Thằng em mình – gọi là em cho dễ, chứ thật ra nó giờ sống còn tử tế hơn khối thằng làm anh – sinh năm 2001, học kỹ thuật điện. Nhà nó hồi đó khổ rạc người. Bố mất sớm, mẹ làm phụ quán cơm thuê. Có bữa thấy nó ăn cơm trắng chan nước mắm ớt mà không nói gì. Học đại học được hai năm, nó cày YouTube, tự học lập trình. Lúc đứa khác còn lo làm báo cáo nhóm thì nó đã nhận project web đầu tiên được 150k. Cày hơn hai năm ròng, ngày làm, đêm học, cuối cùng cũng nhảy được qua IT, xin vào làm cho một công ty outsource nhỏ. Không lâu sau, nó lên senior, rồi được công ty Mỹ mời về làm remote. Từ đó thì như cá gặp nước.
Giờ nó chỉ làm online mỗi tối 3-4 tiếng, lương công ty Mỹ trả 3k6/tháng. Nhưng thu nhập chính là từ các job freelance ngoài – tuần nào hứng thì nhận hai ba cái, làm chơi chơi mà cũng nhẹ nhàng 9-10k USD/tháng, tiền tươi, không thuế má gì. Làm gần ba năm mà đã đủ tiền mua căn hộ cao cấp, xe hơi hịn, gửi mẹ về quê nghỉ ngơi luôn.
Nhưng chuyện chính không phải tiền. Cái aura đàn ông thành đạt, ít nói, lại sống lý trí kiểu đó… đốt con gái hơn ngàn cái like. Có lần mình đi uống cà phê với nó, thấy ba cô liếc nó liên tục, còn mình thì chẳng ai thèm nhìn. Biết thân biết phận.
Chuyện hay mới xảy ra đầu năm nay. Hôm đó nó đi ngân hàng mở thẻ tín dụng. Gặp chị giao dịch viên – tên Trang – dáng người cao, da trắng, tóc dài, mắt lúc nào cũng ươn ướt như có sẵn một tầng nước lóng lánh. Nó kể là chị này lịch sự, chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt nhìn nó có gì đó khó tả. Như vừa nhẹ nhàng, vừa hơi “nhấn”. Kiểu như không cố tán, mà vô tình quyến rũ.
vài tuần sau, lại có bé khác – tên Nhung, làm ở chi nhánh khác trong cùng hệ thống ngân hàng – nhắn nó qua bạn bè chung, hỏi về… công nghệ. Cái cớ cùi bắp, nhưng công nhận bé này khéo. Vừa hỏi vừa gợi chuyện, rồi hẹn cà phê bàn app ngân hàng, rồi hẹn đi coi sự kiện tech. Càng lúc càng rõ là cô bé này đang tán.
Nó không nói gì, vẫn tỉnh rụi. Nhưng cả mình lẫn nó không ngờ Trang với Nhung là chị em ruột. Mỗi người một nét – Trang chững chạc, mềm mại kiểu đàn bà từng trải; Nhung trẻ trung, nghịch ngợm, da bánh mật, người săn chắc, sexy kiểu hiện đại. Mỗi người một vẻ, nhưng điểm chung đều cực kỳ biết cách chơi với đàn ông.
Cái đáng nói hai chị em không biết đang cùng thích một người. Cho tới một hôm, Nhung khoe với chị tấm hình đang đi ăn với một anh làm IT thì Trang cứng người. Hai chị em không cãi nhau, nhưng căng như dây đàn. Ai cũng không muốn nhường. Ai cũng biết đây là người đàn ông không dễ tìm lại được. Nhất là bây giờ một số dân IT ích kỉ họ hay cố tình fud ngành làm cho người mới ngày càng ngại, trong khi thị trường thì luôn hấp dẫn.
Tối đó, mình qua nhà nó, thấy nó nằm trên sofa, hai tay gối đầu, mắt nhìn trần nhà mà cười nhẹ. Mình hỏi: “Sao rồi?” Nó chỉ nói: “Chắc tụi nó biết nhau rồi. Giờ im hết.” Vậy mà hai hôm sau, nó bảo Trang hẹn cà phê, rồi Nhung cũng nhắn tin. Từng người một, rồi cả hai cùng lúc.
Mình không rõ chi tiết, nhưng nghe kể là hai chị em đã ngồi với nhau cả một đêm. Không trách móc, không ghen kiểu lồng lộn, chỉ nói rõ lòng mình. Cả hai đều muốn giữ, nhưng cũng hiểu nếu tranh, cả hai sẽ mất. Vậy là… quyết định ở chung. Cùng chinh phục. Cùng yêu. Cùng giữ.
Từ đó, tụi nó dọn về căn hộ cao cấp của thằng em. Một căn ba phòng ngủ, ban công nhìn xuống sông. Trang chọn phòng bên trái, Nhung ở phòng bên phải, còn nó thì ở giữa. Nhưng ai cũng biết, đêm nào đèn phòng ai sáng, thì hôm đó người đó “lượt”.
Sống chung kiểu đó không dễ. Nhưng tụi nó… làm được. Không ồn ào, không phô trương. Chỉ là những ánh mắt lướt qua nhau ở bàn ăn. Những cái chạm tay cố ý khi đưa ly nước. Có hôm Trang nấu ăn, Nhung đứng sau ôm eo chị, hôn nhẹ lên cổ, rồi nhìn qua nó cười: “Anh thích ai hơn?” – nó chỉ cười, không đáp, mà kéo cả hai người lại, ôm chặt.
Ba người sống trong một nhịp điệu kỳ lạ mà đầy quyến rũ. Sáng làm việc, chiều tập gym, tối nấu ăn chung, và đêm thì… tùy hôm. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu luật ngầm. Và cũng từ khi sống chung, cả ba đều… rực rỡ hơn. Da dẻ đẹp hơn, mắt long lanh hơn, nụ cười nhiều hơn.
Có hôm, cả ba cùng nằm xem phim trên sofa, hai người con gái mỗi bên, tay luồn vào áo nó, cười rúc rích. Không phải tình dục thuần tuý. Mà là một thứ thân mật ướt át, vừa lặng vừa cháy, như dòng suối âm ỉ dưới lớp băng mỏng.
Và rồi tụi nó cũng tổ chức cưới. Không thiệp đỏ, không nhà hàng, mà là một chuyến đi Đà Lạt. Căn villa gỗ giữa rừng thông. Trang mặc váy trắng ôm sát, hở lưng, tóc búi cao; Nhung thì váy dài cúp ngực, chân trần, môi đỏ. Không ai hơn ai, mỗi người trao nhẫn cho nó, và cũng nhận một cái nhẫn riêng.
Từ hôm đó, cả ba gọi nhau là chồng, là vợ. Nhung cười bảo: “Anh mà quen ai nữa, nói trước, miễn hợp là em cho vô.” Trang không phản đối, chỉ thì thầm bên tai nó: “Miễn người đó thương anh thật, còn chỗ thì cứ để vô…”
Nó chỉ cười, không nói gì. Mình nhìn nó, chỉ biết thở dài. Đàn ông IT – thông minh, sống lý trí, kiếm tiền giỏi, không thèm show off – đúng là kiểu đàn ông khiến phụ nữ không thể buông. Và đôi khi… họ còn sẵn sàng chia sẻ, miễn là được ở lại bên người đó lâu hơn một đêm
Giờ nó chỉ làm online mỗi tối 3-4 tiếng, lương công ty Mỹ trả 3k6/tháng. Nhưng thu nhập chính là từ các job freelance ngoài – tuần nào hứng thì nhận hai ba cái, làm chơi chơi mà cũng nhẹ nhàng 9-10k USD/tháng, tiền tươi, không thuế má gì. Làm gần ba năm mà đã đủ tiền mua căn hộ cao cấp, xe hơi hịn, gửi mẹ về quê nghỉ ngơi luôn.
Nhưng chuyện chính không phải tiền. Cái aura đàn ông thành đạt, ít nói, lại sống lý trí kiểu đó… đốt con gái hơn ngàn cái like. Có lần mình đi uống cà phê với nó, thấy ba cô liếc nó liên tục, còn mình thì chẳng ai thèm nhìn. Biết thân biết phận.
Chuyện hay mới xảy ra đầu năm nay. Hôm đó nó đi ngân hàng mở thẻ tín dụng. Gặp chị giao dịch viên – tên Trang – dáng người cao, da trắng, tóc dài, mắt lúc nào cũng ươn ướt như có sẵn một tầng nước lóng lánh. Nó kể là chị này lịch sự, chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt nhìn nó có gì đó khó tả. Như vừa nhẹ nhàng, vừa hơi “nhấn”. Kiểu như không cố tán, mà vô tình quyến rũ.
vài tuần sau, lại có bé khác – tên Nhung, làm ở chi nhánh khác trong cùng hệ thống ngân hàng – nhắn nó qua bạn bè chung, hỏi về… công nghệ. Cái cớ cùi bắp, nhưng công nhận bé này khéo. Vừa hỏi vừa gợi chuyện, rồi hẹn cà phê bàn app ngân hàng, rồi hẹn đi coi sự kiện tech. Càng lúc càng rõ là cô bé này đang tán.
Nó không nói gì, vẫn tỉnh rụi. Nhưng cả mình lẫn nó không ngờ Trang với Nhung là chị em ruột. Mỗi người một nét – Trang chững chạc, mềm mại kiểu đàn bà từng trải; Nhung trẻ trung, nghịch ngợm, da bánh mật, người săn chắc, sexy kiểu hiện đại. Mỗi người một vẻ, nhưng điểm chung đều cực kỳ biết cách chơi với đàn ông.
Cái đáng nói hai chị em không biết đang cùng thích một người. Cho tới một hôm, Nhung khoe với chị tấm hình đang đi ăn với một anh làm IT thì Trang cứng người. Hai chị em không cãi nhau, nhưng căng như dây đàn. Ai cũng không muốn nhường. Ai cũng biết đây là người đàn ông không dễ tìm lại được. Nhất là bây giờ một số dân IT ích kỉ họ hay cố tình fud ngành làm cho người mới ngày càng ngại, trong khi thị trường thì luôn hấp dẫn.
Tối đó, mình qua nhà nó, thấy nó nằm trên sofa, hai tay gối đầu, mắt nhìn trần nhà mà cười nhẹ. Mình hỏi: “Sao rồi?” Nó chỉ nói: “Chắc tụi nó biết nhau rồi. Giờ im hết.” Vậy mà hai hôm sau, nó bảo Trang hẹn cà phê, rồi Nhung cũng nhắn tin. Từng người một, rồi cả hai cùng lúc.
Mình không rõ chi tiết, nhưng nghe kể là hai chị em đã ngồi với nhau cả một đêm. Không trách móc, không ghen kiểu lồng lộn, chỉ nói rõ lòng mình. Cả hai đều muốn giữ, nhưng cũng hiểu nếu tranh, cả hai sẽ mất. Vậy là… quyết định ở chung. Cùng chinh phục. Cùng yêu. Cùng giữ.
Từ đó, tụi nó dọn về căn hộ cao cấp của thằng em. Một căn ba phòng ngủ, ban công nhìn xuống sông. Trang chọn phòng bên trái, Nhung ở phòng bên phải, còn nó thì ở giữa. Nhưng ai cũng biết, đêm nào đèn phòng ai sáng, thì hôm đó người đó “lượt”.
Sống chung kiểu đó không dễ. Nhưng tụi nó… làm được. Không ồn ào, không phô trương. Chỉ là những ánh mắt lướt qua nhau ở bàn ăn. Những cái chạm tay cố ý khi đưa ly nước. Có hôm Trang nấu ăn, Nhung đứng sau ôm eo chị, hôn nhẹ lên cổ, rồi nhìn qua nó cười: “Anh thích ai hơn?” – nó chỉ cười, không đáp, mà kéo cả hai người lại, ôm chặt.
Ba người sống trong một nhịp điệu kỳ lạ mà đầy quyến rũ. Sáng làm việc, chiều tập gym, tối nấu ăn chung, và đêm thì… tùy hôm. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu luật ngầm. Và cũng từ khi sống chung, cả ba đều… rực rỡ hơn. Da dẻ đẹp hơn, mắt long lanh hơn, nụ cười nhiều hơn.
Có hôm, cả ba cùng nằm xem phim trên sofa, hai người con gái mỗi bên, tay luồn vào áo nó, cười rúc rích. Không phải tình dục thuần tuý. Mà là một thứ thân mật ướt át, vừa lặng vừa cháy, như dòng suối âm ỉ dưới lớp băng mỏng.
Và rồi tụi nó cũng tổ chức cưới. Không thiệp đỏ, không nhà hàng, mà là một chuyến đi Đà Lạt. Căn villa gỗ giữa rừng thông. Trang mặc váy trắng ôm sát, hở lưng, tóc búi cao; Nhung thì váy dài cúp ngực, chân trần, môi đỏ. Không ai hơn ai, mỗi người trao nhẫn cho nó, và cũng nhận một cái nhẫn riêng.
Từ hôm đó, cả ba gọi nhau là chồng, là vợ. Nhung cười bảo: “Anh mà quen ai nữa, nói trước, miễn hợp là em cho vô.” Trang không phản đối, chỉ thì thầm bên tai nó: “Miễn người đó thương anh thật, còn chỗ thì cứ để vô…”
Nó chỉ cười, không nói gì. Mình nhìn nó, chỉ biết thở dài. Đàn ông IT – thông minh, sống lý trí, kiếm tiền giỏi, không thèm show off – đúng là kiểu đàn ông khiến phụ nữ không thể buông. Và đôi khi… họ còn sẵn sàng chia sẻ, miễn là được ở lại bên người đó lâu hơn một đêm