Có Video 🌸Nếu bạn đang không muốn làm gì cả... có thể bạn cần đọc cái này.

Trình Ca

Mai là mùng một


🌸Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt năng lượng.

Có bao giờ bạn nhận ra mình không còn là mình của trước kia?

Ngày trước bạn có thể:

* Ngồi hàng giờ làm việc không thấy mệt

* Thức khuya vẫn tỉnh táo

* Gặp khó còn thấy hứng thú

Lúc đó bạn rất "đầy”.

Đầy năng lượng,

đầy động lực,

làm gì cũng có lửa.

Rồi một giai đoạn khác đến.

Cầm điện thoại mà không muốn xem gì.

Ngồi vào việc thì đầu nặng trĩu.

Làm mãi không vào, càng cố càng mệt.

Nhìn người khác vẫn đều đặn tiến lên,

còn mình thì đứng lại, thậm chí tụt xuống.

Bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình:

Mình kém đi rồi sao?

Hay là mình lười đi rồi?

Hay là mình hết cố gắng rồi?

Không phải.

Bạn chỉ đang hết năng lượng.

Con người không phải máy.

Không thể lúc nào cũng chạy ở công suất cao.

Nhưng chúng ta lại quen ép mình:

Phải mạnh

Phải ổn

Phải tiến lên liên tục

Chỉ cần chậm lại một chút là thấy mình có lỗi.

Chỉ cần mệt một chút là nghĩ mình vô dụng.

Thật ra ai cũng có chu kỳ:

Có lúc tinh thần lên rất cao

Có lúc tụt xuống rất thấp

Và phần lớn thời gian chỉ là trạng thái đủ dùng

Không ai giữ được phong độ mãi.

Những ngày bạn còn năng lượng làm được gì thì cứ làm.

Nhưng khi bạn bắt đầu đuối đừng cố sống như lúc mình đang sung.

Lúc đó thứ bạn cần không phải thêm áp lực

mà là giảm tải.

Bớt việc lại.

Bỏ bớt những thứ không thật sự cần.

Chỉ giữ lại vài việc nhỏ, vừa sức:

Dọn lại góc bàn cho gọn

Uống một ly nước ấm

Làm không gian xung quanh dịu lại

Ra ngoài vài phút cho đầu óc thoáng hơn

Những việc rất nhỏ, nhỏ đến mức không ai coi là nỗ lực

Nhưng đôi khi chỉ cần vậy là đủ để bạn không gục.

Có một sự thật ít ai nói:

Khi bạn đang ở đáy năng lượng việc “không gục” đã là một dạng cố gắng rồi.

Những ngày như thế bạn được phép:

Chậm lại

Mệt

Không ổn

Không cần phải tỏ ra mạnh

Miễn là bạn không quay lưng với chính mình.

Đừng bỏ mình trong những ngày tệ nhất.

Vì nếu bạn cũng rời đi, thì chẳng còn ai đứng về phía bạn nữa.

Giai đoạn này sẽ qua.

Không phải vì bạn ép mình mạnh lên

mà vì bạn đủ kiên nhẫn để ở lại với chính mình

khi mình yếu nhất.

Mọi thứ trong cuộc sống đều có nhịp.

Có lúc tiến.

Có lúc dừng.

Có lúc chỉ là giữ nguyên.

Không phải lúc nào cũng phải đi lên.

Có những ngày, chỉ cần không tụt thêm đã là rất giỏi rồi.

Và rồi đến một lúc bạn sẽ nhận ra:

Những ngày bạn tưởng như mình vô dụng nhất

lai là những ngày ban học được cách ở cạnh chính mình.

Nhớ nhé

Mọi thứ bạn đang cố giữ đều nên bắt đầu từ việc, giữ lấy chính mình trước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 



🌸Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt năng lượng.

Có bao giờ bạn nhận ra mình không còn là mình của trước kia?

Ngày trước bạn có thể:

* Ngồi hàng giờ làm việc không thấy mệt

* Thức khuya vẫn tỉnh táo

* Gặp khó còn thấy hứng thú

Lúc đó bạn rất "đầy”.

Đầy năng lượng,

đầy động lực,

làm gì cũng có lửa.

Rồi một giai đoạn khác đến.

Cầm điện thoại mà không muốn xem gì.

Ngồi vào việc thì đầu nặng trĩu.

Làm mãi không vào, càng cố càng mệt.

Nhìn người khác vẫn đều đặn tiến lên,

còn mình thì đứng lại, thậm chí tụt xuống.

Bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình:

Mình kém đi rồi sao?

Hay là mình lười đi rồi?

Hay là mình hết cố gắng rồi?

Không phải.

Bạn chỉ đang hết năng lượng.

Con người không phải máy.

Không thể lúc nào cũng chạy ở công suất cao.

Nhưng chúng ta lại quen ép mình:

Phải mạnh

Phải ổn

Phải tiến lên liên tục

Chỉ cần chậm lại một chút là thấy mình có lỗi.

Chỉ cần mệt một chút là nghĩ mình vô dụng.

Thật ra ai cũng có chu kỳ:

Có lúc tinh thần lên rất cao

Có lúc tụt xuống rất thấp

Và phần lớn thời gian chỉ là trạng thái đủ dùng

Không ai giữ được phong độ mãi.

Những ngày bạn còn năng lượng làm được gì thì cứ làm.

Nhưng khi bạn bắt đầu đuối đừng cố sống như lúc mình đang sung.

Lúc đó thứ bạn cần không phải thêm áp lực

mà là giảm tải.

Bớt việc lại.

Bỏ bớt những thứ không thật sự cần.

Chỉ giữ lại vài việc nhỏ, vừa sức:

Dọn lại góc bàn cho gọn

Uống một ly nước ấm

Làm không gian xung quanh dịu lại

Ra ngoài vài phút cho đầu óc thoáng hơn

Những việc rất nhỏ, nhỏ đến mức không ai coi là nỗ lực

Nhưng đôi khi chỉ cần vậy là đủ để bạn không gục.

Có một sự thật ít ai nói:

Khi bạn đang ở đáy năng lượng việc “không gục” đã là một dạng cố gắng rồi.

Những ngày như thế bạn được phép:

Chậm lại

Mệt

Không ổn

Không cần phải tỏ ra mạnh

Miễn là bạn không quay lưng với chính mình.

Đừng bỏ mình trong những ngày tệ nhất.

Vì nếu bạn cũng rời đi, thì chẳng còn ai đứng về phía bạn nữa.

Giai đoạn này sẽ qua.

Không phải vì bạn ép mình mạnh lên

mà vì bạn đủ kiên nhẫn để ở lại với chính mình

khi mình yếu nhất.

Mọi thứ trong cuộc sống đều có nhịp.

Có lúc tiến.

Có lúc dừng.

Có lúc chỉ là giữ nguyên.

Không phải lúc nào cũng phải đi lên.

Có những ngày, chỉ cần không tụt thêm đã là rất giỏi rồi.

Và rồi đến một lúc bạn sẽ nhận ra:

Những ngày bạn tưởng như mình vô dụng nhất

lai là những ngày ban học được cách ở cạnh chính mình.

Nhớ nhé

Mọi thứ bạn đang cố giữ đều nên bắt đầu từ việc, giữ lấy chính mình trước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
~O)
 



🌸Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt năng lượng.

Có bao giờ bạn nhận ra mình không còn là mình của trước kia?

Ngày trước bạn có thể:

* Ngồi hàng giờ làm việc không thấy mệt

* Thức khuya vẫn tỉnh táo

* Gặp khó còn thấy hứng thú

Lúc đó bạn rất "đầy”.

Đầy năng lượng,

đầy động lực,

làm gì cũng có lửa.

Rồi một giai đoạn khác đến.

Cầm điện thoại mà không muốn xem gì.

Ngồi vào việc thì đầu nặng trĩu.

Làm mãi không vào, càng cố càng mệt.

Nhìn người khác vẫn đều đặn tiến lên,

còn mình thì đứng lại, thậm chí tụt xuống.

Bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình:

Mình kém đi rồi sao?

Hay là mình lười đi rồi?

Hay là mình hết cố gắng rồi?

Không phải.

Bạn chỉ đang hết năng lượng.

Con người không phải máy.

Không thể lúc nào cũng chạy ở công suất cao.

Nhưng chúng ta lại quen ép mình:

Phải mạnh

Phải ổn

Phải tiến lên liên tục

Chỉ cần chậm lại một chút là thấy mình có lỗi.

Chỉ cần mệt một chút là nghĩ mình vô dụng.

Thật ra ai cũng có chu kỳ:

Có lúc tinh thần lên rất cao

Có lúc tụt xuống rất thấp

Và phần lớn thời gian chỉ là trạng thái đủ dùng

Không ai giữ được phong độ mãi.

Những ngày bạn còn năng lượng làm được gì thì cứ làm.

Nhưng khi bạn bắt đầu đuối đừng cố sống như lúc mình đang sung.

Lúc đó thứ bạn cần không phải thêm áp lực

mà là giảm tải.

Bớt việc lại.

Bỏ bớt những thứ không thật sự cần.

Chỉ giữ lại vài việc nhỏ, vừa sức:

Dọn lại góc bàn cho gọn

Uống một ly nước ấm

Làm không gian xung quanh dịu lại

Ra ngoài vài phút cho đầu óc thoáng hơn

Những việc rất nhỏ, nhỏ đến mức không ai coi là nỗ lực

Nhưng đôi khi chỉ cần vậy là đủ để bạn không gục.

Có một sự thật ít ai nói:

Khi bạn đang ở đáy năng lượng việc “không gục” đã là một dạng cố gắng rồi.

Những ngày như thế bạn được phép:

Chậm lại

Mệt

Không ổn

Không cần phải tỏ ra mạnh

Miễn là bạn không quay lưng với chính mình.

Đừng bỏ mình trong những ngày tệ nhất.

Vì nếu bạn cũng rời đi, thì chẳng còn ai đứng về phía bạn nữa.

Giai đoạn này sẽ qua.

Không phải vì bạn ép mình mạnh lên

mà vì bạn đủ kiên nhẫn để ở lại với chính mình

khi mình yếu nhất.

Mọi thứ trong cuộc sống đều có nhịp.

Có lúc tiến.

Có lúc dừng.

Có lúc chỉ là giữ nguyên.

Không phải lúc nào cũng phải đi lên.

Có những ngày, chỉ cần không tụt thêm đã là rất giỏi rồi.

Và rồi đến một lúc bạn sẽ nhận ra:

Những ngày bạn tưởng như mình vô dụng nhất

lai là những ngày ban học được cách ở cạnh chính mình.

Nhớ nhé

Mọi thứ bạn đang cố giữ đều nên bắt đầu từ việc, giữ lấy chính mình trước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
Mình làm đủ mọi việc và việc đéo gì cũng muốn làm nên đéo cần đọc @Mặtxấuthìsẽngu :boss:
 



🌸Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt năng lượng.

Có bao giờ bạn nhận ra mình không còn là mình của trước kia?

Ngày trước bạn có thể:

* Ngồi hàng giờ làm việc không thấy mệt

* Thức khuya vẫn tỉnh táo

* Gặp khó còn thấy hứng thú

Lúc đó bạn rất "đầy”.

Đầy năng lượng,

đầy động lực,

làm gì cũng có lửa.

Rồi một giai đoạn khác đến.

Cầm điện thoại mà không muốn xem gì.

Ngồi vào việc thì đầu nặng trĩu.

Làm mãi không vào, càng cố càng mệt.

Nhìn người khác vẫn đều đặn tiến lên,

còn mình thì đứng lại, thậm chí tụt xuống.

Bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình:

Mình kém đi rồi sao?

Hay là mình lười đi rồi?

Hay là mình hết cố gắng rồi?

Không phải.

Bạn chỉ đang hết năng lượng.

Con người không phải máy.

Không thể lúc nào cũng chạy ở công suất cao.

Nhưng chúng ta lại quen ép mình:

Phải mạnh

Phải ổn

Phải tiến lên liên tục

Chỉ cần chậm lại một chút là thấy mình có lỗi.

Chỉ cần mệt một chút là nghĩ mình vô dụng.

Thật ra ai cũng có chu kỳ:

Có lúc tinh thần lên rất cao

Có lúc tụt xuống rất thấp

Và phần lớn thời gian chỉ là trạng thái đủ dùng

Không ai giữ được phong độ mãi.

Những ngày bạn còn năng lượng làm được gì thì cứ làm.

Nhưng khi bạn bắt đầu đuối đừng cố sống như lúc mình đang sung.

Lúc đó thứ bạn cần không phải thêm áp lực

mà là giảm tải.

Bớt việc lại.

Bỏ bớt những thứ không thật sự cần.

Chỉ giữ lại vài việc nhỏ, vừa sức:

Dọn lại góc bàn cho gọn

Uống một ly nước ấm

Làm không gian xung quanh dịu lại

Ra ngoài vài phút cho đầu óc thoáng hơn

Những việc rất nhỏ, nhỏ đến mức không ai coi là nỗ lực

Nhưng đôi khi chỉ cần vậy là đủ để bạn không gục.

Có một sự thật ít ai nói:

Khi bạn đang ở đáy năng lượng việc “không gục” đã là một dạng cố gắng rồi.

Những ngày như thế bạn được phép:

Chậm lại

Mệt

Không ổn

Không cần phải tỏ ra mạnh

Miễn là bạn không quay lưng với chính mình.

Đừng bỏ mình trong những ngày tệ nhất.

Vì nếu bạn cũng rời đi, thì chẳng còn ai đứng về phía bạn nữa.

Giai đoạn này sẽ qua.

Không phải vì bạn ép mình mạnh lên

mà vì bạn đủ kiên nhẫn để ở lại với chính mình

khi mình yếu nhất.

Mọi thứ trong cuộc sống đều có nhịp.

Có lúc tiến.

Có lúc dừng.

Có lúc chỉ là giữ nguyên.

Không phải lúc nào cũng phải đi lên.

Có những ngày, chỉ cần không tụt thêm đã là rất giỏi rồi.

Và rồi đến một lúc bạn sẽ nhận ra:

Những ngày bạn tưởng như mình vô dụng nhất

lai là những ngày ban học được cách ở cạnh chính mình.

Nhớ nhé

Mọi thứ bạn đang cố giữ đều nên bắt đầu từ việc, giữ lấy chính mình trước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt… nứng.

Có bao giờ mày nhận ra con cặc mình không còn cứng như hồi xưa?

Ngày trước mày có thể:

* Nghĩ tới cái là ngỏng lên liền
* Thức khuya vẫn hăng máu đụ
* Gặp Lồn là muốn nhào vô bú ngay

Lúc đó mày rất “đầy”.

Đầy hormone,
đầy dục khí
đụ con mái già cũng thấy sướng.

Rồi một giai đoạn khác tới.

Cầm điện thoại mà đéo buồn xem sex

Thấy vú ngon mà nhìn xong… thôi kệ.

Cố sục cặc mà càng cố càng xìu.

Nhìn thằng khác vẫn chơi gái đều đặn, còn mình thì tụt nừn, né luôn.

Mày bắt đầu tự hỏi:

Địt mẹ, mình yếu sinh lý rồi à?

Hay mình hết ham muốn rồi?

Hay mình liệt dương mẹ nó rồi?

Không phải.

Cặc mày chỉ đang… hết "pin" thôi.

Con người đéo phải máy.

Đéo phải lúc nào cũng bật chế độ “nứng sảng 24/7”.

Nhưng mày lại quen tự ép:

Phải cứng
Phải sung
Phải lúc nào cũng nứng

Chỉ cần tụt chút là nghĩ có vấn đề.

Chỉ cần không nứng là tưởng cặc mình hỏng.

Thật ra thằng đéo nào cũng có chu kỳ:

Có lúc nứng vãi cặc, có lúc Lồn dâng tận mõm cũng chê, và phần lớn thời gian là mức… bình thường như người

Đéo ai giữ phong độ đụ sung mãi được.

Những ngày nứng được thì cứ đẩy.

Nhưng khi bắt đầu đuối, đừng cố tỏ ra mình vẫn trâu bò.

Lúc đó thứ mày cần không phải là ép nứng lên
mà là… nghỉ mẹ đi.

Bớt Lồn vú lại.

Bớt nghĩ linh tinh.

Để cặc dái nó thở.

Làm vài thứ đơn giản thôi:

Ngủ cho đủ
Ăn cho đàng hoàng
Cho cặc đi phơi nắng
Để cặc nó hồi lại

Mấy cái này nghe ngu ngu nhưng thiếu nó thì cặc mày còn đéo ổn nói gì tới chuyện đụ.

Có một sự thật ít thằng chịu nhận:

Khi mày đang tụt năng lượng, việc nghỉ đụ
đôi khi lại là cách tốt nhất.

Những ngày như vậy mày được phép:

Đéo nứng
Đéo cố
Đéo cần chứng minh cái gì hết

Miễn là mày đừng sục cặc thêm.

Đừng ép con cặc trong lúc nó đang xìu mẹ nó rồi.

Vì nếu mày còn tự ép, thì đéo có Lồn nào cứu được con cặc nữa đâu.

Giai đoạn này rồi cũng qua.

Không phải vì mày cố chứng minh cặc vẫn nứng, mà vì mày đủ tỉnh táo để không phá hết tinh trùng.

Mọi thứ đều có nhịp.

Có lúc nứng
Có lúc xìu
Có lúc chỉ để đái.

Đéo phải lúc nào cũng phải đút vào Lồn.

Có những ngày, chỉ cần không làm con cặc xuất tinh là đã ngon rồi.

Rồi sẽ có lúc mày nhận ra:

Những ngày mày tưởng mình “phế” nhất lại là lúc mày hiểu cái con cặc nhất.

Nhớ kỹ.

Muốn đụ được lâu dài thì phải giữ cái con cặc còn xài được trước đã.

Cảm ơn bọn mặt Lồn vì đã đọc tới đây.
 
Đừng vắt kiệt mình trong những ngày tụt… nứng.

Có bao giờ mày nhận ra con cặc mình không còn cứng như hồi xưa?

Ngày trước mày có thể:

* Nghĩ tới cái là ngỏng lên liền
* Thức khuya vẫn hăng máu đụ
* Gặp lồn là muốn nhào vô bú ngay

Lúc đó mày rất “đầy”.

Đầy hormone,
đầy dục khí
đụ con mái già cũng thấy sướng.

Rồi một giai đoạn khác tới.

Cầm điện thoại mà đéo buồn xem sex

Thấy vú ngon mà nhìn xong… thôi kệ.

Cố sục cặc mà càng cố càng xìu.

Nhìn thằng khác vẫn chơi gái đều đặn, còn mình thì tụt nừn, né luôn.

Mày bắt đầu tự hỏi:

Địt mẹ, mình yếu sinh lý rồi à?

Hay mình hết ham muốn rồi?

Hay mình liệt dương mẹ nó rồi?

Không phải.

Cặc mày chỉ đang… hết "pin" thôi.

Con người đéo phải máy.

Đéo phải lúc nào cũng bật chế độ “nứng sảng 24/7”.

Nhưng mày lại quen tự ép:

Phải cứng
Phải sung
Phải lúc nào cũng nứng

Chỉ cần tụt chút là nghĩ có vấn đề.

Chỉ cần không nứng là tưởng cặc mình hỏng.

Thật ra thằng đéo nào cũng có chu kỳ:

Có lúc nứng vãi cặc, có lúc lồn dâng tận mõm cũng chê, và phần lớn thời gian là mức… bình thường như người

Đéo ai giữ phong độ đụ sung mãi được.

Những ngày nứng được thì cứ đẩy.

Nhưng khi bắt đầu đuối, đừng cố tỏ ra mình vẫn trâu bò.

Lúc đó thứ mày cần không phải là ép nứng lên
mà là… nghỉ mẹ đi.

Bớt lồn vú lại.

Bớt nghĩ linh tinh.

Để cặc dái nó thở.

Làm vài thứ đơn giản thôi:

Ngủ cho đủ
Ăn cho đàng hoàng
Cho cặc đi phơi nắng
Để cặc nó hồi lại

Mấy cái này nghe ngu ngu nhưng thiếu nó thì cặc mày còn đéo ổn nói gì tới chuyện đụ.

Có một sự thật ít thằng chịu nhận:

Khi mày đang tụt năng lượng, việc nghỉ đụ
đôi khi lại là cách tốt nhất.

Những ngày như vậy mày được phép:

Đéo nứng
Đéo cố
Đéo cần chứng minh cái gì hết

Miễn là mày đừng sục cặc thêm.

Đừng ép con cặc trong lúc nó đang xìu mẹ nó rồi.

Vì nếu mày còn tự ép, thì đéo có lồn nào cứu được con cặc nữa đâu.

Giai đoạn này rồi cũng qua.

Không phải vì mày cố chứng minh cặc vẫn nứng, mà vì mày đủ tỉnh táo để không phá hết tinh trùng.

Mọi thứ đều có nhịp.

Có lúc nứng
Có lúc xìu
Có lúc chỉ để đái.

Đéo phải lúc nào cũng phải đút vào lồn.

Có những ngày, chỉ cần không làm con cặc xuất tinh là đã ngon rồi.

Rồi sẽ có lúc mày nhận ra:

Những ngày mày tưởng mình “phế” nhất lại là lúc mày hiểu cái con cặc nhất.

Nhớ kỹ.

Muốn đụ được lâu dài thì phải giữ cái con cặc còn xài được trước đã.

Cảm ơn bọn mặt lồn vì đã đọc tới đây.
Chặn tml này. Dmmm
 

Có thể bạn quan tâm

Top