Một chuyến đi săn của Đại Ca

Bao-Dai-hunting.jpg
Chuyện săn bắn của vua Bảo Đại qua hồi ức một người hầu cận

Những mẩu chuyện của ông Hoàng Nờ - người hầu cuối cùng của vị vua cuối cùng trong hoàng triều nhà Nguyễn, kể như thước phim đẫm máu về cuộc tàn sát thú rừng, phục vụ niềm đam mê và kiểu ăn chơi mang thương hiệu Bảo Đại.

Bao nhiêu năm lưu lạc xứ người nhưng ông Hoàng Nờ (88 tuổi, ngụ TP Đà Lạt – Lâm Đồng) vẫn giữ được chất giọng Quảng Bình đậm đặc trong từng lời kể. Đang tuổi trai tráng hừng hừng khí thế, thì Hoàng Nờ bị quân Pháp về làng bắt đi lính. Hơn 300 thanh niên sức dài vai rộng bị bốc lên xe, chở đi đâu chẳng ai biết.

Hoàng Nờ chỉ nhớ đó là một khu đồn trú của lính Pháp nằm tít trong rừng của tỉnh Quảng Bình. Thanh niên bị bắt được phát đồng phục và bắt đầu thực hiện các bài tập huấn khắt khe, khổ ải. Qua mấy tháng vận động cơ bắp, Hoàng Nờ là một trong 30 thanh niên yếu ớt nhất, không thể cầm súng ra trận nên bị bỏ lại tại Huế. Một ngày, người giúp việc của nhà vua tới đưa số thanh niên này vào cung, giao cho sĩ quan cận vệ huấn luyện những bài tập phục dịch chốn cung đình.

Xung quanh nhà vua luôn có ba lớp người hầu. Lớp thứ nhất do trung úy Độ và trung úy Bộ bảo vệ. Hai cận vệ này cao to lực lưỡng, võ nghệ phi phàm, bắn súng bách phát bách trúng, là lá chắn và bia đỡ đạn cho vua Bảo Đại. Lớp thứ hai gồm tướng lĩnh cao cấp trong vương triều, chịu trách nhiệm tham mưu, nghe ngóng và thu thập tình hình bên ngoài về bẩm báo lại nhà vua. Lớp cuối cùng mới đến lớp người hầu như Hoàng Nờ.

Bộ phận này có hai nhóm, nhóm thứ nhất hầu hạ cơm nước, vệ sinh cung đình, trông nom tài sản trong triều. Nhóm thứ hai bao gồm 3 đội vệ binh xoay vần chuyên phục vụ nhà vua đi săn thú ở khắp các cánh rừng Tây Nguyên. Hoàng Nờ là kẻ hầu trong những cuộc đi săn của nhà vua. Vì vậy, trong trí nhớ của ông, những cuộc đi săn cùng vua là mảng ký ức vừa phi thường, vừa hãi hùng.

Ba đội vệ binh gồm khoảng 30 người, chia đều ra ba khu vực nhà vua thường xuyên đi săn. Đó là: Đơn Dương (Lâm Đồng); Lắk (Đắk Lắk) và Phú Thiện (Gia Lai). Khu vực rừng Đơn Dương quy tụ nhiều nai và đỏ (hươu), vua Bảo Đại và vợ Mộng Điệp thường đi săn bằng xe Jeep. Cận vệ thứ nhất được phép ngồi phía sau xe của nhà vua, số lính còn lại ngồi xếp lớp trong thùng xe tải dạng quân sự. Súng ống tua tủa, nghênh ngang chọc trời.

Đoàn xe hùng hổ băng qua các bản làng, các vùng dân cư, khói bụi xả mịt mù. Khi Bảo Đại và cận vệ vào sâu trong rừng, lớp quan tướng phải đứng cách xa 100m, còn đội vệ binh (đội khiêng thú) đứng cách 200 – 300m. Hễ nghe thấy súng nổ, lập tức viên tướng vòng thứ hai ra hiệu lệnh cho đội vệ binh xông lên, tìm đúng vị trí tiếng súng sẽ thấy con vật nằm chết tức tưởi trên vũng máu.

Cuộc chiến rừng xanh

Vua Bảo Đại có khả năng bắn súng bách phát bách trúng, một con thú ông chỉ cần bắn đến phát thứ hai là gục. Thế nên, hễ có tiếng súng là y như rằng có thú rừng bị giết. Cự ly ngắm bắn của nhà vua thường cách từ 100m đến 200m, có khi nhà vua đứng bên này ngắm qua một khe suối sang bên kia. Toàn bộ tướng lĩnh và đội vệ binh phải cởi áo sắn quần lội suối, bới gai tìm xác thú rừng. Con nai bị bắn hạ lăn xuống vực sâu vài chục mét mới chết, đội khiêng thú người tóe máu, người bị thương là chuyện bình thường.

Riêng nai, hươu có nhung sau khi bắn chết là phải chặt đầu ngay. Thú khiêng ra bìa rừng cho lên xe đưa về dinh, bộ phận nào quý giá nhất, ngon bổ nhất được dâng lên nhà vua, còn lại thịt xương lính tráng tha hồ xơi. Ông Hoàng Nờ cho biết, ngày đó ăn thịt nai, hươu, lợn rừng và hổ là nhiều nhất. Ăn đến mức nhìn thấy thịt là… sợ

Săn chán ở Đơn Dương, vua Bảo Đại hạ lệnh xuôi về Lắk (Đắk Lắk) săn voi, nơi này được mệnh danh là lãnh địa của voi rừng. Voi rừng rất manh động, cộng với thân hình khổng lồ, chúng sẵn sàng tấn công thợ săn một khi phát hiện gặp nguy hiểm. Đi săn voi rừng phải mang theo voi nhà để uy hiếp và dẫn độ voi rừng về. Voi rừng thường đi từng đoàn vài chục con, nài voi phải ngụy trang bằng lá rừng thật kín đáo, cưỡi voi nhà xông vào đàn voi rừng chia rẽ chúng.

Khi tách ra được hai mẹ con, vua dùng súng có tẩm thuốc gây mê bắn voi mẹ gục tại chỗ để khống chế voi con. Tiếp tục bắn thuốc mê vào voi con để nó không phát ra tiếng kêu đồng loại tới ứng cứu. Vua Bảo Đại chỉ săn voi con về thuần hóa thành voi nhà, phục vụ cho nhu cầu đi lại của nhà vua. Tuyệt nhiên, vua không bao giờ ăn thịt voi. Nếu bắn được voi già sẽ lấy ngà, còn thịt thì xẻ ra cho quân lính ăn. Ông Hoàng Nờ kể: “Ăn thịt voi ngon nhất là phần vòi và mu bàn chân. Một con voi vài tấn, thịt của nó xẻ ra không thể ăn hết được, mang phơi khô ăn dần”.
image7-1636267913-782-width840height530.jpg

Một lần, vua Bảo Đại nổi hứng đi săn vào ban đêm. Tất cả đoàn tùy tùng phải lục đục dậy chuẩn bị đồ nghề khiêng. Giữa cánh rừng, vua rọi đèn pha xe phát hiện một đàn voi rừng lững thững đi về phía cuối nguồn. Tất cả các xe trong đoàn đồng loạt rọi đèn sáng như ban ngày, tạo thành vòng tròn bao vây. Nhưng trong khoảnh khắc, nhà vua ra lệnh không nổ súng, bởi ông ta hiểu rằng, màn đêm chính là lợi thế tốt nhất của voi, hơn nữa ông lại không mang theo voi nhà, chỉ có súng và mấy chục con người không thể nào hạ gục được đàn voi rừng hùng hậu như vậy.

Theo kinh nghiệm, nếu bị tấn công, voi rừng sẽ gầm lên và lao về phía kẻ thù. Với tầm thế của chúng, thì chiếc xe Jeep 4 chỗ của vua sẽ bị nó giẫm nát bét. Mặt khác, một phát đạn không thể hạ gục được voi, một khi voi bị thương nó càng hung hãn. Hiểu quá rõ về sự nguy hiểm, vua Bảo Đại đã chào thua voi trong đêm đi săn đó. Có lẽ đó là lần duy nhất vua phải ra về tay trắng.

Khuất phục chúa sơn lâm

Thời đó, rừng xanh còn bao la, thú rừng nhiều vô kể. Hổ và lợn rừng quần tụ rất nhiều ở khu vực núi Phú Thiện (Gia Lai). Bảo Đại rất thích săn hổ. Loài chúa tể sơn lâm hung hãn khiến nhà vua càng thích thú. Những chuyến đi rừng Phú Thiện, mục đích của vua Bảo Đại là tìm hổ để bắn. Bắn hổ vào ban đêm dễ nhất, vì khi rọi đèn pha vào cặp mắt xanh lè của hổ, nó sẽ đứng im gầm gừ đúng với vị thế của một chúa tể.

Tuy nhiên, để tìm hổ không phải dễ, nơi hổ ẩn náu thường ở sâu trong rừng thẳm, xe ô tô không thể vào. Vua Bảo Đại đi bắn nai trước, không có nai thì mua bò của người Thượng làm mồi nhử hổ lộ diện. Mồi được buộc vào đầu của cây cọc dựng trên bãi đất trống, bên cạnh đốt đống lửa thật to. Quân lính phải thiết kế một chiếc chòi treo trên ngọn cây để vua ngồi trên đó chĩa súng xuống. Xung quanh, tướng lĩnh, cận vệ nằm bò la liệt chầu chực tiếng súng khô khốc của nhà vua. Vào tầm nửa đêm, hổ đánh hơi thấy mồi ngon liền mò đến. Chờ cho hổ đánh chén no say, họng súng từ trên ngọn cây chĩa thẳng vào đầu. Một cái xiết cò, hổ gục ngã.

Nếu chưa gục, lập tức một trong hai cận vệ bồi thêm vài phát, không con hổ nào chạy thoát. Hổ săn được đưa về tập kết tại Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk), việc đầu tiên các chuyên gia của nhà vua sẽ đốt râu. Vì râu hổ có chứa một loại chất cực độc, nó có thể làm chết ngay lập tức con người nếu ăn phải. Sau đó, da hổ được lột từ đầu tới chân, lột làm sao phải giữ nguyên hình hài của hổ để làm áo giáp bọc lên ngai vàng hoặc nhồi bông vào bụng làm hổ giả.

Được cái, nhà vua rất chịu khó trong việc đi săn, không kể ngày đêm, mưa gió. Vua chịu khó bao nhiêu thì lính tráng khổ sở bấy nhiêu. Mưa gió, lạnh lẽo giữa núi rừng nhưng vua mặc nhung bào, ngồi trong xe bọc thép được trang bị đến tận răng. Kẻ hầu co ro phơi mình trong cái lạnh thấu xương của rừng già. Chưa kể bắn hạ một con thú rừng, nhà vua hả hê lái xe đi về, nhiệm vụ tiếp theo lính tráng hì hục bới từng bụi cỏ, lật từng gốc cây tìm chiến lợi phẩm.

Thấy ông hoàng giết hại nhiều thú quá, mẹ vua là Hoàng Thái hậu Hoàng Thị Cúc cấm con trai đi săn, nếu có đi săn thì không được bắn những con thú cái. Tuy nhiên, niềm đam mê của vua làm sao cấm cản, cứ gặp con nào là vua bắn. Thậm chí, thấy hai con công đang “yêu” nhau, ông bắn hai phát hạ gục hai con rồi ngoắc người hầu lao vào bụi cây tìm xác.

Những cuộc tàn sát mãnh thú rừng xanh của vua chỉ dừng lại khi triều đình suy vong, nhà vua phải trao ấn tín thoái vị.

Theo Ngọc Thiện | Cảnh Sát Toàn Cầu năm 2014.
 
Chúng tôi hỏi cụ Nợ rằng đã bao giờ bà Từ Cung cùng con trai là hoàng đế Bảo Đại đi săn bắn hay bà có gây áp lực gì để cản ngăn thú vui của con trai mà bà cho là sát sinh? Cụ Nợ trả lời chẳng chút đắn đo: "Chuyện bà ngăn cản hoàng đế Bảo Đại thôi lên rừng săn thú thì ai cũng biết. Riêng chuyện gây áp lực thì tôi chưa nghe, chưa biết bao giờ! Bởi từ hồi là lính gác ở Thành Nội đến khi theo hoàng đế Bảo Đại rời kinh thành vào Nam, lên Tây Nguyên, tôi với thân phận thấp hèn chỉ ở khoảng cách xa, có bao giờ được gần vua hay gần Hoàng Thái hậu đâu mà biết rõ nhiều sự tình. Nhưng điều tôi có thể khẳng định là bà Từ Cung không bao giờ rời khỏi Huế, dù rằng có những lúc Huế chìm trong binh đao khói lửa…".

Vì sao Hoàng đế Bảo Đại chỉ thích mang bà Mộng Điệp đi săn thú? - Ảnh 2.

Hoàng đế Bảo Đại và con gái.

Trở lại chuyện tháp tùng hoàng đế Bảo Đại lên rừng săn thú, chúng tôi hỏi cụ Nợ rằng hoàng đế Bảo Đại thường đi săn một mình, hay ông đi với các bà phi? Và có khi nào ông lên rừng đi săn cùng Hoàng hậu Nam Phương? Cụ Nợ tuôn một mạch: "Nói thật bà Nam Phương tôi chẳng gặp bao giờ. Tôi chỉ nghe nói bà như bà Từ Cung, không thích chuyện bắn giết nên không hào hứng, cổ xúy gì chuyện lên rừng săn thú của hoàng đế a Bảo Đại. Mặt khác hồi hoàng đế Bảo Đại ở Tây Nguyên chuyên tâm lên rừng săn thú, bà Nam Phương khi ấy chừng như đang ở Pháp. Sau này tôi được biết rằng bà Nam Phương sống không hòa hợp với bà Từ Cung và mệt mỏi với tính trăng hoa của hoàng đế Bảo Đại nên bà chẳng bận tâm việc ông làm gì, sống với ai…".

Cụ Nợ, nhấn giọng: "Là tôi nghe nói thế thôi, chứ sự thật thế nào thì sao mà biết được. Tôi chỉ biết trong quãng thời gian 4 năm tôi theo hoàng đế Bảo Đại, chỉ thấy ông đi săn với các bà khác thôi. Còn Hoàng hậu Nam Phương và các con thì chưa bao giờ!".

- Cụ có thể nói rõ Cụ từng theo hoàng đế Bảo Đại đi săn cùng những mỹ nữ, người đẹp nào không?


- Tôi chỉ gặp các bà Mộng Điệp, bà Phi Ánh, bà Jenny mà thôi!

Hoàng đế Bảo Đại có 8 người vợ cùng nhân tình và 13 người con cả trai lẫn gái. Cũng nên nói rõ về 3 bóng hồng mà cụ Nợ khẳng định từng theo chân ông vua cuối cùng của triều Nguyễn lên rừng săn thú. Bà Mộng Điệp sinh năm 1924, người tỉnh Bắc Ninh. Khi đến với hoàng đế Bảo Đại, bà Mộng Điệp đã là gái có chồng, có con riêng. Biết là vậy nhưng vì không cưỡng lại được nhan sắc chim sa cá lặn của "gái một con" mà hoàng đế Bảo Đại đã ngất ngây, quên lời hứa "một vợ một chồng" với Hoàng hậu Nam Phương sau hơn chục năm chung sống và ngồi trên ngai vàng triều Nguyễn.

Bà Jenny (Hoàng Tiểu Lan, hay Jenny Woong) là vũ nữ Trung Hoa lai Pháp. Tháng 3/1946, cùng phái đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sang Trùng Khánh thăm viếng Trung Hoa, không như các đại biểu khác sau chuyến đi đã trở về nước, hoàng đế Bảo Đại ở lại Trung Quốc. Trong thời gian này ông sống túng thiếu và được bà Jenny yêu thương, chu cấp. Sau này nhớ ân tình xưa, Bảo Đại đã đưa bà Jenny sang Việt Nam cùng hưởng vinh hoa phú quý. Bà Phi Ánh được sử sách ghi nhận là người miền Trung, chỗ thân quen của Thủ hiến Trung Kỳ Phan Văn Giáo. Là mỹ nữ sắc nước nghiêng thành nhất trong nhiều giai nhân trong cuộc đời hoàng đế Bảo Đại, bà Phi Ánh sinh cho hoàng đế Bảo Đại 2 người con là hoàng nam Bảo Ân và hoàng nữ Phương Minh.

Vì sao Hoàng đế Bảo Đại chỉ thích mang bà Mộng Điệp đi săn thú? - Ảnh 3.

Bà Mộng Điệp.

Chúng tôi tiếp tục trò chuyện với cụ Hoàng Nợ về hành trình lên rừng săn thú của hoàng đế Bảo Đại cùng những người tình: "Trong 3 bà ấy, bà nào thường đi săn với hoàng đế Bảo Đại nhất, thưa Cụ?

- Thường xuyên nhất là bà Mộng Điệp (thọ 87 tuổi, mất tại Pháp). Bà ấy đẹp lắm, bà là người rất vui tính và rất được hoàng đế Bảo Đại cưng chiều. Sau bà Mộng Điệp là bà Jenny. Bà này ăn mặc rất thoáng mà giới trẻ bây giờ gọi là "mặc mát mẻ", bà hay mặc đồ lụa trắng và cưỡi ngựa rất giỏi. Tuy nhiên, mỗi năm bà Jenny chỉ được đi săn cùng với hoàng đế Bảo Đại 5 - 7 lần. Riêng bà Phi Ánh một năm chỉ được có 1 lần thôi!

- Cụ có biết vì sao bà Mộng Điệp lại được hoàng đế Bảo Đại cưng chiều và thường ban cho cùng đi săn với vua, không?

- Vì bà có cùng sở thích săn bắn, biết san sẻ niềm vui, cổ vũ, hoan hô mỗi khi hoàng đế a Bảo Đại bắn trúng mãnh thú. Bà Mộng Điệp còn biết lái xe hơi, biết cưỡi voi, biết săn thú nên rất tâm đầu ý hợp với hoàng đế Bảo Đại. Vì lẽ đó ông rất cưng chiều bà!

Đấy là giải thích của cụ Nợ. Còn theo tìm hiểu của chúng tôi, sở dĩ bà Mộng Điệp thường sát cánh cùng hoàng đế Bảo Đại những lúc ông vua phong lưu này rong ruổi săn mãnh thú nơi rừng sâu bởi bà là người biết cách chiều chuộng vua và bà Từ Cung, tận tụy với việc hương khói cho tổ tiên nhà Nguyễn. Và trong quãng thời gian hoàng đế Bảo Đại sống trên đất Tây Nguyên, nay Đà Lạt, mai Buôn Mê, bà Mộng Điệp gắn bó với Bảo Đại không rời bước, trổ tài quán xuyến mọi sự để ông được thỏa niềm đam mê ăn chơi, săn bắn của mình. Thế nên việc bà Mộng Điệp được hoàng đế Bảo Đại hết mực cưng chiều là không có gì lạ.

Thấy cụ Nợ hào hứng khi kể lại chuyện xưa, chúng tôi không bỏ lỡ cơ hội, hỏi tới: "Bà Mộng Điệp có bao giờ trực tiếp lái xe chở hoàng đế Bảo Đại đến điểm săn? Thường bà Mộng Điệp hay các bà phi khác đến điểm săn như thế nào, đi cùng Vua hay cách nào khác?". Cụ Nợ, hắng giọng: "Chuyện ấy tôi không bao giờ biết được. Thường thì trước khi hoàng đế Bảo Đại đi săn, chúng tôi nhận được lệnh lên đường làm nhiệm vụ rà soát, kiểm tra, gác chặn… Khi mọi việc cảnh giới ổn thì hoàng đế Bảo Đại cùng tùy tùng mới đến!


Vì sao Hoàng đế Bảo Đại chỉ thích mang bà Mộng Điệp đi săn thú? - Ảnh 4.

Thứ phi Mộng Điệp là người cũng có sở thích săn thú như Hoàng đế Bảo Đại.

Cụ Nợ lưu ý: "Trong 3 bà phi kể trên, bà Mộng Điệp tuy không đẹp bằng bà Jenny nhưng bà là người cởi mở, sống rất thoáng. Khi vào rừng gặp con suối đẹp, bà ấy không ngại chuyện "tắm tiên"… Hoàng đế Bảo Đại cũng vậy. Hai người sẵn sàng cởi đồ trầm mình dưới suối, tắm xong thì có người hầu lau chùi cơ thể kỹ lưỡng".

- Thường hay cùng Vua đi săn, vậy có khi nào cụ thấy bà Mộng Điệp giương súng ngắm bắn thú không?

- Tôi chưa thấy bao giờ! Như tôi đã nói, tôi chỉ thấy dáng bà ấy cũng như bà Jenny, bà Phi Yến từ xa thôi. Những khi hoàng đế Bảo Đại bắn được cọp, nai, tôi cùng những cận vệ khác đến khiêng con thú vào trong cứ nhắm thẳng hướng mà đi, mắt không được phép láo liêng. Nên dù rằng có lúc bà Mộng Điệp đứng sát hoàng đế Bảo Đại, tôi cũng không dám liếc mắt nhìn bà ấy, vì như vậy là phạm thượng! Nhưng tôi biết là bà Mộng Điệp là người rất dạn dĩ, mạnh mẽ. Có những khi hoàng đế Bảo Đại bắn được cọp, bà ấy không như phụ nữ thường tình thấy là miệng xuýt xoa, tỏ rõ sự sợ hãi. Bà Mộng Điệp thì bình thản lắm!

- Bà Mộng Điệp hay các bà Phi Yến, bà Jenny có bao giờ ăn thịt những con thú mà hoàng đế Bảo Đại bắn hạ không?

- Không bao giờ! Hoàng đế Bảo Đại không ăn và các bà ấy cũng vậy!

Chúng tôi hỏi cụ Nợ có lưu giữ hình ảnh nào liên quan đến những chuyến tháp tùng hoàng đế Bảo Đại đi săn thú cùng mỹ nhân, cụ lắc đầu với giải thích: "Tôi chỉ là lính, theo vua hầu được 4 năm, rồi sau đó bị số phận, thời cuộc dịch chuyển nên chẳng giữ được gì". Thật may là khi biết được ý định của chúng tôi, một người bạn đã gửi tặng tấm hình tư liệu chụp bà Mộng Điệp cùng hoàng đế Bảo Đại trong một chuyến đi săn tại Buôn Mê (Đắk Lắk) của nhà nghiên cứu Huế Nguyễn Đắc Xuân.

Trong tấm hình trắng đen này, hoàng đế Bảo Đại tóc để 2 mái, mặc đồ túi hộp, đang chăm chú xem báo. Bà Mộng Điệp dáng đài các, tóc bồng bềnh như suối mây, bà mặc trang phục Tây, tay cầm chiếc nón vải. Bìa trái là hình ảnh một cận vệ tay cầm súng, tay cầm con gà lôi hoặc chim công giơ ra phía trước, chừng như để hoàng đế Bảo Đại xem chiến tích của ông! Nhìn kỹ người cận vệ, mới thấy đúng như chia sẻ của cụ Nợ, anh ta không dám nhìn thẳng vào hoàng đế Bảo Đại và bà Mộng Điệp, anh ta thẳng tay đưa con vật về phía nhà vua cùng mỹ nhân, và mắt hướng nhìn nơi khác!

Cụ Nợ bắt đầu cuộc trò chuyện săn thú cùng mỹ nhân của hoàng đế Bảo Đại bằng những hồi ức về bà Từ Cung, mẹ hoàng đế Bảo Đại. Như lần gặp trước, cụ Nợ khẳng định bà Từ Cung là người rất nhân từ, bà không những không cổ xúy thú đam mê lên rừng nhả đạn vào muông thú của hoàng đế Bảo Đại mà còn bài kích, khuyên con giảm nghiệp sát sinh.

Vì sao Hoàng đế Bảo Đại chỉ thích mang bà Mộng Điệp đi săn thú? - Ảnh 1.

Hoàng đế Bảo Đại.

"Là mẹ vua, quyền cao chức trọng muốn gì cũng được nhưng bà Từ Cung sống hiền lành, đơn giản, thương người lắm" - cụ Nợ bật mí: "Tôi cùng nhiều anh em binh lính không ít lần nhận được lộc của bà. Lộc của bà Từ Cung chẳng phải vàng bạc, châu báu ngọc ngà nhưng xét ra còn quý hơn cả thảy. Những lần tôi được bà Từ Cung ban lộc là thời điểm tôi được triều đình biên chế làm lính gác ở Thành Nội. Hồi ấy tôi mới ngoài 20 tuổi. Bà Từ Cung có thói quen hay cúng vào ngày rằm. Và sau khi nhang tàn, bà bao giờ cũng sai tỳ nữ mang bánh trái đến cho anh em binh lính chúng tôi ăn lấy sức. Bà đối đãi với chúng tôi không phải kiểu của người có quyền cao chức trọng với người hầu hạ, mà xem như con cháu, người thân".

Căn cứ vào những tư liệu lịch sử của triều Nguyễn và từ truyền tụng trong dân gian, mới biết cụ Nợ không quá lời khi nhắc đến từ đức của bà Từ Cung. Là con của một quan tri huyện nhưng do cụ thân sinh mất sớm nên từ nhỏ cuộc sống của Hoàng Thị Cúc (tên tục của bà Từ Cung) rất khổ cực. Vì người anh trai là Hoàng Trọng Khanh đam mê tứ đổ tường nên gia cảnh khánh kiệt, buộc Hoàng Thị Cúc phải đi làm thuê làm mướn để trang trải cuộc sống và sau đó bị đưa vào cung làm cung nữ. Nhờ nhiều cơ duyên, Hoàng Thị Cúc trở thành vợ Vua Khải Định.

Năm 1926, sau khi nối ngôi vua cha là Hoàng đế Khải Định (băng hà năm 1925), hoàng đế Bảo Đại đã phong cho mẹ mình là Đoan Huy Hoàng Thái hậu, nhưng mọi người vẫn quen gọi là đức Từ Cung. Cụ Nợ cho biết từ khi trở thành vợ hoàng đế Khải Định hay lúc trở thành Hoàng Thái hậu, bà Từ Cung luôn giữ tiết phong nhân hậu, thường đi chùa, sớm tối kinh kệ, niệm Phật, thường xuyên ăn chay, chẳng màng đến sơn hào hải vị. Năm 1939, để tỏ lòng hiếu thuận và vui lòng mẫu thân, hoàng đế Bảo Đại cho xây ngôi chùa đầu tiên ở Tây Nguyên. Ông ghép 2 chữ đầu trong hiệu của vua cha (Khải Định) và mẹ (Đoan Huy Hoàng Thái hậu) đặt tên cho chùa là Khải Đoan. Bà Từ Cung qua đời vào năm 1980. Thời điểm này, hoàng đế Bảo Đại đang sống lưu vong ở Pháp.
 
Đúng tay chơi, ăn chơi khét thật, kiểu này quốc khố nào cho đủ. Và tao nhớ từng đọc, khi BĐ ở Pháp, ăn chơi thiếu tiền, liên tục gửi thư về thúc giục Hoàng hậu NP gửi tiền.

Săn bắt, tàn sát thú hoang, động vật thì bản tính hiếu sát.
 
Đúng tay chơi, ăn chơi khét thật, kiểu này quốc khố nào cho đủ. Và tao nhớ từng đọc, khi BĐ ở Pháp, ăn chơi thiếu tiền, liên tục gửi thư về thúc giục Hoàng hậu NP gửi tiền.

Săn bắt, tàn sát thú hoang, động vật thì bản tính hiếu sát.

Mày nhầm, thú đi săn này bập 1 lần nghiện lắm, tao đi săn cáo thôi mà giờ đầu óc lúc nào cũng chỉ ước được đi săn tiếp.
 
Mày nhầm, thú đi săn này bập 1 lần nghiện lắm, tao đi săn cáo thôi mà giờ đầu óc lúc nào cũng chỉ ước được đi săn tiếp.
Nó gọi là kích hoạt mã gene đó, thời còn ăn lông ở lỗ, trước khi biết canh tác, trồng trọt làm nông thì đàn ông săn bắt, đàn bà hái lượm. Thằng nào đã ghiền đi câu, đi rừng săn rồi thì không kiềm được bản năng sinh tồn nguyên thuỷ đâu. Cảm giác tự tìm được con mồi, miếng ăn bỏ bụng nó như cảm giác làm ra tiền nuôi gia đình vậy
 
Mày nhầm, thú đi săn này bập 1 lần nghiện lắm, tao đi săn cáo thôi mà giờ đầu óc lúc nào cũng chỉ ước được đi săn tiếp.
Nhiều thằng bập vào game, rượu chè, cờ bạc, hút sách, mai thúy rồi bị nghiện. Nhưng có những người đéo bao giờ mê, nghiện những thứ đấy, họ thấy vô bổ.

Giết mổ động vật, gia cầm, gia súc để làm thức ăn, để sinh tồn, giết vừa đủ để làm lương thực cung cấp nhu cầu hàng ngày.

Nó khác với giết tràn lan, tàn sát vô tội vạ động vật, thú rừng xem việc săn bắn giết chóc là trò giải trí, tiêu khiển nhằm thỏa mãn thú vui, điều này thường ở những người có tâm lý tàn nhẫn, muốn được thống trị, hưởng thụ trên nỗi đau của loài vật. Bắn được 1 lần thấy vui, bắn lần 2 lần 3, bắn càng nhiều càng thích, càng nghiện đó là hiếu sát. Nếu có quyền lực lớn, nắm quyền sinh sát trong tay thì sẽ gây ra sinh linh đồ thán.
 
Nó gọi là kích hoạt mã gene đó, xưa trước khi trồng trọt làm nông thì đàn ông săn bắt, đàn bà hái lượm. Thằng nào đã ghiền đi câu, đi rừng săn rồi thì không kiềm được bản năng sinh tồn nguyên thuỷ đâu. Cảm giác tự tìm được con mồi, miếng ăn bỏ bụng nó như cảm giác làm ra tiền nuôi gia đình vậy

Đúng đấy, trước tao cũng tìm hiểu về vấn đề này, nó đúng kiểu bản năng nguyên thuỷ nên mình dễ ham.

Trước cứ đến tầm tháng đi săn cáo săn thỏ là rừng rực chuẩn bị đồ với nghiên cứu các kiểu. Về VN chơi thì bám theo mấy ông anh đi câu cũng thích.
 
Đúng đấy, trước tao cũng tìm hiểu về vấn đề này, nó đúng kiểu bản năng nguyên thuỷ nên mình dễ ham.

Trước cứ đến tầm tháng đi săn cáo săn thỏ là rừng rực chuẩn bị đồ với nghiên cứu các kiểu. Về VN chơi thì bám theo mấy ông anh đi câu cũng thích.

Loài người là động vật ăn tạp, đéo có cái gene thống trị, hiếu sát để sinh tồn thì loài người chỉ là loài thứ cấp. Không lên đỉnh chuỗi được.
 
Nhiều thằng bập vào game, rượu chè, cờ bạc, hút sách, mai thúy rồi bị nghiện. Nhưng có những người đéo bao giờ mê, nghiện những thứ đấy, họ thấy vô bổ.

Giết mổ động vật, gia cầm, gia súc để làm thức ăn, để sinh tồn, giết vừa đủ để làm lương thực cung cấp nhu cầu hàng ngày.

Nó khác với giết tràn lan, tàn sát vô tội vạ động vật, thú rừng xem việc săn bắn giết chóc là trò giải trí, tiêu khiển nhằm thỏa mãn thú vui, điều này thường ở những người có tâm lý tàn nhẫn, muốn được thống trị, hưởng thụ trên nỗi đau của loài vật. Bắn được 1 lần thấy vui, bắn lần 2 lần 3, bắn càng nhiều càng thích, càng nghiện đó là hiếu sát. Nếu có quyền lực lớn, nắm quyền sinh sát trong tay thì sẽ gây ra sinh linh đồ thán.

Mày đang hiểu sai vấn đề về thú vui săn bắn. Tao đồng ý về việc mày giải thích tâm lý, nhất là trường hợp của BĐ hay giới elite thượng lưu thế kỉ trước, săn bắn không từ 1 loại động vật gì.

Tuy nhiên, ở 1 số nơi được coi là văn hoá, ví dụ săn lợn rừng, săn cáo, săn chuột túi, săn rắn, thỏ, thậm chí cá sấu, cá mập cá voi, etc… nó gắn với tập tục truyền thống lâu đời hoặc đơn giản chỉ vì 1 loài nào đó có khả năng lấn át sinh hoạt, sản xuất… của cộng đồng dân cư ở đó.

Việc săn bắt, săn bắn có từ thời nguyên thuỷ, rồi từ việc đơn giản là chống lại thú săn mồi đe doạ vật nuôi trong trang trại, nó trở thành 1 kĩ năng, 1 thú chơi theo chiều dài lịch sử loài người. Từ tầng lớp nông dân cho tới hoàng gia, quý tộc…

Ở nơi tao từng ở, họ có quy định rõ ràng về mùa săn bắn, có các lớp, khoá học về kiến thức, đạo đức, kỹ thuật săn bắn các kiểu… nói chung nó không hẳn như mày hình dung là săn bắn bừa bãi.

Trên này thì không tiện chia sẻ được nhiều và đầy đủ, dễ hiểu nhầm mâu thuẫn trong tư duy, nhưng mày có thể tìm hiểu thêm trên youtube về vấn đề cũng hay bị tranh cãi này.
 
Mày đang hiểu sai vấn đề về thú vui săn bắn. Tao đồng ý về việc mày giải thích tâm lý, nhất là trường hợp của BĐ hay giới elite thượng lưu thế kỉ trước, săn bắn không từ 1 loại động vật gì.

Tuy nhiên, ở 1 số nơi được coi là văn hoá, ví dụ săn lợn rừng, săn cáo, săn chuột túi, săn rắn, thỏ, thậm chí cá sấu, cá mập cá voi, etc… nó gắn với tập tục truyền thống lâu đời hoặc đơn giản chỉ vì 1 loài nào đó có khả năng lấn át sinh hoạt, sản xuất… của cộng đồng dân cư ở đó.

Việc săn bắt, săn bắn có từ thời nguyên thuỷ, rồi từ việc đơn giản là chống lại thú săn mồi đe doạ vật nuôi trong trang trại, nó trở thành 1 kĩ năng, 1 thú chơi theo chiều dài lịch sử loài người. Từ tầng lớp nông dân cho tới hoàng gia, quý tộc…

Ở nơi tao từng ở, họ có quy định rõ ràng về mùa săn bắn, có các lớp, khoá học về kiến thức, đạo đức, kỹ thuật săn bắn các kiểu… nói chung nó không hẳn như mày hình dung là săn bắn bừa bãi.

Trên này thì không tiện chia sẻ được nhiều và đầy đủ, dễ hiểu nhầm mâu thuẫn trong tư duy, nhưng mày có thể tìm hiểu thêm trên youtube về vấn đề cũng hay bị tranh cãi này.
T từng đọc về các cuộc tàn sát bò Bison, săn bắt làm tuyệt chủng bò biển Steller, săn bắt chim muôn, thú rừng.

Mỗi sáng sớm ra vườn t thấy chim chóc líu lo, ríu rít gọi bầy, đàn chim chào mào đứng trên cây hót véo von, chim bắt sâu thoăn thoắt chuyền cành; nhìn thấy mấy con kỳ nhông phơi nắng, vài con sóc trèo thoăn thoắt, bướm, sâu, ... cây đâm chồi non, hoa khoe sắc, mấy con cá tung tăng bơi lội trong hồ, thấy thật gần gũi thiên nhiên, trong lòng thư thái, nhẹ nhõm.

Nếu ở rừng, đồi có thể thấy chồn, hưu nai, thỏ, ... thì thật tuyệt. Nên tao thấy săn bắn hạ sát 1 động vật, chim muôn, thú rừng để khoe chiến tích, có chiến lợi phẩm, thỏa mãn thú vui tiêu khiển thì thật bất nhẫn. Rừng cây ngày càng ít muôn thú thì thật vắng lặng buồn chán. Đấy là suy nghĩ của cá nhân t, tương tự như thấy những người nghiện game, rượu bia, thuốc, cờ bạc, ... thật vô bổ. Nên thôi, tùy mỗi người có quan điểm và cách sống khác nhau, thích săn bắn, nghiện game, cờ bạc, banh bóng thì tùy lựa chọn.
 
Lỵt pẹ

Tau hỏi ngu tí bml mày
Bảo đại săn cách đây lâu chưa.
Theo bài báo thì các vùng đó nhiều thú thế

Giờ thì sao tụi bây. Còn không

Nếu đéo còn. Sao cứ phải thêm thắt vào nào là tàn sát với máu me nọ kia như là ổng hiếu sát hay thế đéo nào

Thú của vua chúa xưa nó là thế
Còn bml bây giờ khác lol gì. Đi khắp các sân nhân tạo. Cũng đánh quả bóng rồi bới tìm khi dính trap… chỉ thiếu mỗi máu tại hiện trường thôi…

Hố hố
 
MTL cũng biết suy xét đúng,sai.Cũng đọc nhiều đông tây kim cổ...nhưng luận điệu vua BĐ bù nhìn,nhu nhượt,cờ bạc đĩ điếm thì chỉ có đĩ bút rẻ tiền mới thở ra được chữ vô liêm sỹ.Ấy mà suốt gần thế kỷ vẫn chiêu cũ,cái gì giả dối nói nhiều lần là sự thật.?Đụ má tau khinh.
 
Đúng đấy, trước tao cũng tìm hiểu về vấn đề này, nó đúng kiểu bản năng nguyên thuỷ nên mình dễ ham.

Trước cứ đến tầm tháng đi săn cáo săn thỏ là rừng rực chuẩn bị đồ với nghiên cứu các kiểu. Về VN chơi thì bám theo mấy ông anh đi câu cũng thích.
M đi săn cáo, săn thỏ ở đâu thế
 
T từng đọc về các cuộc tàn sát bò Bison, săn bắt làm tuyệt chủng bò biển Steller, săn bắt chim muôn, thú rừng.

Mỗi sáng sớm ra vườn t thấy chim chóc líu lo, ríu rít gọi bầy, đàn chim chào mào đứng trên cây hót véo von, chim bắt sâu thoăn thoắt chuyền cành; nhìn thấy mấy con kỳ nhông phơi nắng, vài con sóc trèo thoăn thoắt, bướm, sâu, ... cây đâm chồi non, hoa khoe sắc, mấy con cá tung tăng bơi lội trong hồ, thấy thật gần gũi thiên nhiên, trong lòng thư thái, nhẹ nhõm.

Nếu ở rừng, đồi có thể thấy chồn, hưu nai, thỏ, ... thì thật tuyệt. Nên tao thấy săn bắn hạ sát 1 động vật, chim muôn, thú rừng để khoe chiến tích, có chiến lợi phẩm, thỏa mãn thú vui tiêu khiển thì thật bất nhẫn. Rừng cây ngày càng ít muôn thú thì thật vắng lặng buồn chán. Đấy là suy nghĩ của cá nhân t, tương tự như thấy những người nghiện game, rượu bia, thuốc, cờ bạc, ... thật vô bổ. Nên thôi, tùy mỗi người có quan điểm và cách sống khác nhau, thích săn bắn, nghiện game, cờ bạc, banh bóng thì tùy lựa chọn.

Thì đã gọi là thú vui săn bắn thì việc gây tranh cãi dĩ nhiên sẽ có. Còn những cuộc tàn sát động vật thì tao đồng ý phải lên án là điều dĩ nhiên.

Thú vui săn bắn này giờ nó có kiểm soát và quy định rõ ràng mà, tao nghĩ mày cũng nên phân biệt rõ. Các gia đình hoàng gia hay elite châu Âu, Á nó vẫn coi đó là 1 bộ môn, 1 thú tiêu khiển mặc cho các nhà bảo vệ động vật lên tiếng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top