cà chua
Chúa tể đa cấp
sáng nay, sau khi đá xong bát canh măng và dăm miếng vịt nướng, thấy trời đẹp nên tôi đi ngủ. nằm được một lúc thì tôi cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị ép lại. tôi cảm thấy gáy của mình lạnh dần. hai cánh tay của tôi và phần ngực của tôi trở lên đỏ. tôi lảo đảo bước ra đến cửa. vội kéo khoá cửa để ra ngoài. đứng ở ban công tôi cảm thấy được khung cảnh xung quanh khu mình ở dần trở lên mờ đi. tôi gục xuống, tay bám vào lan can. tôi đặt câu hỏi trong đầu. k bị ngạt mũi, miệng không có dị vật thì tại sao lại khó thở vậy. tôi cố đứng dậy mở hết cửa phòng, sau đó cơn tức ngực khó thở có giảm đi một chút. tôi quay lại giường. trong đầu tôi nghĩ, phải sống, mình phải sống, không thể kết thúc như thế này được. rồi tôi lịm đi. vừa nãy, anh đi làm về gọi một hồi mới thấy tôi dậy. thật may là tôi vẫn còn được sống. nhớ lại thì hồi trước mẹ có kể là từ khi sinh ra không thấy tôi khóc, ba mẹ đã nhìn nhau rơm rớm nước mắt. sau đó tôi đã cất tiếng khóc chào đời. và mẹ còn kề là tôi có vấn đề về phổi. lần đầu tôi cảm nhận được vấn đề mà bao lâu nay tôi lãng quên nó.