Mô hình kinh doanh của mấy tờ báo khoa học siêu lợi nhuận hơn cả buôn mai thuý, đứng đằng sau toàn bọn phố wall black rock hoặc gia tộc tài phiệt

trananh15998

Súng hết đạn
Giờ tao mới biết mấy tờ báo khoa học đã con cặc vl. Nhà khoa học muốn nộp bài thì phải tự bỏ tiền ra nghiên cứu, có kết quả nghiên cứu thì phải gửi free cho bọn tạp chí khoa học để nó xét duyệt đăng lên. Mà thực chất bọn tạp chí sẽ tìm những người cùng ngành để review (free) không mất một đồng nghiên cứu nào.

Sau khi được duyệt thì báo được đăng lên, muốn xem thì phải bỏ tiền ra mua hoặc trường đại học sẽ đứng ra mua cho sinh viên, giảng viên đọc. Tác giả muốn mọi người đọc free thì phải bỏ tiền cho bọn báo để được open access.

  • Tiền nghiên cứu thực chất đến từ đâu? Hầu hết tiền tài trợ nghiên cứu đến từ... tiền thuế của người dân (thông qua các quỹ chính phủ) hoặc ngân sách trường đại học. Tức là, công chúng nộp thuế để tài trợ cho nghiên cứu, nhưng khi muốn đọc kết quả thì lại phải xì tiền ra trả cho các tạp chí. Mua lại chính thứ mình đã trả tiền để tạo ra!
  • Biên lợi nhuận khổng lồ: Nhờ mô hình "nhập nguyên liệu 0 đồng, nhân công review 0 đồng, bán giá cắt cổ", các ông lớn xuất bản khoa học (như Elsevier, Springer, Wiley) có biên lợi nhuận lên tới 35-40%, cao hơn cả Apple, Google hay các ngân hàng hàng đầu.
  • Cái giá của việc "Miễn phí cho người đọc": Như bạn nói, nếu tác giả muốn bài của mình mở (Open Access), họ sẽ phải trả phí xử lý bài báo (APC - Article Processing Charge). Phí này siêu đắt, thường dao động từ 1.000 đến 5.000 USD (riêng các tạp chí top đầu như Nature có thể thu tới hơn 11.000 USD) cho chỉ một bài báo!
Dưới đây là chân tướng của những kẻ đang thực sự hưởng lợi từ chất xám miễn phí của giới khoa học:

1. Nhóm bị thâu tóm bởi Phố Wall và các Siêu quỹ đầu tư (Elsevier & Taylor & Francis)

Hai gã khổng lồ này (công ty mẹ là RELX và Informa) đều là công ty đại chúng được niêm yết trên thị trường chứng khoán. Không có một cá nhân nào sở hữu toàn bộ.

  • Kẻ hưởng lợi thực sự: Những cổ đông lớn nhất hút dòng tiền từ đây chính là các siêu quỹ quản lý tài sản khổng lồ nhất hành tinh như BlackRock, Vanguard, và Norges Bank (Quỹ hưu trí quốc gia Na Uy).
  • Về cơ bản, vòng luẩn quẩn nó diễn ra như sau: Tiền thuế của người dân tài trợ cho nghiên cứu $\rightarrow$ Nhà khoa học làm việc cật lực và nộp bài miễn phí $\rightarrow$ Tạp chí đem bán $\rightarrow$ Tiền lời chảy vào túi các cổ đông tài chính trên Phố Wall. Các CEO bù nhìn đứng ra điều hành (như Erik Engstrom của RELX) thì đút túi hàng chục triệu USD tiền lương thưởng mỗi năm.
2. Nhóm bị kiểm soát bởi các Gia tộc tỷ phú (Springer Nature & Wiley)

Đây là nhóm "cha truyền con nối", nơi các gia tộc kiểm soát đế chế tri thức qua hàng thế kỷ.

  • Gia tộc Holtzbrinck (Đức) - Đứng sau Springer Nature: Công ty này là sự kết hợp giữa quỹ đầu tư tư nhân BC Partners và Holtzbrinck Publishing Group. Tuy nhiên, gia tộc Holtzbrinck (đứng đầu là tỷ phú Stefan von Holtzbrinck) mới là người nắm giữ 53% cổ phần và có tiếng nói quyết định. Họ là một gia tộc tài phiệt truyền thông kín tiếng ở Đức, giàu lên nhờ việc thâu tóm các nhà xuất bản uy tín (bao gồm cả thương hiệu Nature).
  • Gia tộc Wiley (Mỹ) - Đứng sau John Wiley & Sons: Công ty này đã tồn tại hơn 200 năm và quyền lực vẫn nằm gọn trong tay gia tộc Wiley, hiện tại đã truyền đến đời thứ 7 (với Jesse C. Wiley đang ngồi ghế Chủ tịch Hội đồng Quản trị). Dù công ty có bán cổ phiếu ra công chúng, gia tộc này cực kỳ khôn ngoan khi thiết lập cấu trúc cổ phiếu có quyền biểu quyết đặc biệt, đảm bảo không một ai có thể lật đổ quyền kiểm soát của dòng họ Wiley.
 

Có thể bạn quan tâm

Top