Kiloph
Già làng
Bài hát ra đời năm 1952, do nhạc sĩ Phạm Đình Chương sáng tác. Nội dung rất nhân văn, rất “hiền”:
Chúc người nông phu
Chúc người công nhân
Chúc người binh sĩ
Chúc tự do, hòa bình, non sông yên vui.
Không chống ai. Không kích động. Không chính trị cụ thể. Vậy mà sau 1975, bài này bị cấm tuyệt đối ở miền Nam suốt hàng chục năm.
Chỉ vì tác giả Phạm Đình Chương là nhạc sĩ miền Nam. Bài nhạc gắn với xã hội VNCH. Mặc định bị xếp vào “nhạc vàng – tàn dư chế độ cũ”. Vì ca từ… quá nguy hiểm. Trong bài có những chữ rất “nhạy cảm” với tư duy kiểm duyệt: Tự do, Hòa bình, Non sông.
Người dân – người lính – người lao động (đặt ngang hàng)
Không có Đảng, Không có lãnh tụ, Không có ơn ai ban phát. Chỉ có con người chúc nhau sống tử tế và đó mới là điều không được phép.
Nghịch lý cay nhất là những bài ca “ơn Đảng ơn Bác” đầy tuyên truyền thì bật loa cả ngày. Nhưng một bài chúc Tết, chúc người dân thì bị cấm. Vì sao? Vì bài Ly Rượu Mừng không cần ai đứng trên để ban ơn. Vì hạnh phúc trong bài đến từ con người, không từ khẩu hiệu.
Cho mãi đến 2016, Ly rượu mừng mới được “tha “, cho phép phổ biến trở lại. Không phải vì bài hát thay đổi. Mà vì thời gian buộc kiểm duyệt phải lùi bước.
Ly rượu mừng không từng bị cấm vì nó xấu. Nó bị cấm vì nó đẹp một cách độc lập, mà một chế độ yếu tự thấy bất an.
***Cảm ơn cô chú của trang “Bảo Tồn Tiếng Việt” đã chia sẻ những hình ảnh đẹp của một thời VNCH.
Chúc người nông phu
Chúc người công nhân
Chúc người binh sĩ
Chúc tự do, hòa bình, non sông yên vui.
Không chống ai. Không kích động. Không chính trị cụ thể. Vậy mà sau 1975, bài này bị cấm tuyệt đối ở miền Nam suốt hàng chục năm.
Chỉ vì tác giả Phạm Đình Chương là nhạc sĩ miền Nam. Bài nhạc gắn với xã hội VNCH. Mặc định bị xếp vào “nhạc vàng – tàn dư chế độ cũ”. Vì ca từ… quá nguy hiểm. Trong bài có những chữ rất “nhạy cảm” với tư duy kiểm duyệt: Tự do, Hòa bình, Non sông.
Người dân – người lính – người lao động (đặt ngang hàng)
Không có Đảng, Không có lãnh tụ, Không có ơn ai ban phát. Chỉ có con người chúc nhau sống tử tế và đó mới là điều không được phép.
Nghịch lý cay nhất là những bài ca “ơn Đảng ơn Bác” đầy tuyên truyền thì bật loa cả ngày. Nhưng một bài chúc Tết, chúc người dân thì bị cấm. Vì sao? Vì bài Ly Rượu Mừng không cần ai đứng trên để ban ơn. Vì hạnh phúc trong bài đến từ con người, không từ khẩu hiệu.
Cho mãi đến 2016, Ly rượu mừng mới được “tha “, cho phép phổ biến trở lại. Không phải vì bài hát thay đổi. Mà vì thời gian buộc kiểm duyệt phải lùi bước.
Ly rượu mừng không từng bị cấm vì nó xấu. Nó bị cấm vì nó đẹp một cách độc lập, mà một chế độ yếu tự thấy bất an.
***Cảm ơn cô chú của trang “Bảo Tồn Tiếng Việt” đã chia sẻ những hình ảnh đẹp của một thời VNCH.