Ngày vía Thần Tài, người ta xếp hàng mua cá lóc nướng để cúng.
Ai cũng mong phát tài. Nhưng ít ai tự hỏi: "Lấy một sinh mạng làm lễ vật,
liệu có thật sự sinh ra tài lộc?"
“Ai tìm hạnh phúc cho mình bằng cách làm đau khổ kẻ khác, sẽ không đạt được hạnh phúc.” (Kinh Pháp Cú, kệ 131)
Tài lộc cũng là một dạng hạnh phúc.
Nếu nhân gieo là tổn hại sinh mạng,
quả sẽ nhận khổ đau.
Ấn Quang Đại Sư từng dạy:
“Cầu phú quý mà sát sanh tế lễ, khác nào cầu phước mà tự gieo họa.”
Thần linh nếu có linh, cũng không cần mạng sống của chúng sanh để hưởng.
Nếu một vị thần phải nhận lễ bằng máu thịt, vị ấy không phải là chánh thần.
Sát sanh là nhân. Bất an là quả.
Cầu tài mà tạo nghiệp sát, giống như gieo hạt đắng mà mong trái ngọt.
Có thể tài đến. Nhưng đi kèm là hao tổn nơi khác: sức khỏe, gia đạo, nội tâm.
Nhân không tương ưng, quả không thể thuần lành.
Nên nhớ:
1. Tài lộc đến từ phước.
2. Phước đến từ việc làm lợi ích, không tổn hại.
3. Giết một mạng để cầu tài, là đang mượn họa đổi lấy may rủi.
4. Thần linh chân chánh không khuyến khích sát sanh.
Nếu muốn vía Thần Tài thật sự có ý nghĩa, hãy dùng tiền đó giúp người nghèo, phóng sanh, hoặc làm một việc thiện cụ thể. Đó mới là nhân sinh tài bền vững.
Cầu tài không sai. Ai cũng muốn đủ đầy.
Nhưng nếu tài đến từ một mạng sống bị thiêu nướng, thì nhân ấy đã nhuốm nghiệp sát.
Hiểu nhân quả, sẽ không dùng máu thịt chúng sanh để đổi lấy vận may cho mình.