Bạn đọc bài viết của tôi có cảm nhận gì không @DeptrainhatmienBac? Đồng thời chia sẻ giải đáp thắc mắc cho bạn đọc @silun3 giúp tôi luôn nhé, được không?
Có những người xuất hiện như thể họ đã được viết sẵn vào câu chuyện đời mày, từ trước cả khi mày hiểu thế nào là tình yêu.
Sự kết nối ấy đến tự nhiên: không ồn ào, không kịch tính... Mà lặng lẽ, sâu sắc.
Nó nằm trong ánh mắt họ nhìn mày, trong cách họ hiểu những khoảng lặng của mày, và trong cảm giác dịu dàng mà thế giới bỗng có khi họ ở gần.
Nhưng đôi khi, định mệnh rất tàn nhẫn.
Mày gặp họ vào lúc bản thân chưa sẵn sàng.
Hoặc họ đang có người khác.
Hoặc mày đang có ai đó.
Hoặc cuộc sống kéo hai người đi về hai hướng, và tất cả những gì mày có thể làm là nhìn họ bước đi, có thể mỉm cười… nhưng mang theo một mảnh tim mày.
Tao đã từng gặp một người như vậy. Và dù cố gắng tiến về phía trước bao nhiêu, vẫn có một phần trong tao không khỏi tự hỏi: Nếu khi ấy bọn tao có thêm chút thời gian, nếu đời viết chương khác đi một chút… liệu chuyện bọn tao có thể khác?
Vậy tao hỏi mày: Đã bao giờ mày gặp một người mà tim mày chắc chắn là “người ấy”, nhưng vũ trụ lại bảo: “Chưa phải lúc”?
Mày đã làm gì với những cảm xúc đó?
Thời gian có giúp mày quên đi không, hay đến giờ chúng vẫn lặng lẽ sống đâu đó trong lòng mày?
Tao không tìm lời khuyên, chỉ cần những câu chuyện.
Những câu chuyện thật, của những con người thật.
Biết đâu, tụi mình có thể khiến nhau bớt cô đơn một chút.