Adsll1234
Khổ vì lồn
NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
KỲ 1 Trăm ngàn lời nói không bằng làn khói xì po
Nếu muốn nói về xe 2 thì, thì phải bắt đầu từ Su Crystal. Cái xe thon gọn với tiếng nổ tạch tạch và khói trắng đó đã làm điên đảo bao nhiêu thanh niên trai gái vào những năm đầu 1990.
Lần đầu tiên gặp Su Crystal là lúc học lớp 9. Lúc đó bọn nhóc lớp 9 tụi tui mới lần đầu được chiêm ngưỡng vẻ đẹp sang trọng đen tuyền của nó.
Vừa xuất hiện là Su Crystal trở thành ông trùm trong giới đua xe đường phố. Với cái xác nhẹ hơn và lực của cỗ máy 2 thì thì nó dễ dàng lụm hết những đại ca thời đó như Su nâu hay Dream từ đề tới hậu và thế là nó trở thành vũ khí sát thương lợi hại của những dân chơi nổi tiếng thời đó như Đỗ Hồng Lê và băng cướp quý tộc Áo Trắng… toàn là những con nhà giàu đi cướp cho vui.
Tiếp nối với Su Crystal là đến thời của Su xì po (Sport) 1 càng. Lúc mới ra thì ít ai gọi là 1 càng. Cái tên 1 càng sau này mới xuất hiện để phân biệt giữa xe 1 càng và 2 càng, xe 2 càng là xe côn tay còn 1 càng là tự động.
Su Crystal và Su xì po 1 càng làm mưa làm gió đươc vài năm thì thị trường xuất hiện 1 "anh đại", sự xuất hiện của "anh đại" lúc đó làm dân chơi Sài Gòn dậy sóng bởi một showroom moto mở trên đường Lê Thánh Tôn, nhớ không rõ là Lê Thánh Tôn với Trương Định hay với Lê Anh Xuân, và trong đó người ta chưng trên bục 3 chiếc xe moto lộng lẫy nhất Sài Gòn - 3 chiếc Cagiva màu Đỏ và Vàng. Sự kiện đó như là 1 sự kiện chấn động cả đám nhỏ vì lần đầu tiên thấy được 1 chiếc moto mới 100% bằng xương bằng thịt ngoài đời. Thời đó làm gì có moto đẹp chỉ biết đến moto khi coi Lưu Đức Hoà chạy trong phim HongKong mà thôi. Ngoài đời thì chỉ thấy duy nhất 1 chiếc moto cà tàng hay dựng ở cái tiệm sửa xe trên đường Nguyễn Cư Trinh, mà nó luôn trong tình trạng sửa chữa nên ko ham lắm.
Tụi tui không biết bao nhiêu lần chạy qua chạy lại cái chỗ đó chỉ để được ngắm 3 cái Cagiva. Bao nhiêu lần tui đứng ngoài cửa kính dòm vô mà nước miếng nuốt ừng ực, hồi đó con nít không có tiền làm gì dám vô tiệm, thời đó người ta bán Cagiva những 11-12 cây vàng, số tiền khổng lồ thời đó nên chỉ dòm chứ sao dám mơ, tui nhớ đó là năm tui học lớp 11.
Lên 12 thì ông bà già đưa ra 1 số đại học bắt phải ráng thi vào, nhưng hồi đó ham chơi nên học dốt lắm, suốt ngày xe với cộ nên đâu học hành gì. Tui thường xuyên đứng gần chót lớp, sáng vô mấy tiết đầu toàn trốn xuống bàn cuối nằm ngủ không. Ông bà già cũng lo ngay ngáy thằng con không vào được đại học, thế là ông bà già dùng chiêu mua chuộc hỏi tui muốn cái gì. Vừa nghe muốn cái gì là giống như lập trình sẵn trong đầu nên phun ra ngay. Thế là hợp đồng ký kết "đậu đại học Kinh Tế hay Bách Khoa thì sẽ có cái Cagiva, đậu đại học dân lập thì mua cho mày cái Su xì po". Thế là cắm đầu vô ráng mà học và đăng ký thi đúng 3 cái trường đó.
Kế xíu chuyện đi thi cho nghe: tui đi thi chung với thằng bạn, 2 thằng thi chung 3 trường luôn. Vô thi Kinh Tế thì làm được vài câu nhưng nhìn kèo là biết xong rồi. 2 thằng qua thi Bách Khoa. Mịe, học dốt như chóa mà đòi thi Bách Khoa. Vô bãi xe thì mình đi Dream lùn còn 96.69% toàn xe đạp. Trong phòng thi thì nhìn là biết tụi nó thông minh rồi, thằng nào cũng như thư sinh còn mình giống cái thằng đua xe là hiểu rồi. Phát cái đề ra dòm vô là thấy chán, nói thiệt là đọc cái đề còn không hiểu nó hỏi cái gì lấy éo gì có câu trả lời. Trong đầu biết chắc là Cagiva lên đường rồi, thế là ngồi được 10 phút tui giơ tay lên xin đi ra đi về. Mía cái thằng giám thị cũng ngu như chóa, nó hung hăng bảo không được ra sớm. Tui ngồi suy nghĩ 1 lát rồi mới chợt nhận ra rằng mắc mớ gì phải ngồi ở đây, về uống cafe cho sướng thế là tui lên nộp bài, bảo làm xong rồi. Cả phòng thi dòm tui như dòm thú lạ vậy, tui lên nộp nguyên tờ giấy trắng, thằng giám thị còn dòm dòm vô bài thi thì tui ra tới cửa rồi, thấy giấy trắng nó “ê ê…”. Mày ê thì tao cũng tới cửa rồi, tao đi luôn coi mày làm gi nhau, hahaha... làm sao nó dám bỏ phòng thi mà đuổi theo được. Mà nghĩ cái luật cũng ngu, người ta làm ko được cho người ta đi ra chứ bắt ngồi trong đó 2 tiếng làm mịe gì?
May mắn thay rớt 2 cái chính quy nhưng cũng đậu vô dân lập. Ngày đọc tên mình trong danh sách đậu là búng tay “có xe rồi”, thế là về nhà xin tiền đi mua xì po. Nguyên đêm trước khi đi mua không ngủ được luôn. Trời sáng, tui chờ thằng Công (cái thằng bạn thân làm xe) qua chở đi mua. Tụi tui ra tới Trương Định là vô chọn xe trả tiền. Xì po lúc đó có 3 màu đỏ, xanh rêu, xanh dương và dĩ nhiên tui chọn màu đỏ. Nhớ luôn lúc đó xì po giá 8 cây vàng thì phải. Lúc đó cũng có biết chạy côn tay đâu… thằng Công phải hướng dẫn sơ bộ và dìu về Cao Bá Nhạ, trên đường tắt máy chắc 30 lần.
Hình như trong đám chơi chung có tui mua Su xì po đầu tiên thì phải. Cả tháng đó, đủ trò thư hùng trên Nguyễn Cư Trinh và Trần Hưng Đạo, xì po test với Dream 7 số, Dream lùn… xe zin có, xe độ có v.v… náo loạn hết lên. Lúc đó thằng Công bạn tui cũng không biết làm xe 2 thì nên tui cũng để zin mà đi. Cho đến 1 vài chuyến Vũng Tàu - Dinh Cô… xe xì po của mình ra ngoài đó như con cún, đề pa 1 phát tụi nó bỏ chắc 3 mình xe, tới số 4 là không thấy tụi nó đâu hết. Nhục nhất là đang chạy gặp Dream độ gõ cửa, móa đi xì po đang chạy cỡ 70-80 mà nó chạy song song nẹt bô gõ cửa, mình ỷ xì po nên trả số dứt liền. Từ đoạn 70 lên 100 thì còn ngang ngang với nó, quá 100 là thấy thua Dream nửa mình xe rồi. Có mọp, có xè thì nó cũng giãn ra, chụp vô đuýt thì có xe mình chụp được, có xe chụp không nổi luôn. Gặp Dream cọp thời đó thì xin lỗi xì po zin không có cửa mà chụp. Moá xì po mà chụp gió Dream không nổi thì xấu hổ vl ra… về ức chịu éo nổi.
Thế là bắt đầu lò mò độ xì po. Sai lầm nhất là bị thằng kia dụ, đưa lên cái lò gì đó ở ngã tư Phú Nhuận làm. Mình cũng chẳng nhớ thằng nào dụ khị. Móa để xe cho cha đó bung ra. Cũng móc lỗ xăng, lỗ pô… cũng chọt cái này cái kia... xe ra nghe lực dữ lắm, cũng péng péng thấy ghê lắm, đề pa cũng xoáy bánh dở đầu. Khoái quá tối ôm vô Hào Huê dợt với thiên hạ, chạy khá lắm, mà khá có 2 số hà, còn qua tới số 3 nó hụp nó sặc tùm lum… chạy như ccc, thế là lôi lên bắt đền. Móa tui ra vô cái lò của ổng cũng 3-4 lần mà không vừa ý nổi, ra xe là thua. Có kỳ ổng làm phạm thuốc chạy thua cả xe zin.
Trong một lần chạy Vũng Tàu, tui cáp vô chạy với 5 cái Su xì po khác, dĩ nhiên là chạy không lại rồi nên mon men hỏi mấy anh kia làm xe ở đâu… đó là lần đầu tiên tui nghe đến Tuấn Chợ Cũ.
Hồi đó tiệm anh Tuấn ở Ký Con. Moá gần nhà vậy mà không biết, mò chi lên tận Phú Nhuận làm xe cũng chả hiểu. Thế là lôi xe lên cho anh Tuấn làm. Lần đầu anh Tuấn tháo cái xe ra là ổng la trời luôn, ông chửi thằng nào làm cho mày banh chành cái lòng vậy? Kakaka… rồi ông vác cái lòng đưa hết thợ đến khách xem coi ở ngoài người ta làm vậy nè… kakaka… làm quê dễ sợ. Thế là ổng chỉnh lại cho tui, rồi ổng test, rồi chỉnh rồi test… làm cũng mất 3ngày.
Đêm đó tụi tui tụ tập ở Cao Bá Nhạ đâu cũng được 5 xe, 1 xì po, 4 Dream. Lòng vòng trong thành phố rồi bắt đầu hướng ra xa lộ đi Vũng Tàu. Thời đó đi Vũng Tàu như là mốt thời thượng của dân chơi Sài Gòn, tối lang thang ra cầu Sài Gòn là thấy chúng nó đậu cả trăm chiếc ngoài đó. Nhóm ít thì 5-7 xe, nhóm lớn thì hơn chục. Thường thì khoảng vài chục chiếc gom vô mới đi chung. Còn nhóm lớn thì hơn trăm chiếc. Nết chạy cũng rất lạ kỳ, 2 thì xếp trước, Dream, Su Nâu, Astrea mấy chiếc đó xếp kế, rồi tới 1 bầy hỗn tạp phía sau. Chạy cũng riu riu 50-60 thôi, không nhanh, nhưng chạy vậy 1 đoạn là trên này 2 thì bắt đầu nẹt pe pe pe gõ cửa lẫn nhau. Thường thì chả cần quá 30 giây là có người trả lời liền, rồi đá về số 2, đếm 1-2-3 là pe pe pe pe… 1 bầy cứng ga cứng số mà kéo với nhau… phía sau cả trăm thằng kéo theo thành 1 bầy ong vỡ tổ.
Nhóm 2 thì chạy trước như những mũi tên bắn trong màn đêm, đèn đường tối còn hơn đèn dầu, ga thì cầm cứng, đôi khi còn xào chẻ. Phía trước là 1 màn đêm dày kịt, nhưng nếu quay đầu lại thì sẽ thấy cảnh tượng hãi hùng, phía sau là rừng đèn sáng rực rỡ. Liếc đồng hồ, đang cứng ki 150-160… liếc sang trái thấy xì po mọp dài trên yên, liếc sang phải thằng khác cúi đầu núp gió… thầm nghĩ trong bụng "ráng chạy nghen con, rớt 1 cái là phía sau nó hốt chết mọe".
Xe anh Tuấn làm phải nói vừa ý chịu không nổi, từ đề đến hậu không chê chỗ nào được. Bữa đó tui cầm xe chạy chung với khoảng 10 chiếc xì po khác đủ màu đủ sắc, có chiếc đi 1 có chiếc đi 2… bọn đi 2 thì chạy phía sau, khoảng 5-7 chiếc đi 1 chạy với nhau phía trên. Tui nhớ mãi trận đó là kỳ phùng địch thủ, xe đỏ của tui chạy với 1 chiếc màu rêu biển số Q5, tui bỏ nó không được mà nó bỏ tui cũng không xong. 2 chiếc cứ kè nhau chạy trong đêm, nó qua tui thì chụp vô đuýt lấy gió rồi tạt ra lại… xe bắt trớn qua nó rất ngọt… nhưng khổ nỗi qua nó rồi thì nó lại chụp vô đuýt xe mình 1 đoạn rồi lại lấy ra tạt lên là nó qua… cứ vậy cả tiếng đồng hồ… chừng nào mệt thì thòng ga lại. 2 thằng chạy như vậy dẫn đầu trong suốt đêm, bỏ nhóm đi 2 người khá xa… thòng lại chờ chúng nó lên rồi cứ thế làm tiếp… làm hết cái này đến cái khác.

KỲ 1 Trăm ngàn lời nói không bằng làn khói xì po
Nếu muốn nói về xe 2 thì, thì phải bắt đầu từ Su Crystal. Cái xe thon gọn với tiếng nổ tạch tạch và khói trắng đó đã làm điên đảo bao nhiêu thanh niên trai gái vào những năm đầu 1990.
Lần đầu tiên gặp Su Crystal là lúc học lớp 9. Lúc đó bọn nhóc lớp 9 tụi tui mới lần đầu được chiêm ngưỡng vẻ đẹp sang trọng đen tuyền của nó.
Vừa xuất hiện là Su Crystal trở thành ông trùm trong giới đua xe đường phố. Với cái xác nhẹ hơn và lực của cỗ máy 2 thì thì nó dễ dàng lụm hết những đại ca thời đó như Su nâu hay Dream từ đề tới hậu và thế là nó trở thành vũ khí sát thương lợi hại của những dân chơi nổi tiếng thời đó như Đỗ Hồng Lê và băng cướp quý tộc Áo Trắng… toàn là những con nhà giàu đi cướp cho vui.
Tiếp nối với Su Crystal là đến thời của Su xì po (Sport) 1 càng. Lúc mới ra thì ít ai gọi là 1 càng. Cái tên 1 càng sau này mới xuất hiện để phân biệt giữa xe 1 càng và 2 càng, xe 2 càng là xe côn tay còn 1 càng là tự động.
Su Crystal và Su xì po 1 càng làm mưa làm gió đươc vài năm thì thị trường xuất hiện 1 "anh đại", sự xuất hiện của "anh đại" lúc đó làm dân chơi Sài Gòn dậy sóng bởi một showroom moto mở trên đường Lê Thánh Tôn, nhớ không rõ là Lê Thánh Tôn với Trương Định hay với Lê Anh Xuân, và trong đó người ta chưng trên bục 3 chiếc xe moto lộng lẫy nhất Sài Gòn - 3 chiếc Cagiva màu Đỏ và Vàng. Sự kiện đó như là 1 sự kiện chấn động cả đám nhỏ vì lần đầu tiên thấy được 1 chiếc moto mới 100% bằng xương bằng thịt ngoài đời. Thời đó làm gì có moto đẹp chỉ biết đến moto khi coi Lưu Đức Hoà chạy trong phim HongKong mà thôi. Ngoài đời thì chỉ thấy duy nhất 1 chiếc moto cà tàng hay dựng ở cái tiệm sửa xe trên đường Nguyễn Cư Trinh, mà nó luôn trong tình trạng sửa chữa nên ko ham lắm.
Tụi tui không biết bao nhiêu lần chạy qua chạy lại cái chỗ đó chỉ để được ngắm 3 cái Cagiva. Bao nhiêu lần tui đứng ngoài cửa kính dòm vô mà nước miếng nuốt ừng ực, hồi đó con nít không có tiền làm gì dám vô tiệm, thời đó người ta bán Cagiva những 11-12 cây vàng, số tiền khổng lồ thời đó nên chỉ dòm chứ sao dám mơ, tui nhớ đó là năm tui học lớp 11.
Lên 12 thì ông bà già đưa ra 1 số đại học bắt phải ráng thi vào, nhưng hồi đó ham chơi nên học dốt lắm, suốt ngày xe với cộ nên đâu học hành gì. Tui thường xuyên đứng gần chót lớp, sáng vô mấy tiết đầu toàn trốn xuống bàn cuối nằm ngủ không. Ông bà già cũng lo ngay ngáy thằng con không vào được đại học, thế là ông bà già dùng chiêu mua chuộc hỏi tui muốn cái gì. Vừa nghe muốn cái gì là giống như lập trình sẵn trong đầu nên phun ra ngay. Thế là hợp đồng ký kết "đậu đại học Kinh Tế hay Bách Khoa thì sẽ có cái Cagiva, đậu đại học dân lập thì mua cho mày cái Su xì po". Thế là cắm đầu vô ráng mà học và đăng ký thi đúng 3 cái trường đó.
Kế xíu chuyện đi thi cho nghe: tui đi thi chung với thằng bạn, 2 thằng thi chung 3 trường luôn. Vô thi Kinh Tế thì làm được vài câu nhưng nhìn kèo là biết xong rồi. 2 thằng qua thi Bách Khoa. Mịe, học dốt như chóa mà đòi thi Bách Khoa. Vô bãi xe thì mình đi Dream lùn còn 96.69% toàn xe đạp. Trong phòng thi thì nhìn là biết tụi nó thông minh rồi, thằng nào cũng như thư sinh còn mình giống cái thằng đua xe là hiểu rồi. Phát cái đề ra dòm vô là thấy chán, nói thiệt là đọc cái đề còn không hiểu nó hỏi cái gì lấy éo gì có câu trả lời. Trong đầu biết chắc là Cagiva lên đường rồi, thế là ngồi được 10 phút tui giơ tay lên xin đi ra đi về. Mía cái thằng giám thị cũng ngu như chóa, nó hung hăng bảo không được ra sớm. Tui ngồi suy nghĩ 1 lát rồi mới chợt nhận ra rằng mắc mớ gì phải ngồi ở đây, về uống cafe cho sướng thế là tui lên nộp bài, bảo làm xong rồi. Cả phòng thi dòm tui như dòm thú lạ vậy, tui lên nộp nguyên tờ giấy trắng, thằng giám thị còn dòm dòm vô bài thi thì tui ra tới cửa rồi, thấy giấy trắng nó “ê ê…”. Mày ê thì tao cũng tới cửa rồi, tao đi luôn coi mày làm gi nhau, hahaha... làm sao nó dám bỏ phòng thi mà đuổi theo được. Mà nghĩ cái luật cũng ngu, người ta làm ko được cho người ta đi ra chứ bắt ngồi trong đó 2 tiếng làm mịe gì?
May mắn thay rớt 2 cái chính quy nhưng cũng đậu vô dân lập. Ngày đọc tên mình trong danh sách đậu là búng tay “có xe rồi”, thế là về nhà xin tiền đi mua xì po. Nguyên đêm trước khi đi mua không ngủ được luôn. Trời sáng, tui chờ thằng Công (cái thằng bạn thân làm xe) qua chở đi mua. Tụi tui ra tới Trương Định là vô chọn xe trả tiền. Xì po lúc đó có 3 màu đỏ, xanh rêu, xanh dương và dĩ nhiên tui chọn màu đỏ. Nhớ luôn lúc đó xì po giá 8 cây vàng thì phải. Lúc đó cũng có biết chạy côn tay đâu… thằng Công phải hướng dẫn sơ bộ và dìu về Cao Bá Nhạ, trên đường tắt máy chắc 30 lần.
Hình như trong đám chơi chung có tui mua Su xì po đầu tiên thì phải. Cả tháng đó, đủ trò thư hùng trên Nguyễn Cư Trinh và Trần Hưng Đạo, xì po test với Dream 7 số, Dream lùn… xe zin có, xe độ có v.v… náo loạn hết lên. Lúc đó thằng Công bạn tui cũng không biết làm xe 2 thì nên tui cũng để zin mà đi. Cho đến 1 vài chuyến Vũng Tàu - Dinh Cô… xe xì po của mình ra ngoài đó như con cún, đề pa 1 phát tụi nó bỏ chắc 3 mình xe, tới số 4 là không thấy tụi nó đâu hết. Nhục nhất là đang chạy gặp Dream độ gõ cửa, móa đi xì po đang chạy cỡ 70-80 mà nó chạy song song nẹt bô gõ cửa, mình ỷ xì po nên trả số dứt liền. Từ đoạn 70 lên 100 thì còn ngang ngang với nó, quá 100 là thấy thua Dream nửa mình xe rồi. Có mọp, có xè thì nó cũng giãn ra, chụp vô đuýt thì có xe mình chụp được, có xe chụp không nổi luôn. Gặp Dream cọp thời đó thì xin lỗi xì po zin không có cửa mà chụp. Moá xì po mà chụp gió Dream không nổi thì xấu hổ vl ra… về ức chịu éo nổi.
Thế là bắt đầu lò mò độ xì po. Sai lầm nhất là bị thằng kia dụ, đưa lên cái lò gì đó ở ngã tư Phú Nhuận làm. Mình cũng chẳng nhớ thằng nào dụ khị. Móa để xe cho cha đó bung ra. Cũng móc lỗ xăng, lỗ pô… cũng chọt cái này cái kia... xe ra nghe lực dữ lắm, cũng péng péng thấy ghê lắm, đề pa cũng xoáy bánh dở đầu. Khoái quá tối ôm vô Hào Huê dợt với thiên hạ, chạy khá lắm, mà khá có 2 số hà, còn qua tới số 3 nó hụp nó sặc tùm lum… chạy như ccc, thế là lôi lên bắt đền. Móa tui ra vô cái lò của ổng cũng 3-4 lần mà không vừa ý nổi, ra xe là thua. Có kỳ ổng làm phạm thuốc chạy thua cả xe zin.
Trong một lần chạy Vũng Tàu, tui cáp vô chạy với 5 cái Su xì po khác, dĩ nhiên là chạy không lại rồi nên mon men hỏi mấy anh kia làm xe ở đâu… đó là lần đầu tiên tui nghe đến Tuấn Chợ Cũ.
Hồi đó tiệm anh Tuấn ở Ký Con. Moá gần nhà vậy mà không biết, mò chi lên tận Phú Nhuận làm xe cũng chả hiểu. Thế là lôi xe lên cho anh Tuấn làm. Lần đầu anh Tuấn tháo cái xe ra là ổng la trời luôn, ông chửi thằng nào làm cho mày banh chành cái lòng vậy? Kakaka… rồi ông vác cái lòng đưa hết thợ đến khách xem coi ở ngoài người ta làm vậy nè… kakaka… làm quê dễ sợ. Thế là ổng chỉnh lại cho tui, rồi ổng test, rồi chỉnh rồi test… làm cũng mất 3ngày.
Đêm đó tụi tui tụ tập ở Cao Bá Nhạ đâu cũng được 5 xe, 1 xì po, 4 Dream. Lòng vòng trong thành phố rồi bắt đầu hướng ra xa lộ đi Vũng Tàu. Thời đó đi Vũng Tàu như là mốt thời thượng của dân chơi Sài Gòn, tối lang thang ra cầu Sài Gòn là thấy chúng nó đậu cả trăm chiếc ngoài đó. Nhóm ít thì 5-7 xe, nhóm lớn thì hơn chục. Thường thì khoảng vài chục chiếc gom vô mới đi chung. Còn nhóm lớn thì hơn trăm chiếc. Nết chạy cũng rất lạ kỳ, 2 thì xếp trước, Dream, Su Nâu, Astrea mấy chiếc đó xếp kế, rồi tới 1 bầy hỗn tạp phía sau. Chạy cũng riu riu 50-60 thôi, không nhanh, nhưng chạy vậy 1 đoạn là trên này 2 thì bắt đầu nẹt pe pe pe gõ cửa lẫn nhau. Thường thì chả cần quá 30 giây là có người trả lời liền, rồi đá về số 2, đếm 1-2-3 là pe pe pe pe… 1 bầy cứng ga cứng số mà kéo với nhau… phía sau cả trăm thằng kéo theo thành 1 bầy ong vỡ tổ.
Nhóm 2 thì chạy trước như những mũi tên bắn trong màn đêm, đèn đường tối còn hơn đèn dầu, ga thì cầm cứng, đôi khi còn xào chẻ. Phía trước là 1 màn đêm dày kịt, nhưng nếu quay đầu lại thì sẽ thấy cảnh tượng hãi hùng, phía sau là rừng đèn sáng rực rỡ. Liếc đồng hồ, đang cứng ki 150-160… liếc sang trái thấy xì po mọp dài trên yên, liếc sang phải thằng khác cúi đầu núp gió… thầm nghĩ trong bụng "ráng chạy nghen con, rớt 1 cái là phía sau nó hốt chết mọe".
Xe anh Tuấn làm phải nói vừa ý chịu không nổi, từ đề đến hậu không chê chỗ nào được. Bữa đó tui cầm xe chạy chung với khoảng 10 chiếc xì po khác đủ màu đủ sắc, có chiếc đi 1 có chiếc đi 2… bọn đi 2 thì chạy phía sau, khoảng 5-7 chiếc đi 1 chạy với nhau phía trên. Tui nhớ mãi trận đó là kỳ phùng địch thủ, xe đỏ của tui chạy với 1 chiếc màu rêu biển số Q5, tui bỏ nó không được mà nó bỏ tui cũng không xong. 2 chiếc cứ kè nhau chạy trong đêm, nó qua tui thì chụp vô đuýt lấy gió rồi tạt ra lại… xe bắt trớn qua nó rất ngọt… nhưng khổ nỗi qua nó rồi thì nó lại chụp vô đuýt xe mình 1 đoạn rồi lại lấy ra tạt lên là nó qua… cứ vậy cả tiếng đồng hồ… chừng nào mệt thì thòng ga lại. 2 thằng chạy như vậy dẫn đầu trong suốt đêm, bỏ nhóm đi 2 người khá xa… thòng lại chờ chúng nó lên rồi cứ thế làm tiếp… làm hết cái này đến cái khác.
