Lại là đắc nhân tâm.

Lam09

Đẹp trai mà lại có tài
Nothing screams "sponsored post" more than a book review with Đắc Nhân Tâm on it.

Dù sao thì đọc sách self help KHÔNG XẤU, nhưng phải biết tại sao mình đọc nó và đọc nó để làm gì. Coi nó như một loại thuốc bổ ấy, thân thể khoẻ mạnh thì không cần uống, còn người yếu uống nhầm loại cũng tai hại.

Đắc Nhân Tâm không quá tệ, nó chỉ siêu cũ và những thứ nó viết.... bạn chỉ cần đi ra ngoài đường là biết. Và cái tự sự ẩn của nó cũng có vấn đề: bạn không thật sự giải quyết vấn đề, bạn chỉ thuyết phục mọi người là bạn đã giải quyết vấn đề.

Trong ĐNT hình như có ví dụ về ông chủ đi đến công xưởng nơi mọi người phàn nàn về đãi ngộ, lao động blah blah. Thay vì thay đổi triệt để những vấn đề đó, thì ông chủ này chỉ..... vui vẻ, hoà đồng và thay đổi ít ỏi, không đáng kể chất lượng sống của công nhân. Chẳng có gì thay đổi cả, chỉ có ông chủ là vui vẻ gần gũi thần thiết hehe.

Ý tôi là, Đắc Nhân Tâm có thể tốt với người không có kinh nghiệm sống (tôi chả có nhiều nhưng mấy cái trong quyển này nói như dạy trẻ con mẫu giáo), gạn đục khơi trong được, nhưng cần biết rằng nó không chân thành tý nào đâu ::::))
 

Attachments

  • FB_IMG_1603788450525.webp
    FB_IMG_1603788450525.webp
    80.7 KB · Lượt xem: 24
Cái thể loại sách khiến những thanh niên đần, đụt, ngu...trở nên sống với 1 tâm thế ảo tưởng vl
 
Sau khi đọc hết dnt và khéo ăn khéo nói thì thứ duy nhất t đọng lại là tốn cm hơn 120k mà chả thu dc cc gì. Éo hiểu sao chúng nó đọc xong thì khen lấy khen để như kiểu thần sách, xạo lol mấy câu là thân thiết vậy.
 
Tốt nhất là đừng đọc, đừng hiểu, chứ ai cũng hiểu, cũng thuyết phục được người khác, cũng giàu thì sao được, phải có người ngu người khôn chứ =))
Vậy mới có sếp, có nhân viên.
 
Chắc mày con ít tuổi đọc sách lĩnh ngộ được ít kiến thức thấy nó vớ vẩn là phải
 
Đắc con cặc! Cuộc sống đời thường đó mới là chân lý cuộc đời :vozvn (3):
 
Thấy sách hay mà . hồi mới đọc xong cuốn này thấy xã hội vn khó áp dụng đc mấy cái triết lý ấy lắm . muốn hiểu người ta phải ngồi nhậu cùng nhau triết lý vn
 
Hay nhỉ, nếu tao ko nhầm thì trc đây thằng liên việt hay gì gì đó yêu cầu nhân viên phải đọc cuốn này. Nhẽ cả ban lãnh đạo chúng nó ngu :vozvn (19):
Tao đã đọc cuốn này vài lần. Tao là thằng thích đọc sách nên lần đầu tao đọc nó tao chỉ coi nó là 1 cuốn sách bình thường, có nhiều cái tao nghĩ ko áp dụng dc. Sau 1 vài lần va vấp, tao đọc lại và thấy vỡ ra thêm 1 chút và thử xem tao có làm dc ko. Cứ thế đến vài lần sau.
Với những thằng mới chập chững đi làm, tao vẫn khuyên chúng nó nên đọc. Có thể lúc đầu thấy dở, tao cũng đã từng như vậy mà :)) . Sách nó chỉ nêu tình huống và ko dạy đời, ko bảo chúng mày phải làm theo nó và cũng ko bảo làm như nó là đúng đắn nhất. Nó chỉ đơn giản là tình huống như thế nó làm thế và kết quả ra sao. Vậy thôi. Người đọc nên suy nghĩ mình sẽ làm gì chứ ko ai bắt là với các tình huống như thế phải làm như thế.
Chả phải tự dưng cuốn sách đó là best seller hàng chục năm nay, được chuyển sang hàng trăm thứ ngôn ngữ khác nhau :vozvn (19):
Thế những thằng cty, tập đoàn không yêu cầu nhân viên đọc cuốn này thì ban lãnh đạo chúng nó ngu hết à bạn?
À thế bây giờ cái thằng liên việt hay gì gì đó có còn yêu cầu nhân viên đọc không, nhất là nhân viên mới vào?

Sách chỉ nêu tình huống, nó làm thế, kết quả ra sao, nhưng tình huống đó, cách làm đó không phải lúc nào cũng dẫn tới kết quả đó, những thứ đấy chỉ là trải nghiệm cá nhân, không hề có tính phổ biến, không trải qua nghiên cứu thống kê, chứng minh bằng học thuật, thằng ngu muội học vào mà làm theo thì chỉ là ảo tưởng, giả tạo mà thôi.

Chính bản thân thằng viết ra cuốn sách này cũng chỉ là thằng thất nghiệp xin việc khắp nơi, thành công duy nhất trong cuộc đời nó chính là cuốn sách này, vậy mày nghĩ gì mà đọc sách này sẽ cải thiện được bản thân?
 
Sách vở chỉ là lí thuyết khuôn mẫu,,,,, thực tế nó khác 1 chút, thậm chí còn khác rất nhiều.
 
Tao chỉ đọc tiểu thuyết vs sách chuyên ngành kinh tế. Tuyệt nhiên không đụng 1 quyển self-help nào, thể loại này chỉ dành cho bọn diễn giả lùa gà thôi.
 
Tiện topic, các bác có đọc qua cuốn The subtle art of not giving a fuck chưa ạ? Cuốn này thì k nổi bằng cuốn trên nhưng mấy năm qua cũng đc quan tâm nhiều.
 
Thế những thằng cty, tập đoàn không yêu cầu nhân viên đọc cuốn này thì ban lãnh đạo chúng nó ngu hết à bạn?
À thế bây giờ cái thằng liên việt hay gì gì đó có còn yêu cầu nhân viên đọc không, nhất là nhân viên mới vào?

Sách chỉ nêu tình huống, nó làm thế, kết quả ra sao, nhưng tình huống đó, cách làm đó không phải lúc nào cũng dẫn tới kết quả đó, những thứ đấy chỉ là trải nghiệm cá nhân, không hề có tính phổ biến, không trải qua nghiên cứu thống kê, chứng minh bằng học thuật, thằng ngu muội học vào mà làm theo thì chỉ là ảo tưởng, giả tạo mà thôi.

Chính bản thân thằng viết ra cuốn sách này cũng chỉ là thằng thất nghiệp xin việc khắp nơi, thành công duy nhất trong cuộc đời nó chính là cuốn sách này, vậy mày nghĩ gì mà đọc sách này sẽ cải thiện được bản thân?
Tao xin phép phản bác vài luận điểm của mày.
Đầu tiên, mày nói người viết sách (Carnegie) chỉ xuất thân là thằng thất nghiệp. Tao muốn hỏi, tại sao mày lại soi mói xuất thân? Mà ko dám nhìn vào thực tế là sách của ổng sau đó bán chạy cả mấy chục năm, đến bây giờ con cháu gia đình ổng vẫn nắm bản quyền xuất bản sách và kiếm tiền. Thế có phải là thành công? Vả lại, nếu nói về xuất thân thì tml mày nên đề cập ở thời điểm sinh ra ấy; mà lúc ấy thì thằng nào cũng có xuất điểm tròn trịa như nhau!? Buồn cười.
Thứ 2: sách được viết dựa vào lời thuật, lời kể lại của các nhân vật tiếng tăm. Mày chỉ cần tìm hiểu kỹ xem, có chính xác là ông Carnegie đã từng gặp gỡ và phỏng vấn, ghi chép lại những lời của các nhân vật đó hay là ổng ngồi 1 chỗ rồi bịa ra. Cái này thì mày phải động não để biết, chứ đừng có hỏi lại tao phải làm thế nào. Thí dụ như tao là thằng thất nghiệp ko xu dính túi nhưng tao tổng hợp lại hết các lời khuyên, các thủ thuật làm ăn làm giàu của người giàu có thành 1 tập thì theo cách nhìn của mày, tập đó ko có giá trị gì??!
Thứ ba: tao thấy sách ghi từng tình huống cụ thể như vậy mới là thứ đem lại hiệu quả cao nhất đấy tml. Cá nhân tao ko thích những lối viết đại loại là phải có cách ứng xử thông minh, mềm dẻo... bla bla (Bọn tác giả Trung Quốc là chúa múa chữ theo kiểu này). Ai chả biết thế, mà phải như thế nào mới được chứ. Từ những tình huống trong sách ĐNT, nó đương nhiên ko giống với những cái mày đối mặt thường ngày rồi, vì xã hội Mỹ-VN, đầu thế kỷ 20-thế kỷ 21 sao giống nhau được; nhưng mày phải hiểu rằng, người đúc rút ra được cái gì đó từ sách mới là người đọc sách đúng cách. Các tình huống mày đã, đang và sẽ gặp nó sẽ tương tự như thế, đòi hỏi mày phải động não mà vận dụng thôi.Cá nhân tao nghĩ, nếu 1 người nghiền ngẫm đủ từ sách này, tới mức học hỏi dần dần nó thành bản năng, thành phản xạ, thì việc mày cư xử với cộng đồng ở ngoài kia ko còn gì khó khăn nữa cả.
Còn đây là 1 ý tao nói thêm. Đắc nhân tâm chắc chắn ko phải tiểu thuyết, thứ mà tụi mày đọc 1 lần là nắm nhân vật nội dung cốt truyện rồi bảo là tao đã đọc rồi, tao nắm được tình tiết cái này cái kia trong đó. Đắc nhân tâm khó nhất là PHẢI VẬN DỤNG. Cái đầu phải luôn có ý thức tự vấn lại bản thân rằng mình làm như vậy là sai chỗ nào nhỉ, nếu mình làm theo cách kia có lẽ tối ưu hơn... Cái này chính xác là có trong sách, đã ai làm theo như vậy chưa? Chỉ đọc lướt qua 1 lần rồi ko chịu vận dụng mà dám nói nó ko hiệu quả thì tao thua.
 
Sửa lần cuối:
T đọc cuốn Tôi là thầy tướng số
xong r tán gái toàn bảo nó đưa tay xem chỉ tay
thế là vừa ngồi cf đã cầm đc tay rồi, tý nữa vào xphim thì ôm với bóp vú luôn
mỗi tội móc Lồn trong rạp thì nó ko cho
 
Tao xin phép phản bác vài luận điểm của mày.
Đầu tiên, mày nói người viết sách (Carnegie) chỉ xuất thân là thằng thất nghiệp. Tao muốn hỏi, tại sao mày lại soi mói xuất thân? Mà ko dám nhìn vào thực tế là sách của ổng sau đó bán chạy cả mấy chục năm, đến bây giờ con cháu gia đình ổng vẫn nắm bản quyền xuất bản sách và kiếm tiền. Thế có phải là thành công? Vả lại, nếu nói về xuất thân thì tml mày nên đề cập ở thời điểm sinh ra ấy; mà lúc ấy thì thằng nào cũng có xuất điểm tròn trịa như nhau!? Buồn cười.
Thứ 2: sách được viết dựa vào lời thuật, lời kể lại của các nhân vật tiếng tăm. Mày chỉ cần tìm hiểu kỹ xem, có chính xác là ông Carnegie đã từng gặp gỡ và phỏng vấn, ghi chép lại những lời của các nhân vật đó hay là ổng ngồi 1 chỗ rồi bịa ra. Cái này thì mày phải động não để biết, chứ đừng có hỏi lại tao phải làm thế nào. Thí dụ như tao là thằng thất nghiệp ko xu dính túi nhưng tao tổng hợp lại hết các lời khuyên, các thủ thuật làm ăn làm giàu của người giàu có thành 1 tập thì theo cách nhìn của mày, tập đó ko có giá trị gì??!
Thứ ba: tao thấy sách ghi từng tình huống cụ thể như vậy mới là thứ đem lại hiệu quả cao nhất đấy tml. Cá nhân tao ko thích những lối viết đại loại là phải có cách ứng xử thông minh, mềm dẻo... bla bla (Bọn tác giả Trung Quốc là chúa múa chữ theo kiểu này). Ai chả biết thế, mà phải như thế nào mới được chứ. Từ những tình huống trong sách ĐNT, nó đương nhiên ko giống với những cái mày đối mặt thường ngày rồi, vì xã hội Mỹ-VN, đầu thế kỷ 20-thế kỷ 21 sao giống nhau được; nhưng mày phải hiểu rằng, người đúc rút ra được cái gì đó từ sách mới là người đọc sách đúng cách. Các tình huống mày đã, đang và sẽ gặp nó sẽ tương tự như thế, đòi hỏi mày phải động não mà vận dụng thôi.Cá nhân tao nghĩ, nếu 1 người nghiền ngẫm đủ từ sách này, tới mức học hỏi dần dần nó thành bản năng, thành phản xạ, thì việc mày cư xử với cộng đồng ở ngoài kia ko còn gì khó khăn nữa cả.
Còn đây là 1 ý tao nói thêm. Đắc nhân tâm chắc chắn ko phải tiểu thuyết, thứ mà tụi mày đọc 1 lần là nắm nhân vật nội dung cốt truyện rồi bảo là tao đã đọc rồi, tao nắm được tình tiết cái này cái kia trong đó. Đắc nhân tâm khó nhất là PHẢI VẬN DỤNG. Cái đầu phải luôn có ý thức tự vấn lại bản thân rằng mình làm như vậy là sai chỗ nào nhỉ, nếu mình làm theo cách kia có lẽ tối ưu hơn... Cái này chính xác là có trong sách, đã ai làm theo như vậy chưa? Chỉ đọc lướt qua 1 lần rồi ko chịu vận dụng mà dám nói nó ko hiệu quả thì tao thua.
Đừng nói là sưu tầm, bố mày nói thật, cho dù là chính bản thân bọn giàu viết sách, thì những bí quyết cần thiết nhất, những bí mật áp đáy rương cũng đéo bao giờ người ta viết ra, nói thẳng thắn luôn là những cái người ta nói ra đéo dùng được cho ai ngoài chính họ, nói thế cho nhanh, khỏi nghĩ vận dụng.
Còn tao nói xuất thân là bởi vì: mày nghĩ gì khi 1 thằng phụ hồ dạy mày về sửa máy tính, bản thân thằng viết sách còn đéo đến đâu, nghĩ gì khi mà cho rằng cuốn sách của chúng nó viết thay đổi được con người theo hướng tốt lên?
Thứ chúng mày có thể vận dụng là sách kĩ thuật, sách chuyên nghành... những cái viết trong đấy mới là tinh hoa nhân loại, có thể vận dụng vào thực tiễn, làm đúng thì sẽ có kết quả đúng, còn giao tiếp, địt mẹ 1 thằng lù đù lụt đụt, có đọc trăm nghìn cuốn sách self help rồi làm theo cũng đéo khá nổi.
 
Đừng nói là sưu tầm, bố mày nói thật, cho dù là chính bản thân bọn giàu viết sách, thì những bí quyết cần thiết nhất, những bí mật áp đáy rương cũng đéo bao giờ người ta viết ra, nói thẳng thắn luôn là những cái người ta nói ra đéo dùng được cho ai ngoài chính họ, nói thế cho nhanh, khỏi nghĩ vận dụng.
Còn tao nói xuất thân là bởi vì: mày nghĩ gì khi 1 thằng phụ hồ dạy mày về sửa máy tính, bản thân thằng viết sách còn đéo đến đâu, nghĩ gì khi mà cho rằng cuốn sách của chúng nó viết thay đổi được con người theo hướng tốt lên?
Thứ chúng mày có thể vận dụng là sách kĩ thuật, sách chuyên nghành... những cái viết trong đấy mới là tinh hoa nhân loại, có thể vận dụng vào thực tiễn, làm đúng thì sẽ có kết quả đúng, còn giao tiếp, địt mẹ 1 thằng lù đù lụt đụt, có đọc trăm nghìn cuốn sách self help rồi làm theo cũng đéo khá nổi.
Thế thì đầu óc mày chỉ có thể vận dụng khô khan theo sách khoa học thôi ấy à? Mày nói thế thì tao còn gì để mà tranh luận với mày nữa. Oke, mày có lập trường của mày và tao tôn trọng thôi.
À mà tao muốn mày hãy tìm và đọc sách gì bói về kỹ năng bán hàng của ông gì là ông vua bán ô tô trên thế giới ấy, tao nhớ ko nhầm là Gerard thì phải, tao ko nhớ rõ tên nhưg hình như vậy. Thì mày sẽ biết xuất thân của người thành công nó như thế nào, và sự cố gắng của họ ra sao, họ vượt lên bằng cách nào? Mày nên tìm đọc, tin tao đi, rằng mày đã nhầm khi đánh giá thấp kỹ năng mềm, và tai hại là mày nghĩ ko thể cải thiện nó bằng sách vở.
Và nói rộng hơn, tại sao lại có văn học, hội họa, âm nhạc,...trong khi thế giới chỉ cần khoa học là đủ?????
 
Thế thì đầu óc mày chỉ có thể vận dụng khô khan theo sách khoa học thôi ấy à? Mày nói thế thì tao còn gì để mà tranh luận với mày nữa. Oke, mày có lập trường của mày và tao tôn trọng thôi.
À mà tao muốn mày hãy tìm và đọc sách gì bói về kỹ năng bán hàng của ông gì là ông vua bán ô tô trên thế giới ấy, tao nhớ ko nhầm là Gerard thì phải, tao ko nhớ rõ tên nhưg hình như vậy. Thì mày sẽ biết xuất thân của người thành công nó như thế nào, và sự cố gắng của họ ra sao, họ vượt lên bằng cách nào? Mày nên tìm đọc, tin tao đi, rằng mày đã nhầm khi đánh giá thấp kỹ năng mềm, và tai hại là mày nghĩ ko thể cải thiện nó bằng sách vở.
Và nói rộng hơn, tại sao lại có văn học, hội họa, âm nhạc,...trong khi thế giới chỉ cần khoa học là đủ?????
Tên mày còn đéo nhớ mà cũng đi giới thiệu sách .Địt mẹ mấy cái sách xuất bản tràn lan, tác dụng có buồi gì, giao tiếp, kĩ năng mềm cái chính yếu là phải tự học, khi đi học phải tích cực tham gia các hoạt động đoàn đội, phát biểu trước đám đông, cái đầu tiên là đọc chữ phải to rõ ràng rành mạch cái đã.
Dăm ba cái sách self help, người ko đủ kinh nghiệm đọc vào thì chỉ có sml, người đủ kinh nghiệm thì lại đéo cần.
 
Top