Klq nhưng Ngày xưa t toàn làm mặt ngầu, ra chỗ đông người mà lạ thì không nhìn mặt ai, chỉ ngồi một chỗ nhắm mắt lại hay nhìn xa xăm thôi. Để ý thấy mình được nhiều người chú ý thật nhưng chỉ là tò mò với thái độ đó của t thôi, chứ không phải quan tâm đến t. Thậm chí t còn cảm nhận dc ẩn ẩn như mọi người hơi sợ hãi t, cho rằng t rất mạnh mẽ nên ko cần tụ tập bè phái với ai. Cho nên tao lỡ gặp xui rủi gì tại chỗ đó, hay đi đường gặp tai nạn gì thì rất ít người giúp đỡ, bị chèn ép cũng ko có ai đứng về phía tao. Không phải vì họ ghét t, mà là họ cho rằng t tự xử lý được nên ko muốn giúp đỡ.
Và đó là điều làm cho t bây giờ hơi hối hận, giờ t gặp ai cũng cười xã giao hết, quen lạ gì cũng hỏi han nên được nhiều người quan tâm đến cảm xúc hơn, làm gì cũng có người giúp đỡ, cô đơn cũng có đầy người chia sẽ, cảm giác tràn đầy động lực.
T nghĩ trừ khi mình thật sự giỏi và có thực lực cực mạnh thì mới có khả năng làm cho người khác chủ động quan tâm đến cảm xúc của mình, như mấy thằng chủ cả, ông này bà nọ nắm trong tay tiền lương của người ta chỉ cần nhíu mày một cái thôi là đủ làm cho vô số người đổ mồ hôi rồi. Ai cũng muốn vuốt mông ngựa, nâng niu cảm xúc của họ, không dám để họ buồn.
Chứ người tầm thuờng như t thì nên hòa đồng, hoạt bát chứ tỏ vẻ cao ngạo thì ra đường có bị xe tông trúng cũng chả ai thèm ngó