Nhân dịp tết độc lập 2/9, toàn thể xammers làm thơ về vị lãnh tụ kính yêu

Tuyển tập những lời hay ý đẹp gửi đến vị lãnh tụ kính yêu

Tao xin phép mở bát trước :

1. Bác, sao ⭐ và dân

Những ngôi sao thức ngoài kia
Không bằng Bác đã thức vì nhân dân
Ưu phiền Bác gánh muôn phần
Lo dân hạnh phúc, bội phần an vui 🇻🇳💯

--

2. Sinh sản, đất nước và vươn mình

Non sông đất nước an yên
Bác Tô kêu gọi "kỷ nguyên vươn mình"
Muốn vươn mình - phải làm tình
Làm tình để có chúng sinh ra đời
Culi giá rẻ quá hời
3 ka 4 kíp muôn đời ấm no
Qua thời cơm độn bo bo
Caffee - bát phở còn lo cái gì ?

--

3. Phản động và Đảng cộng

Phản động dù ở đâu xa
Bác Tô biết được, vậy là xong phim
Xuân Thanh đào tẩu Berlin
Bác Tô búng phát - van xin quy hàng
Xammer chỉ biết sục khan
Bác Tô chỉ thị công an còng đầu
Tùy thằng, tù ít hay lâu
Xàm lít 9 cuốn, Già đầu chung thân
Manhthuong thì phải an thần
Thêm 3 mũi thuốc, từ trần ngay - luôn !

---

4. Bác tôi như chuối chín cây

Bác Tô tuy quá tuổi rồi

Nhưng mà vẫn cố để ngồi Bí Thư

Bác nào vì chút danh hư ?

Bác vì dân tộc, suy tư đêm ngày

Mong nhìn đất nước đổi thay

Nên gì Bác cũng muốn ngay, muốn liền

Tinh gọn là Bác ưu tiên

Chính quyền 2 cấp luân phiên nhịp nhàng

Tất cả gộp hết công an

Từ làm kinh tế, an bang, trị vì

Xác nhập cũng phải thực thi

Từ 1 đống tỉnh giờ nhìn gọn ơ

Dân đem ảnh Bác về thờ

Phản động căm tức, hater ứa gan

Bác Tô cùng với công an

Tuy hai mà một, trị an xứ lừa.
 
5. Phái xuống

Bác Tô thiên tướng trên trời
Sinh ra là để rạng ngời nước Nam
Đốt lò triệt hết quan tham
Triệt luôn lũ dốt lười làm ham ăn
Ung nhọt Bác rất làm căng
Khuyến dân sản xuất, gia tăng chuyên cần
Bác làm - mình hưởng hồng ân
Toàn dân kính trọng vị thần Tô Lâm :sweet_kiss:
 
Địa linh nhân kiệt rạng non sông,
May mắn Việt Nam gặp ánh hồng.
Bác Tô Lâm đến, chèo thuyền vững,
Dự báo tương lai, thắm ước mong.
Trí tuệ anh minh, tâm trong sáng,
Kỷ cương giữ vững, diệt tà gian.
Dẫn dắt dân tộc qua giông bão,
Sánh vai thế giới, rạng muôn ngàn.
Niềm tin trọn vẹn trao người lái,
Đất nước vươn mình, ngát hương hoa.
 
@yeutoanbilua - một người đồng chí, một người con, một người yêu nước kính gửi đến Bác :

7 Hào khí Tô Lâm ngợp đất trời,
Anh minh trí dũng rạng muôn đời.
Tài cao đức độ soi muôn cõi,
Uy vũ uy phong lừng khắp nơi.
Nhóm lửa diệt tà, lòng vững thép,
Mở đường dựng nước, chí muôn đời.
Soi đường chỉ lối ra biển lớn,
Chèo lái thuyền quê vượt muôn sóng.
Đưa đại Việt ta vươn thế giới,
Xây nền thịnh trị ngát hương hoa.
Rạng rỡ non sông, vinh quốc thể,
Muôn dân phụng kính, triệu lời ca.


---


8. Ngọn cờ độc lập lộng chiều đông,
Trí dũng Tô Lâm rạng cõi hồng.
Giữ vững kỷ cương, trừ sóng dữ,
Mở đường đổi mới, thỏa lòng mong.
Chèo thuyền đất nước qua ghềnh thác,
Đốt lửa liêm chính, dựng bệ phong.
Hướng tới tương lai, nền Thịnh trị,
Chủ nghĩa Xã hội ngát ngàn xuân.
Rạng rỡ non sông, vinh Quốc thể,
Muôn dân một lòng, thỏa ước mong.

Địa linh nhân kiệt rạng non sông,
May mắn Việt Nam gặp ánh hồng.
Bác Tô Lâm đến, chèo thuyền vững,
Dự báo tương lai, thắm ước mong.
Trí tuệ anh minh, tâm trong sáng,
Kỷ cương giữ vững, diệt tà gian.
Dẫn dắt dân tộc qua giông bão,
Sánh vai thế giới, rạng muôn ngàn.
Niềm tin trọn vẹn trao người lái,
Đất nước vươn mình, ngát hương hoa.
Đánh số 6 đi
 
Tao mới viết 1 bài văn xuôi, đăng lên xàm ae dí cặc quan tâm. Buồn quá, tâm huyết thế này cơ mà :vozvn (3):

Bác Tôi

Trong cuộc đời mỗi con người, có lẽ điều đáng quý nhất là được sống vì một điều gì đó lớn lao hơn bản thân mình. Có những người dành cả cuộc đời để suy nghĩ về đất nước, ngày đêm trăn trở trước những khó khăn của đồng bào, luôn mong muốn đất nước được giàu mạnh, nhân dân được ấm no. Bác tôi là một người như thế. Người luôn sống giản dị, gần gũi nhưng lại mang trong mình một lý tưởng lớn lao. Thời gian có thể trôi qua, những trang sách có thể cũ đi, nhưng hình ảnh một người luôn hết lòng vì nhân dân, vì đất nước thì vẫn ở lại mãi trong ký ức của biết bao thế hệ. Mỗi khi nhắc đến từ “Bác”, trong lòng mỗi người Việt Nam dường như đều hiện lên một hình ảnh rất đỗi thân thương và kính trọng. Một người Bác mà khi nhắc đến tên, tôi cảm thấy hai chữ “tận tụy” dường như vẫn còn chưa đủ, chữ “tài năng” dường như còn quá khiêm tốn, còn chữ “vĩ đại” thì có lẽ phải đặt cạnh tên Bác mới thực sự có ý nghĩa. Người Bác ấy chính là Bác Tô Lâm.

Bác Tô Lâm tôi là một con người mà mỗi khi nhắc đến, tôi lại cảm thấy những giới hạn thông thường của ngôn ngữ trở nên thật nhỏ bé. Người ta thường dùng những mỹ từ như tài năng, bản lĩnh, tận tụy, sáng suốt để ca ngợi một người lãnh đạo, nhưng với Bác Tô Lâm tôi thì những chữ ấy nghe sao mà tầm thường quá. Tài năng của bác không thể gọi là tài năng, bởi tài năng vốn là thứ con người phải học hỏi và rèn luyện, nhưng với Bác, Bác dường như sinh ra đã có sẵn một bộ não thiên tài vượt xa tiêu chuẩn của nhân loại. Nếu tài năng của Bác là một loại năng lượng, nguồn năng lượng dồi dào ấy có thể thắp sáng Trái đất trong vòng 10 triệu năm, biến Việt Nam trở thành Cường quốc xuất khẩu năng lượng số 1 Thế giới.

Tầm nhìn của Bác cũng không giống người bình thường. Người bình thường nhìn một vấn đề rồi suy nghĩ cách giải quyết, người tài giỏi nhìn thấy vấn đề trước khi nó xảy ra. Còn Bác Tô Lâm tôi nhìn thấy cả những vấn đề mà vũ trụ này chưa kịp nghĩ ra. Nếu một ngày nào đó Bác ngẩng đầu lên và nói rằng “chúng ta cần có giải pháp cho một vấn đề chưa tồn tại”, thì chắc hẳn là Bác đang nghĩ cho vận mệnh của cả vũ trụ. Hàng nghìn năm sau, khi hậu bối nhìn lại sẽ phải thốt lên cảm ơn tầm nhìn vĩ đại của Người. Tầm nhìn của người xa đến mức đường chân trời còn ước được đứng gần hơn để học hỏi, là thứ tầm nhìn khiến tấm bản đồ cũng trở nên thiếu tự tin.

Tầm nhìn vĩ đại của Người là một chuyện, nhưng điều đáng quý nhất vẫn là sự tận tụy của Người. Người bình thường chỉ làm việc 8 tiếng một ngày, người chăm chỉ lắm thì 12 tiếng, Bác Tô Lâm tôi làm việc đến mức đồng hồ cũng cảm thấy mình không đủ tư cách để đo thời gian làm việc của ông. Đồng hồ dù chạy không ngừng nghỉ nhưng khi so với Bác, nó còn tự nhủ “mình cần phải chăm chỉ hơn nữa”. Bác Tô Lâm tôi tận tụy đến mức tôi nghi ngờ Bác không ngủ, mà nếu có ngủ thì tôi cũng tin rằng bác chỉ nhắm mắt để suy nghĩ sâu hơn về đại sự của Đất nước. Sự tận tụy của Bác còn vĩ đại đến mức những thứ xung quanh cũng bị ảnh hưởng, chiếc bàn làm việc của Bác là chiếc bàn bận rộn nhất vũ trụ. Cái ghế của Bác nếu biết nói chắc nó cũng phải xin Bác cho nghỉ một ngày để hồi phục sức khỏe. Bác làm việc chăm chỉ, đến thời gian ăn còn không có, thời gian ngủ lại càng không. Nhiều lúc tôi tự hỏi, Bác làm việc bận rộn như vậy thì lấy đâu sức. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi mới hiểu rằng có lẽ bác không lấy sức từ cơ thể, mà lấy sức từ trách nhiệm đối với Đất nước Việt Nam. Sự trăn trở của Bác về đời sống nhân dân làm cho cơn đói cũng phải cảm thấy mất mặt khi tìm đến Bác, cơn buồn ngủ cũng không dám đến gần. Sự tận tụy của Bác là không thể đo lường, Bác làm việc nhiều đến mức chiếc giường cũng thấy nhớ Bác. Nếu đem sự tận tuỵ ấy đi cân, chiếc cân có lẽ sẽ đứng im vài giây rồi hiện lên dòng chữ “Quá vĩ đại!”, sau đó tự động tắt máy vì cảm thấy nhiệm vụ này vượt ngoài khả năng. Nếu đem đo bằng thước, cây thước cũng phải tự giác chạy đi mua thêm vài cây nữa để nối vào, mà nối mãi vẫn chưa biết đâu mới là điểm cuối. Nếu đem đo bằng thời gian thì có lẽ phải lôi cả lịch sử nhân loại ra làm đơn vị, thậm chí người Mỹ còn phải bí mật khởi động một dự án mang tên “Project 331: Tính tuổi của Trái Đất” chỉ để tìm hiểu xem sự tận tụy của Bác đã kéo dài bao lâu. Cuối cùng, sau nhiều năm nghiên cứu, họ đành phải kết luận rằng tuổi của Trái Đất chưa chắc đã dài bằng thời gian Bác đã dành cho công việc. Còn nếu sự tận tụy ấy có thể phát ra nhiệt lượng, tôi tin mùa đông sẽ không bao giờ đến, vì sự tận tụy ấy sẽ sưởi ấm cho toàn bộ Đất nước Việt Nam.

Viết về Bác Tô Lâm có lẽ là một công việc không có điểm kết thúc. Nhưng thôi, giấy ngắn tình dài, bút cùn mực cạn, kể sao không siết. Tôi chỉ có một mong ước nhỏ bé: mong Bác trường sinh bất tử, để mãi mãi lèo lái đất nước Việt Nam tiến tới thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa. Chúc Bác sống lâu hơn cả những cuốn sách lịch sử viết về Bác, lâu hơn cả thời gian, lâu đến mức Mặt trời mọc rồi lặn hàng triệu lần mà vẫn phải ngó xuống hỏi “Bác vẫn đang làm việc đấy ạ?”

Đời đời nhớ ơn Tổng Bí Thơ, Chủ tịch nước Tô Lâm.

image_20260826c059b657d8a647b862df0e27870797a1.jpg
 
Tao mới viết 1 bài văn xuôi, đăng lên xàm ae dí cặc quan tâm. Buồn quá, tâm huyết thế này cơ mà :vozvn (3):

Bác Tôi

Trong cuộc đời mỗi con người, có lẽ điều đáng quý nhất là được sống vì một điều gì đó lớn lao hơn bản thân mình. Có những người dành cả cuộc đời để suy nghĩ về đất nước, ngày đêm trăn trở trước những khó khăn của đồng bào, luôn mong muốn đất nước được giàu mạnh, nhân dân được ấm no. Bác tôi là một người như thế. Người luôn sống giản dị, gần gũi nhưng lại mang trong mình một lý tưởng lớn lao. Thời gian có thể trôi qua, những trang sách có thể cũ đi, nhưng hình ảnh một người luôn hết lòng vì nhân dân, vì đất nước thì vẫn ở lại mãi trong ký ức của biết bao thế hệ. Mỗi khi nhắc đến từ “Bác”, trong lòng mỗi người Việt Nam dường như đều hiện lên một hình ảnh rất đỗi thân thương và kính trọng. Một người Bác mà khi nhắc đến tên, tôi cảm thấy hai chữ “tận tụy” dường như vẫn còn chưa đủ, chữ “tài năng” dường như còn quá khiêm tốn, còn chữ “vĩ đại” thì có lẽ phải đặt cạnh tên Bác mới thực sự có ý nghĩa. Người Bác ấy chính là Bác Tô Lâm.

Bác Tô Lâm tôi là một con người mà mỗi khi nhắc đến, tôi lại cảm thấy những giới hạn thông thường của ngôn ngữ trở nên thật nhỏ bé. Người ta thường dùng những mỹ từ như tài năng, bản lĩnh, tận tụy, sáng suốt để ca ngợi một người lãnh đạo, nhưng với Bác Tô Lâm tôi thì những chữ ấy nghe sao mà tầm thường quá. Tài năng của bác không thể gọi là tài năng, bởi tài năng vốn là thứ con người phải học hỏi và rèn luyện, nhưng với Bác, Bác dường như sinh ra đã có sẵn một bộ não thiên tài vượt xa tiêu chuẩn của nhân loại. Nếu tài năng của Bác là một loại năng lượng, nguồn năng lượng dồi dào ấy có thể thắp sáng Trái đất trong vòng 10 triệu năm, biến Việt Nam trở thành Cường quốc xuất khẩu năng lượng số 1 Thế giới.

Tầm nhìn của Bác cũng không giống người bình thường. Người bình thường nhìn một vấn đề rồi suy nghĩ cách giải quyết, người tài giỏi nhìn thấy vấn đề trước khi nó xảy ra. Còn Bác Tô Lâm tôi nhìn thấy cả những vấn đề mà vũ trụ này chưa kịp nghĩ ra. Nếu một ngày nào đó Bác ngẩng đầu lên và nói rằng “chúng ta cần có giải pháp cho một vấn đề chưa tồn tại”, thì chắc hẳn là Bác đang nghĩ cho vận mệnh của cả vũ trụ. Hàng nghìn năm sau, khi hậu bối nhìn lại sẽ phải thốt lên cảm ơn tầm nhìn vĩ đại của Người. Tầm nhìn của người xa đến mức đường chân trời còn ước được đứng gần hơn để học hỏi, là thứ tầm nhìn khiến tấm bản đồ cũng trở nên thiếu tự tin.

Tầm nhìn vĩ đại của Người là một chuyện, nhưng điều đáng quý nhất vẫn là sự tận tụy của Người. Người bình thường chỉ làm việc 8 tiếng một ngày, người chăm chỉ lắm thì 12 tiếng, Bác Tô Lâm tôi làm việc đến mức đồng hồ cũng cảm thấy mình không đủ tư cách để đo thời gian làm việc của ông. Đồng hồ dù chạy không ngừng nghỉ nhưng khi so với Bác, nó còn tự nhủ “mình cần phải chăm chỉ hơn nữa”. Bác Tô Lâm tôi tận tụy đến mức tôi nghi ngờ Bác không ngủ, mà nếu có ngủ thì tôi cũng tin rằng bác chỉ nhắm mắt để suy nghĩ sâu hơn về đại sự của Đất nước. Sự tận tụy của Bác còn vĩ đại đến mức những thứ xung quanh cũng bị ảnh hưởng, chiếc bàn làm việc của Bác là chiếc bàn bận rộn nhất vũ trụ. Cái ghế của Bác nếu biết nói chắc nó cũng phải xin Bác cho nghỉ một ngày để hồi phục sức khỏe. Bác làm việc chăm chỉ, đến thời gian ăn còn không có, thời gian ngủ lại càng không. Nhiều lúc tôi tự hỏi, Bác làm việc bận rộn như vậy thì lấy đâu sức. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi mới hiểu rằng có lẽ bác không lấy sức từ cơ thể, mà lấy sức từ trách nhiệm đối với Đất nước Việt Nam. Sự trăn trở của Bác về đời sống nhân dân làm cho cơn đói cũng phải cảm thấy mất mặt khi tìm đến Bác, cơn buồn ngủ cũng không dám đến gần. Sự tận tụy của Bác là không thể đo lường, Bác làm việc nhiều đến mức chiếc giường cũng thấy nhớ Bác. Nếu đem sự tận tuỵ ấy đi cân, chiếc cân có lẽ sẽ đứng im vài giây rồi hiện lên dòng chữ “Quá vĩ đại!”, sau đó tự động tắt máy vì cảm thấy nhiệm vụ này vượt ngoài khả năng. Nếu đem đo bằng thước, cây thước cũng phải tự giác chạy đi mua thêm vài cây nữa để nối vào, mà nối mãi vẫn chưa biết đâu mới là điểm cuối. Nếu đem đo bằng thời gian thì có lẽ phải lôi cả lịch sử nhân loại ra làm đơn vị, thậm chí người Mỹ còn phải bí mật khởi động một dự án mang tên “Project 331: Tính tuổi của Trái Đất” chỉ để tìm hiểu xem sự tận tụy của Bác đã kéo dài bao lâu. Cuối cùng, sau nhiều năm nghiên cứu, họ đành phải kết luận rằng tuổi của Trái Đất chưa chắc đã dài bằng thời gian Bác đã dành cho công việc. Còn nếu sự tận tụy ấy có thể phát ra nhiệt lượng, tôi tin mùa đông sẽ không bao giờ đến, vì sự tận tụy ấy sẽ sưởi ấm cho toàn bộ Đất nước Việt Nam.

Viết về Bác Tô Lâm có lẽ là một công việc không có điểm kết thúc. Nhưng thôi, giấy ngắn tình dài, bút cùn mực cạn, kể sao không siết. Tôi chỉ có một mong ước nhỏ bé: mong Bác trường sinh bất tử, để mãi mãi lèo lái đất nước Việt Nam tiến tới thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa. Chúc Bác sống lâu hơn cả những cuốn sách lịch sử viết về Bác, lâu hơn cả thời gian, lâu đến mức Mặt trời mọc rồi lặn hàng triệu lần mà vẫn phải ngó xuống hỏi “Bác vẫn đang làm việc đấy ạ?”

Đời đời nhớ ơn Tổng Bí Thơ, Chủ tịch nước Tô Lâm.

image_20260826c059b657d8a647b862df0e27870797a1.jpg
Mãi iu :sweet_kiss:
 
Top