Ngày xưa nhà tao có cái băng Giao Linh, Sơn Ca, Thanh Tuyền cả hai mặt nghe đều hay không có bài nào chán nhưng không nhớ tên bài hát, bây giờ tìm lại để nghe mà không biết nó tên là gì?
Đỉnh cao của bolero đây, hát mà như đang tâm sự kể một câu chuyện tình, lâu lâu luyến láy vài phát nghe chất vkl, nhiều thằng trẻ giờ hát nghe như đang gồng mình rặn ỉa khổ vkl
ừm, ngày xưa ngta nghe hát qua đài, toàn thi hát đạt giải mới được lên sóng, giọng hay là đương nhiên, bolero mà thất tình nghe Chế Linh hát mấy bài thu âm trước 75 đúng là buồn thối ruột
ừm, ngày xưa ngta nghe hát qua đài, toàn thi hát đạt giải mới được lên sóng, giọng hay là đương nhiên, bolero mà thất tình nghe Chế Linh hát mấy bài thu âm trước 75 đúng là buồn thối ruột
thực tế thì đỉnh cao của âm nhạc là thời 50-70 của thế kỉ trước, giờ thì khó mà đẻ ra những con người kiệt xuất về âm nhạc nữa, giờ cái gì cũng bị chính trị hóa với giới trẻ hiện tại ít tập trung vào nghệ thuật nữa rồi
Mấy ông nhạc sĩ già chết hết rồi không còn ai sáng tác ra những tuyệt phẩm trữ tình nữa. Dòng nhạc vàng dần dần thui chột mất khi lớp ca sỹ trung niên không diễn nữa. Không có tác phẩm mới không còn người thể hiện ca khúc đủ cảm xúc nữa. Nhạc trẻ bây giờ như thứ bỏ đi vậy.