Người tốt tính sẵn thì sẽ không theo đạo?

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Nếu lớn lên trong môi trường tích cực, và biết trao đi sự yêu thương, rồi nhận được những trái ngọt từ cuộc sống thì họ chẳng thèm tin vào đạo làm đéo gì. Đơn giản thôi, từ nhỏ tới lớn biết làm người tử tế, cũng chẳng cần ai giáo lý, tuyên truyền, có chính kiến riêng, biết vì bản thân làm người tốt nên mới nhận quả tốt, thì tự nhiên có thằng Lồn nào đó nhào vô nói " chúa đang ban phước cho mày ", nó tin tao cùi.
 
đa phần thì tôn giáo được con người bấu víu vào khi tuyệt vọng. ví dụ người bị ung thư sẽ đi chùa cầu an
 
Người tốt tính sẵn sẽ càng tin theo đạo, vì hợp với tính cách của họ. Ở trong môi trường được chăm sóc và yêu thương, chẳng phải đó là Thiện, Thiện lớn hơn nữa thì là từ bi rồi còn gì?. Liệu một tên cướp sẽ chơi cùng cảnh sát chăng? Chúa ban phước cho là đúng, bởi vì Chúa dạy m về luật nhân quả, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo
 
Nếu lớn lên trong môi trường tích cực, và biết trao đi sự yêu thương, rồi nhận được những trái ngọt từ cuộc sống thì họ chẳng thèm tin vào đạo làm đéo gì. Đơn giản thôi, từ nhỏ tới lớn biết làm người tử tế, cũng chẳng cần ai giáo lý, tuyên truyền, có chính kiến riêng, biết vì bản thân làm người tốt nên mới nhận quả tốt, thì tự nhiên có thằng lồn nào đó nhào vô nói " chúa đang ban phước cho mày ", nó tin tao cùi.
Đạo lý là gốc, tôn giáo là phương tiện. Nếu không có đạo lý tôn giáo dễ trở thành hình thức còn nếu có đạo lý thì dù không theo tôn giáo nào, con người vẫn sống thiện lành. Có thể hình dung: đạo lý là nước, còn tôn giáo là chiếc bình. Nước có thể tồn tại trong nhiều loại bình khác nhau, nhưng bản chất nước vẫn là nước.
 
Nếu lớn lên trong môi trường tích cực, và biết trao đi sự yêu thương, rồi nhận được những trái ngọt từ cuộc sống thì họ chẳng thèm tin vào đạo làm đéo gì. Đơn giản thôi, từ nhỏ tới lớn biết làm người tử tế, cũng chẳng cần ai giáo lý, tuyên truyền, có chính kiến riêng, biết vì bản thân làm người tốt nên mới nhận quả tốt, thì tự nhiên có thằng lồn nào đó nhào vô nói " chúa đang ban phước cho mày ", nó tin tao cùi.
" chúa đang ban phước cho mày " - Chắc lại thằng @Nguyễn Quang 01 nói với mày chứ ai :))
 
Đạo lý là gốc, tôn giáo là phương tiện. Nếu không có đạo lý tôn giáo dễ trở thành hình thức còn nếu có đạo lý thì dù không theo tôn giáo nào, con người vẫn sống thiện lành. Có thể hình dung: đạo lý là nước, còn tôn giáo là chiếc bình. Nước có thể tồn tại trong nhiều loại bình khác nhau, nhưng bản chất nước vẫn là nước.
Thằng này nói đúng.
 
Đạo lý là gốc, tôn giáo là phương tiện. Nếu không có đạo lý tôn giáo dễ trở thành hình thức còn nếu có đạo lý thì dù không theo tôn giáo nào, con người vẫn sống thiện lành. Có thể hình dung: đạo lý là nước, còn tôn giáo là chiếc bình. Nước có thể tồn tại trong nhiều loại bình khác nhau, nhưng bản chất nước vẫn là nước.
Nếu nước (đạo lý) không được chứa trong bình (tôn giáo, luật pháp, lệ ao làng), thì vẫn tồn tại nhưng dễ bị ô uế bởi môi trường xung quanh.
Ngược lại, nếu có bình nước sẽ được bảo vệ giữ sạch sẽ lâu hơn.
 
Nếu nước (đạo lý) không được chứa trong bình (tôn giáo, luật pháp, lệ ao làng), thì vẫn tồn tại nhưng dễ bị ô uế bởi môi trường xung quanh.
Ngược lại, nếu có bình nước sẽ được bảo vệ giữ sạch sẽ lâu hơn.
Nói đơn giản thì cái bình giúp người ta dễ tìm thấy đạo lý hơn.
 
Nếu lớn lên trong môi trường tích cực, và biết trao đi sự yêu thương, rồi nhận được những trái ngọt từ cuộc sống thì họ chẳng thèm tin vào đạo làm đéo gì. Đơn giản thôi, từ nhỏ tới lớn biết làm người tử tế, cũng chẳng cần ai giáo lý, tuyên truyền, có chính kiến riêng, biết vì bản thân làm người tốt nên mới nhận quả tốt, thì tự nhiên có thằng lồn nào đó nhào vô nói " chúa đang ban phước cho mày ", nó tin tao cùi.
Tao theo đạo sẵn nên tự tốt
 
cũng đúng, nếu ai lớn lên trong môi trường ấm no đầy đủ mà gia đình không theo đạo thì chắc người đó cũng sống bình thường hưởng thụ thôi chứ đâu có nhu cầu theo đạo, phần lớn người theo đạo là do truyền thống, 2 là do giải quyết nhu cầu tâm linh trong cuộc sống, 3 là do nhân duyên, thức tỉnh ra điều gì đó nên theo đạo, 2 lí do đầu thì do hoàn cảnh chứ lí do thứ 3 thì nó rất chính đáng, thường người trong hoàn cảnh này không ở trong nghịch cảnh mà tự nhận thức được thì là duyên lành, phước lắm mới tìm đến con đường đạo chứ không thì cũng như tôi đề cập ban đầu, cứ sống phây phây thôi cần gì theo đạo, đang nói chính giáo không nói tà giáo nha
 
Nói đơn giản thì cái bình giúp người ta dễ tìm thấy đạo lý hơn.
Con người vốn đã có cả thiện và ác trong tâm. Tu không biến ai thành ''sên'' ngay lập tức mà chỉ giúp họ giảm bớt những thói xấu (tham, sân, si). Vì vậy, nhiều người cảm thấy tu chỉ giúp đỡ xấu hơn chứ không hẳn làm tốt hơn ngay. Tuy nhiên nếu kiên trì, tu sẽ giúp trở nên tốt hơn.
 
Đm gì chứ trên đời này có 2 loại Khẩu Phật , Tâm Xà là :
1/ Đảng viên
2/ Bọn thể hiện bản thân ngoan Đạo

Đm gặp 2 loại này thì cẩn thận :))
 
Loại nhét chữ vào mồm người khác nguy hiểm hơn 2 loại trên nhiều
:))
"Nhét chữ vào mồm người khác" nghĩa là vu khống :)

Thì chỉ có Đảng viên mới có bản lãnh vu khống người khác thôi chứ chẳng có ai có bản lãnh vu khống cả , thậm chí là : Con gấu thều thào thừa nhận "tôi là thỏ đây" :))
 
Nếu lớn lên trong môi trường tích cực, và biết trao đi sự yêu thương, rồi nhận được những trái ngọt từ cuộc sống thì họ chẳng thèm tin vào đạo làm đéo gì. Đơn giản thôi, từ nhỏ tới lớn biết làm người tử tế, cũng chẳng cần ai giáo lý, tuyên truyền, có chính kiến riêng, biết vì bản thân làm người tốt nên mới nhận quả tốt, thì tự nhiên có thằng lồn nào đó nhào vô nói " chúa đang ban phước cho mày ", nó tin tao cùi.
cho đến khi mày làm người tốt mà vẫn cứ nhận quả xấu thì sẽ tự khắc đi tìm đạo.
còn thằng nào mà sống trong cái môi trường mày nói mà vẫn đi tìm đạo thì tao gọi đó là kẻ giác ngộ, giống Đức Thích Ca.
 

Có thể bạn quan tâm

Top