Olineasdf
Bụi đời chở lợn
Em xin chào các anh chị trong nhóm ạ em sinh năm 2003 làm công nhân cho kcn trung ở Bắc Ninh. Em lên đây muốn chia sẻ hành trình làm công nhân gần 7 tháng của mình ạ. Em thì bố mẹ mất hết rồi 1 bên chân bị tai nạn nên ở quê rất ít việc cho em, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên nhiều lúc em cũng hơi chểnh mảng việc học. Em quyết định xuống Bắc Ninh để làm công nhân cho 1 cty điện tử và mãi mới xin được vào xưởng làm ngồi vì đa phần các cty toàn chỗ làm đứng. Em có làm 1 2 tháng đầu chưa quen văn hoá cty vì phải làm đêm ngày đảo lộn rồi buồn ngủ người lúc nào cũng như ngáo đá không lúc nào tỉnh táo có lúc em còn nôn ra máu vì căng thẳng quá độ. Leader trong kcn thì như con robot của bọn Trung lúc nào cũng sản lượng hở cái là cái gì cũng biên bản. Thật sự có nhiều lúc em đi làm về mệt rồi suy nghĩ cuộc đời mình chẳng lẽ cứ mãi như thế này suốt ngày 1 vòng lặp vô tận ăn rồi ngủ đi làm thì như robot. Để tỉnh ngủ em phải dùng đến caffein với mấy loại thuốc modafinil nhưng nó rất có hại cho cơ thể nhưng em vẫn chấp nhận đánh đổi để kiếm tiền. Hôm qua chuyển ca đêm em quên mất không bỏ ra ngoài để cho bảo vệ kiểm tra vì em lúc nào cũng phải mang nhiều dụng cụ như găng tay bàn chải nên phải kiểm tra. Xui gặp phải bà bảo vệ mới làm căng em bảo em xin viết biên bản theo quy định của cty và từ lần sau không mang vào nữa vì tủ em ở xa em hay mang thuốc vào xưởng và uống lúc đi vệ sinh. Bả không chịu và thu thẻ của mặc em nói nhẹ nhàng giải trình hết nước hết cái em bảo em xin lại cái thẻ ngân hàng mai em lên cty lấy lại thẻ nhân viên thì bả ném thẻ của em vào thùng rác rồi bảo tự đi mà nhặt. Em lúc này như được thức tỉnh em đi thẳng 1 mạch từ cty ra cổng và không quay đầu nhìn lại 1 chút nào. Lúc ra về em ngắm nhìn bầu trời hôm nay thật tươi đẹp hoá ra bầu trời lại có lúc đẹp như vậy sao. Em về nhà và suy nghĩ lại đã bao láu nay mình cắm đầu vào vòng lặp này đánh đổi các mối quan hệ người thân họ hàng sức khỏe để đổi lại kết cục như này đây. Thật sự em đã thức tỉnh rồi bây giờ em có ít vốn cũng không nhiều nhưng em sẽ cố gắng đi học lấy cái nghề liên quan đến máy tính và AI lần này em sẽ quyết tâm sống chết với nghề mà em đã chọn dù kết quả có ra sao em cũng không bao giờ hối tiếc. Em chia sẻ câu chuyện trên để mọi người ai còn trẻ có làm công nhân thì làm thời vụ 1 2 tháng để trải nghiệm với lấy tí vốn rồi điên cuồng lao đầu vào học đừng vùi mình vào kcn để rồi đánh đổi sức khỏe thời gian các mối quan hệ. Em mấy hôm nữa sẽ về quê nghỉ ngơi rồi lên đường đi học theo con đường mình đã chọn dù có bị vùi dập đến đâu cũng sẽ không lùi bước và từ giờ đến cuối đời em sẽ không bước chân vào KCN 1 lần nào nữa.
