Huhuvay
Mai là mùng một
Mình là nữ, đã kết hôn được 4 năm. Hiện tại mình có 1 bé trai 3 tuổi. Lúc cưới xong cuộc sống của mình như màu hồng. Mình nghỉ việc hẳn ở ngân hàng. Ở nhà dưỡng thai và nội trợ. Chồng mình công việc ổn định thu nhập cao. Lo làm ăn, mình cảm thấy rất là hạnh phúc và may mắn vì có 1 người chồng giỏi giang. Ngoài việc kiếm tiền anh còn biết những việc khác ví dụ: sửa điện nước, nhà cửa mà thiếu gì là anh sắm đầy đủ, chăm chút từng cái móc treo đồ, từng chai xịt phòng, từng cái túi treo trong nhà vệ sinh. Ngỡ đời là mơ, anh chăm chỉ kiếm tiền, nhưng anh thuộc tuýp người gia trưởng, và có phần vũ phu nếu mình không nghe lời.
Mình đã làm đơn ly hôn, nhưng anh rất thương con, con mình cũng rất quấn ba. Cuối cùng mình vì con mà ở lại. Anh nghi ngờ, anh ghen tuông, anh kiểm soát, không cho mình đi làm, bắt mình ở nhà nội trợ và đưa đón con đi học. Mặc dù mình không có bạn bè là con trai, cũng không có tính lăng nhăng, lại làm dâu xa xứ. Mình cảm thấy bị tù túng. Tất cả các mối quan hệ của mình, được anh cho phép mình mới được duy trì. Vì công việc làm ăn nên anh là người giữ tiền. Nhưng anh cũng không để mình thiếu thứ gì, từ vòng vàng nữ trang, xe cộ, cho tới tất cả mọi thứ. Vợ con anh lo chu toàn về vật chất. Mình cần là anh sẽ cho. Ngoài ra hàng tháng anh còn gửi tiền biếu cho ba mẹ mình. Vì trước lúc lấy mình, anh biết mình là con út, phải lo ba mẹ. Gia đình mình lại nghèo nên trước giờ tháng nào cũng vậy, anh đều đưa tiền để mình gửi cho ba mẹ. Nếu tháng nào ba mẹ đau ốm, chỉ cần nói anh sẽ đưa thêm tiền.
Thật sự mình rất muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, vì mình không có được tự do, không có bạn bè. Phải nhìn sắc mặt chồng mà sống. Nhưng mình sợ ly hôn rồi mình không đủ điều kiện nuôi con, và một mình bươn chải ngoài xã hội sẽ không biết ra sao. Còn ba mẹ mình nữa, mình nghĩ sẽ không ai thương con mình bằng ba ruột của nó. Và mình cũng thương chồng mình rất nhiều, chỉ là mình không chịu nổi cái tính của anh. Anh nghiêm khắc với vợ nhưng cực kỳ chiều con. Và anh luôn dành những gì tốt nhất cho con. Vì những lý do đó, nên mình cứ an phận làm vợ, làm mẹ. Ai cũng nói mình quá may mắn có một người chồng kiếm tiền giỏi, chăm lo gia đình. Nhưng nhiều khi mình muốn chồng quan tâm một chút, dịu dàng một chút lại không có. Anh lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc với mình. Anh chỉ cười khi thấy con thôi. Còn đối với mình, chỉ cần làm gì không vừa ý anh là anh nói những câu rất khó nghe, khiến mình bị tổn thương.
Chồng mình có 2 người bạn. Anh A có vợ và 2 con, 1 trai 1 gái. Gia đình hạnh phúc. Anh dễ tính, không kiểm soát vợ, vui vẻ, hòa đồng, vợ đi chơi hay làm gì cũng được. Nhà cửa sao cũng được, đơn giản bình yên. Chỉ là anh kiếm tiền không giỏi. Còn anh B cũng vui vẻ, hòa đồng, 2 vợ chồng kiếm tiền cũng khá giỏi, nhưng ông trời lại không cho họ có con. Cứ đi làm về lủi thủi với nhau. Ngẫm lại, đúng là mỗi hoa, mỗi nhà, mỗi cảnh. Ông trời không cho ai tất cả bao giờ. Nhưng ở nhà miết mình bị ngu người ra. Sáng đưa con đi học, về dọn dẹp, giặt giũ, cơm nước ra thì mình chẳng biết làm gì ngoài ôm cái điện thoại. Mọi người đừng kêu mình đi tập yoga, gym hay tham gia câu lạc bộ này kia nha. Chồng mình không cho. Không muốn mình ra khỏi nhà, nếu đi đâu thì chồng chở. Chứ không được tự ý đi một mình. Nếu có bạn bè rủ cà phê phải xin phép chồng, chồng cho mới được đi. Vì chồng mình nói phụ nữ tụ tập là không tốt, sẽ hư hỏng. Mình không hiểu thời đại 5.0 rồi mà tư tưởng chồng mình lạc hậu và gia trưởng quá. Nói thêm chồng mình người Trung gốc Bắc. Mình là người miền Tây. Mọi người cho mình một lời khuyên được không. Khuyên gì cũng được.
Mình đã làm đơn ly hôn, nhưng anh rất thương con, con mình cũng rất quấn ba. Cuối cùng mình vì con mà ở lại. Anh nghi ngờ, anh ghen tuông, anh kiểm soát, không cho mình đi làm, bắt mình ở nhà nội trợ và đưa đón con đi học. Mặc dù mình không có bạn bè là con trai, cũng không có tính lăng nhăng, lại làm dâu xa xứ. Mình cảm thấy bị tù túng. Tất cả các mối quan hệ của mình, được anh cho phép mình mới được duy trì. Vì công việc làm ăn nên anh là người giữ tiền. Nhưng anh cũng không để mình thiếu thứ gì, từ vòng vàng nữ trang, xe cộ, cho tới tất cả mọi thứ. Vợ con anh lo chu toàn về vật chất. Mình cần là anh sẽ cho. Ngoài ra hàng tháng anh còn gửi tiền biếu cho ba mẹ mình. Vì trước lúc lấy mình, anh biết mình là con út, phải lo ba mẹ. Gia đình mình lại nghèo nên trước giờ tháng nào cũng vậy, anh đều đưa tiền để mình gửi cho ba mẹ. Nếu tháng nào ba mẹ đau ốm, chỉ cần nói anh sẽ đưa thêm tiền.
Thật sự mình rất muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, vì mình không có được tự do, không có bạn bè. Phải nhìn sắc mặt chồng mà sống. Nhưng mình sợ ly hôn rồi mình không đủ điều kiện nuôi con, và một mình bươn chải ngoài xã hội sẽ không biết ra sao. Còn ba mẹ mình nữa, mình nghĩ sẽ không ai thương con mình bằng ba ruột của nó. Và mình cũng thương chồng mình rất nhiều, chỉ là mình không chịu nổi cái tính của anh. Anh nghiêm khắc với vợ nhưng cực kỳ chiều con. Và anh luôn dành những gì tốt nhất cho con. Vì những lý do đó, nên mình cứ an phận làm vợ, làm mẹ. Ai cũng nói mình quá may mắn có một người chồng kiếm tiền giỏi, chăm lo gia đình. Nhưng nhiều khi mình muốn chồng quan tâm một chút, dịu dàng một chút lại không có. Anh lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc với mình. Anh chỉ cười khi thấy con thôi. Còn đối với mình, chỉ cần làm gì không vừa ý anh là anh nói những câu rất khó nghe, khiến mình bị tổn thương.
Chồng mình có 2 người bạn. Anh A có vợ và 2 con, 1 trai 1 gái. Gia đình hạnh phúc. Anh dễ tính, không kiểm soát vợ, vui vẻ, hòa đồng, vợ đi chơi hay làm gì cũng được. Nhà cửa sao cũng được, đơn giản bình yên. Chỉ là anh kiếm tiền không giỏi. Còn anh B cũng vui vẻ, hòa đồng, 2 vợ chồng kiếm tiền cũng khá giỏi, nhưng ông trời lại không cho họ có con. Cứ đi làm về lủi thủi với nhau. Ngẫm lại, đúng là mỗi hoa, mỗi nhà, mỗi cảnh. Ông trời không cho ai tất cả bao giờ. Nhưng ở nhà miết mình bị ngu người ra. Sáng đưa con đi học, về dọn dẹp, giặt giũ, cơm nước ra thì mình chẳng biết làm gì ngoài ôm cái điện thoại. Mọi người đừng kêu mình đi tập yoga, gym hay tham gia câu lạc bộ này kia nha. Chồng mình không cho. Không muốn mình ra khỏi nhà, nếu đi đâu thì chồng chở. Chứ không được tự ý đi một mình. Nếu có bạn bè rủ cà phê phải xin phép chồng, chồng cho mới được đi. Vì chồng mình nói phụ nữ tụ tập là không tốt, sẽ hư hỏng. Mình không hiểu thời đại 5.0 rồi mà tư tưởng chồng mình lạc hậu và gia trưởng quá. Nói thêm chồng mình người Trung gốc Bắc. Mình là người miền Tây. Mọi người cho mình một lời khuyên được không. Khuyên gì cũng được.