Tình yêu biết trước chẳng đi đến đâu đôi khi là tình yêu hiện diện nhất.
Vì không có tương lai để chạy về phía đó nên chỉ còn lại hiện tại. Chỉ còn lúc này. Chỉ còn người này ngồi trước mặt mình hôm nay, không phải người này trong kế hoạch năm năm, không phải người này trong hình dung về sau. Chỉ là người này, bây giờ, và bây giờ thì đủ
Người ta hay hỏi tại sao vẫn yêu khi biết không đến đâu.
Câu hỏi đó đặt sai chỗ. Như hỏi tại sao ngắm hoàng hôn khi biết trời sắp tối. Biết kết thúc không phải lý do để không bắt đầu — đôi khi biết kết thúc là lý do duy nhất để trân trọng từng phần giữa, từng buổi chiều còn nắng, từng lần nhìn nhau trước khi trời tối hẳn.