ i> ���������

Ps: câu chuyện do bạn tôi kể, hoàn toàn không có ý khích bác vùng miền, nhưng nếu ai ở đâu thấy giống vậy thì tự nhận mà điều chỉnh!

- Huỳnh Phước Sang -
 
Không đủ tiền thì đừng vác xác ra nước ngoài.

Tôi vô tình thấy dòng trạng thái của một bạn trẻ trên mạng, đang tính toán cho chuyến đi dài ngày xuyên Tết, theo cách bạn gọi là “đi trốn”… tự dưng trong một khoảnh khắc, thấy chạnh lòng thương cho giới trẻ ngoài kia.

Thế hệ trẻ, tạm gọi là thế hệ “thiên niên kỷ” khi năm sinh của các bạn trong khoảng giao thời của hai niên đại, cũ và mới. Các bạn đại diện cho thế hệ dịch chuyển, thế hệ hội nhập toàn cầu, nơi chúng ta xoá nhoà ranh giới quốc gia, trở thành công dân của thế giới ảo và phẳng.

Tôn chỉ của thế giới đó là trải nghiệm và đam mê, chia sẻ về những cung đường lạ, chia sẻ về những điểm đến tuyệt vời, khuyến khích người ta xách balo lên và đi, nhưng để đi, người trẻ chỉ biết cắm đầu về phía trước mà không hề nhận ra bản thân đã qua rất nhiều giá trị khác của cuộc đời. Những chuyến đi, tôi gọi là vị kỷ.

Những chuyến đi bỏ mặc tương lai

Cách đây không lâu, trên mạng có bài viết “Giới trẻ không thích mua nhà và xe, để dành tiền đi và trải nghiệm”. Bài viết đại ý cổ xuý cho một lối sống mới khi không đặt nặng việc sở hữu tài sản mà khuyến khích tiêu tiền vào việc bước đi, không cần dành dụm. Tôi đọc xong, chỉ phì cười, vì cơ bản lối suy nghĩ đó có thể đúng ở nơi khác nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn không được.

Ở các quốc gia phát triển, hệ thống an sinh xã hội tốt, nên dù tuổi trẻ không cần dành dụm cho nhà hay xe thì về già, bạn vẫn có thể dựa vào viện dưỡng lão hay lãnh tiền hưu đủ trang trải cuộc sống, không thành gánh nặng cho con cái, gia đình.

Còn ở Việt Nam, khi hình ảnh người già cơ nhỡ xuống đường ăn xin còn nhan nhản, nếu khi còn trẻ không dành dụm tạo ra một nơi an trú lúc về già, có lẽ cũng nên chọn sẵn một góc phố để sau này ngồi hành khất là kịp. Ngu thì chết, thương làm mẹ gì được.

Đừng nguỵ biện cho lối sống bạt mạng, không để ý đến tương lai bằng hai từ trải nghiệm.

Những chuyến đi quảng bá văn hoá lùn

Trên những diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm du lịch đó đây, dạng bài viết đi nước này nước nọ với số tiền ít ỏi luôn được quan tâm và chia sẻ nhiều nhất. Mặt tích cực của điều này, cho thấy việc khát khao được đi của một bộ phận giới trẻ, nhưng tiêu cực lại là khi văn hoá lùn được phô bày nơi xứ người.

Thói manh mún, gian ngoa của người Việt được đem giới thiệu khắp nơi mà người bày ra lại vỗ ngực tự hào, vui vẻ rằng đó là trí khôn của ta đây. Những chuyện đi lén tàu điện, cách trốn vé qua cổng khu tham quan, cách lấy đồ dùng leo núi của cửa hàng dùng xong rồi đem trả hoàn tiền để gọi là tiết kiệm chi phí, được rỉ tai nhau, được truyền đi như một thứ dịch bệnh của lối tư duy bần cùng, manh mún.

Hay gần đây, có tranh cãi về chuyến đi năm nước với số tiền chưa đầy bảy triệu bạc. Lí lẽ biện minh cho việc này là mục đích của mỗi người mỗi khác. Ừ thì đúng là nên tôn trọng quyền được đi của mỗi người, nhưng đi sang nước người ta, ăn bờ ngủ bụi, tuyệt nhiên đầu óc chỉ chăm chăm đến việc làm sao để đừng tốn tiền, không thấy nhắc đến một kỷ niệm, một trải nghiệm gì về văn hoá, về con người.

Chuyến đi như vậy, là lời xúc phạm dành cho nền văn hoá của một quốc gia bạn ghé thăm.

Không đủ tiền cho chi phí cơ bản, đừng đi, vì đất nước người ta đủ ăn mày rồi, đách cần mình qua góp mặt đâu.

Những chuyến đi bỏ mặc người thân

Cái đỉnh điểm của việc vị kỷ, là khi một bộ phận không ít người trẻ quyết định bỏ luôn cảm xúc của người thân để dấn thân vào những chuyến đi xuyên Tết.

Năm trước, tôi ghé nhà một người quen, nhìn cảnh nhà có mỗi hai người già cun cút bên nhau, ông pha ấm trà, bà ngồi coi mấy chương trình ca nhạc trên đài, tịnh lặng như không, mắt môi vương phất nỗi sầu. Hỏi ra, đứa con trai duy nhất năm nay quyết phải đi đến đất nước xa lạ để trải nghiệm cảm giác Tết xa nhà. Ông bà buồn, nhưng rồi vì yêu và thương đứa con trai duy nhất nên cứ để nó đi, để rồi từ đầu ngày Tết đến nay, chiều lại ngồi bên cửa chờ, tự dối lòng coi có khi nào thằng con vì chán nên bỏ cuộc hành trình để quay về sớm hơn dự định.

Cái thở dài của hai vợ chồng trong khí trời xuân, làm tôi ám ảnh và chùng lòng.

Thói ích kỷ của những đứa trẻ thành thị, những đứa trẻ mà hai chữ nơi cửa miệng là chán đời, đã quen quá rồi với việc mỗi ngày nhìn mặt mẹ cha, nên cứ đến Tết thì lại dứt áo, xách đồ lên đi, bỏ lại việc nhà, bỏ lại cơ hội sum vầy, bỏ lại cả những ánh mắt ngóng trông hay căn nhà lạnh vắng tiếng cười của bậc song thân.

Cứ nghĩ lại đi, đời bạn còn trẻ và đủ dài cho những chuyến đi, nhưng thử hỏi, cha mẹ có còn bao nhiêu thời gian để chờ đợi bạn về bên nhau mùa xuân? Đừng để những chuyến đi thành nỗi hối hận vì đến lúc về sẽ không còn nhìn thấy ai đang mong chờ mình.

Còn bạn, Tết năm nay chọn đi hay về, chọn sống vì cái tôi vị kỷ hay vì tình yêu dành cho mẹ cha? Tôi chọn Tết là dịp để sum vầy, vì bất cứ chuyến hành trình nào trong đời, cũng là chia cách để rồi người ta học được việc trân trọng đường về của con tim.

Chúng ta khuyến khích những chuyến đi, nhưng hãy nhớ, hành trang để đi không phải chỉ cần tiền, chỉ cần đôi chân hay sức trẻ, mà là cần khối óc, sự văn minh và cả một trái tim đủ thấu cảm cuộc đời…

- Nguyễn Ngọc Thạch -
 
Tối qua lại nhậu với một thằng Mỹ Tinh Hoa, mình hỏi nó thấy sao về việc dân tao đánh giết trộm chó, kéo lê công an, bênh vực Kẻ Tống Tiền và biện luận vì Luật Pháp và Người Thừa Hành Luật Pháp của chúng tao tệ quá, Thượng Bất Chính Hạ Tất Loạn!

Nó nhấp ngụm Whiskey Bourbon rồi chậm rãi phát biểu: Đất Nước tao dân tứ xứ di dân đến lập nghiệp, và Luật Pháp đối với họ là những quy tắc ứng xử của người dân phải tuân theo nhằm bảo vệ quyền lợi của mình và mọi người! Và bọn thừa hành pháp luật chỉ là người đảm bảo sự thực thi!

Ví dụ, cấm uống rượu khi lái xe thì là điều tốt cho người dân chứ tụi tao chứ chả liên quan gì đến ích lợi của bọn cầm quyền cả! Dân tao ý thức được việc đó nên tuân thủ Pháp Luật rất tốt!

Còn những nước xuất thân từ Phong Kiến, Thuộc Địa như tụi bây, thì luôn cho rằng Luật Pháp là gông xiềng của bọn Cai Trị đang đè cổ tụi bây, vì thế, tụi bây bất mãn bọn nó thì đồng nghĩa tụi bây Bất Tuân Pháp Luật! Điều đó thật ngờ nghệch, giống như ghét thằng hàng xóm thì tự giộng đầu mình vào tường vậy!

Luật Pháp bắt tụi bây chạy xe đúng trật tự, đội mũ bảo hiểm là tốt cho tụi bây hay cho bọn cai trị? Luật Pháp bắt tụi bây không nên đánh đập nhau, giết chết nhau khi bức xúc thì tốt cho tụi bây hay cho bọn cai trị??? Vân vân..., vậy mà vì tụi bây nghĩ Thượng Bất Chính Thì Hạ Tất Loạn, hạ tất ngu thì có chứ loạn cái gì!

Đến khi nào dân bọn bây hiểu được Luật Pháp và Sự Tuân Thủ Luật Pháp là điều cần và tốt cho bản thân mình, cho mọi người xung quanh, bất kể bọn cầm quyền là ai, thể chế Chính Trị gì, xấu xa hay đàng hoàng thì tụi bây mới bắt đầu là văn minh được!

Tôi nghe tới đây, kêu 1 ly Whisky Bourbon giống nó uống thử coi sao cái rượu quỷ gì mà uống vô nói chuyện ngu bỏ mẹ, mày đợi tao uống xong tao chửi thấy ông bà ông vải mày luôn, dám xúc phạm dân tộc Tiên Rồng tao hả, đồ thằng Mỹ Bại Trận! Haha

- Huỳnh Phước Sang -
 
Y KHOA THƯỜNGTHỨC SAI LẦM - Status số 001

Vừa qua, nhân việc phải cố gắng trình bày thuyết phục các bạn lại về vụ Tiêm Chủng quá vất vả, khi đa số đã bị nghe theo lời Lá Cải tuyên truyền bậy bạ, tôi quyết định vào mỗi thứ 7 hàng tuần sẽ nghiên cứu viết một status về Y Khoa Thường Thức tập trung chính vào Các Sai Lầm mà chúng ta hay mắc phải, cứ mỗi tuần viết một bài trước khi đi nhậu, cố gắng đều đặn!

Status số 001 đầu năm hôm nay tôi nói về Mất Nước Khi Say Rượu!

Khi chúng ta uống nhiều Rượu Bia, chúng ta thấy đi tiểu nhiều, cứ ngỡ người mình dư nước, điều đó SAI! Bia rượu có tính lợi tiểu, hơn nữa cơ thể cần có nhiều nước để thải bia rượu ra ngoài, nên CƠ THỂ LUÔN THIẾU NƯỚC, đặc biệt nếu bạn nôn ói thì còn trầm trọng hơn!

Việc cơ thể thiếu nước sẽ làm tăng các khó chịu của cơn say, nhức đầu nhiều hơn, mệt mỏi kéo dài hơn!

Vì thế, mỗi lần say xỉn, tối về các bà vợ nên pha cho ông chồng một bình nước mát để đầu giường, tốt nhất là nước chanh muối, tầm 0.5 đến 1 lít , để ổng uống dần suốt đêm, bảo đảm sáng mai sẽ tỉnh khoẻ ngay!

Người Việt Nam ta tôn trọng nhau qua chiếc SH, Ô tô; qua chiếc điện thoại hay chiếc túi hiệu, quần áo hiệu, hay qua việc mở mồm nổ về những công việc dự án lớn lao này nọ...!

Còn bọn Tây Mỹ tinh hoa đơn giản hơn, họ tôn trọng đứa nào Không Xả Rác!

Còn có đi Bi Em Đúp, xài ai phôn xít, xách Eo Vì, có Du Thuyền mà xả rác thì cũng bị coi như thú vật mà thôi!

Vậy đi ha! Chuyện nhỏ như con thỏ mà còn không xong sao đòi sánh vai cường quốc năm châu này kia! Khổ thân!

- Huỳnh Phước Sang -
 

Có thể bạn quan tâm

Top