Cả hai quốc gia đều hô hào tăng trưởng và phát triển, nhưng thực chất lại không hề muốn người dân bình thường trở nên giàu có.
Ví dụ đơn giản nhất chính là tỷ lệ sở hữu ô tô.
Tỷ lệ sở hữu xe rốt cuộc phụ thuộc trực tiếp vào giá cả, nhưng Việt Nam và Thái Lan lại cố tình đẩy giá xe lên mức phi lý. Nói thẳng ra là cấu trúc đã được thiết kế để người bình thường không thể dễ dàng mua xe.
Bề ngoài thì lấy danh nghĩa “bảo vệ ngành công nghiệp trong nước” nghe rất hợp lý, nhưng nói thật đó chỉ là cái cớ.
Thực chất là cố tình khiến người dân khó sở hữu ô tô, để duy trì khoảng cách giai cấp rõ ràng giữa tầng lớp lãnh đạo và người dân thường.
Chỉ riêng Việt Nam thôi cũng đã thấy rõ điều này.
Cuối cùng, nó tạo ra sự phân chia rõ ràng giữa người có xe và người không có xe, qua đó cố định tầng lớp xã hội.
Logic này cũng giống như việc Việt Nam là nước có dầu mỏ, nhưng người dân lại không thực sự được hưởng lợi, mà tài nguyên dường như chỉ phục vụ cho xuất khẩu.
Nói thẳng ra, đây không phải là chính sách bảo vệ, mà là chính sách kiểm soát.
Không phải vì người dân, mà là để phân chia người dân.
Ví dụ đơn giản nhất chính là tỷ lệ sở hữu ô tô.
Tỷ lệ sở hữu xe rốt cuộc phụ thuộc trực tiếp vào giá cả, nhưng Việt Nam và Thái Lan lại cố tình đẩy giá xe lên mức phi lý. Nói thẳng ra là cấu trúc đã được thiết kế để người bình thường không thể dễ dàng mua xe.
Bề ngoài thì lấy danh nghĩa “bảo vệ ngành công nghiệp trong nước” nghe rất hợp lý, nhưng nói thật đó chỉ là cái cớ.
Thực chất là cố tình khiến người dân khó sở hữu ô tô, để duy trì khoảng cách giai cấp rõ ràng giữa tầng lớp lãnh đạo và người dân thường.
Chỉ riêng Việt Nam thôi cũng đã thấy rõ điều này.
- Giá xe thì đắt vô lý, khó mà chấp nhận nổi
- Chi phí và thời gian để lấy bằng lái cũng cao một cách quá đáng và kéo dài
Cuối cùng, nó tạo ra sự phân chia rõ ràng giữa người có xe và người không có xe, qua đó cố định tầng lớp xã hội.
Logic này cũng giống như việc Việt Nam là nước có dầu mỏ, nhưng người dân lại không thực sự được hưởng lợi, mà tài nguyên dường như chỉ phục vụ cho xuất khẩu.
Nói thẳng ra, đây không phải là chính sách bảo vệ, mà là chính sách kiểm soát.
Không phải vì người dân, mà là để phân chia người dân.