ChimToDongTimor
Bát sứ hư hỏng
Người đời nhìn vào kẻ tu hành và thấy sự từ bỏ. và lầm tưởng đó là sự kết thúc của ham muốn... Không. Sự thật tàn nhẫn hơn nhiều: Tu hành không phải là từ bỏ cuộc chơi, mà là tham gia vào một cuộc chơi có mức đặt cược khủng khiếp nhất. Kẻ phàm phu tham tiền bạc, danh vọng; kẻ tu hành tham sự vĩnh hằng và quyền năng làm chủ sinh tử.
Đó không phải là tham thì là gì? Một cái tham đến mức tột cùng, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của kẻ phàm phu. Nếu coi thế gian là một sòng bạc, thì kẻ tu hành là kẻ đặt cược tất cả những gì họ có vào một cửa duy nhất: Giải thoát.
Bản chất của con người là khao khát. Khi bạn còn thấy mình cần "buông bỏ", nghĩa là bạn vẫn còn đang "muốn" một trạng thái tốt hơn hiện tại. Nhưng hãy nhìn sâu vào bản chất của sự chiếm hữu:
Tham nhỏ: Là bám chấp vào vật chất, cảm xúc những thứ có hạn kỳ.
Đại Tham (Tu hành): Là khao khát chiếm hữu cái vô hạn.
Thế gian chỉ là những đứa trẻ chơi đồ hàng, còn kẻ tu hành là những kẻ thức tỉnh đã chán trò chơi ấy và đòi hỏi những điều vượt ngoài thông thường. Họ tham đến mức không chấp nhận bất cứ thứ gì ít hơn sự Giải thoát hoàn toàn và quyền năng vượt ngoài sinh tử.
Hãy cảm nhận sự ma mị trong tĩnh lặng. Người thực tu không phải là người hiền lành, mà là một vị tướng đang vây hãm thành trì của chính mình. Họ cô độc nhưng kiêu hãnh vì đang mưu cầu một vương quốc không bao giờ sụp đổ. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, vì bên dưới lớp áo đó là một ý chí sắt đá đang nghiền nát từng sợi dây xích của bản ngã. Họ không cần thế gian này khen ngợi, vì trong tâm tưởng, họ đang thực hiện một cuộc thâu tóm vĩ đại nhất: Thâu tóm bản thể vũ trụ vào trong lòng bàn tay.
Lý giải cho điều này ta quy chiếu về kinh điển... Trong Kinh Brahmana, Tôn giả Ananda đã chỉ rõ: Phải dùng Thiện pháp dục – tức lòng ham muốn chánh pháp mãnh liệt – để làm động lực đi đến đích. Đây chính là một "cái bẫy" thần thánh của Đạo. Đạo mượn cái tham cao thượng để diệt cái tham thấp hèn. Tu hành chân chính là dùng một "ngọn lửa lớn" (khát khao giải thoát) để thiêu rụi những ngọn cỏ rác (tham ái thế gian) Khi mục tiêu của bạn là Vô thượng, mọi thú vui phàm trần tự khắc trở nên rẻ rúng. Bạn không cần nỗ lực để buông, bạn chỉ đơn giản là không còn hứng thú với đồ chơi trẻ con khi đã nắm trong tay bản đồ kho báu của vũ trụ.
Đạo Phật là con thuyền đưa ta qua sông. Kẻ thông minh là kẻ khao khát sang bờ bên kia bằng mọi giá Đại tham... Nhưng kẻ giác ngộ là kẻ khi đã chạm bờ, dám bỏ lại cả con thuyền lẫn khát khao sang bờ ban đầu.
Khi mục đích cuối cùng đã đạt được, ngay cả cái khát khao giải thoát cũng phải được buông xuống. Đó là lúc Tham trở thành "Không". Người tu hành chân chính là kẻ dùng cái "Tham" vĩ đại nhất để tiêu diệt mọi mầm mống của sự tham lam, cuối cùng đứng giữa đất trời với bàn tay trắng và tâm không. Kẻ thức tỉnh không thay đổi thế giới, họ chỉ nhận ra ván cược đã kết thúc ngay tại điểm khởi đầu.
Theo bạn gốc nhìn này thế nào..?
Nguồn: Tin Hoa cổ học
Đó không phải là tham thì là gì? Một cái tham đến mức tột cùng, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của kẻ phàm phu. Nếu coi thế gian là một sòng bạc, thì kẻ tu hành là kẻ đặt cược tất cả những gì họ có vào một cửa duy nhất: Giải thoát.
Bản chất của con người là khao khát. Khi bạn còn thấy mình cần "buông bỏ", nghĩa là bạn vẫn còn đang "muốn" một trạng thái tốt hơn hiện tại. Nhưng hãy nhìn sâu vào bản chất của sự chiếm hữu:
Tham nhỏ: Là bám chấp vào vật chất, cảm xúc những thứ có hạn kỳ.
Đại Tham (Tu hành): Là khao khát chiếm hữu cái vô hạn.
Thế gian chỉ là những đứa trẻ chơi đồ hàng, còn kẻ tu hành là những kẻ thức tỉnh đã chán trò chơi ấy và đòi hỏi những điều vượt ngoài thông thường. Họ tham đến mức không chấp nhận bất cứ thứ gì ít hơn sự Giải thoát hoàn toàn và quyền năng vượt ngoài sinh tử.
Hãy cảm nhận sự ma mị trong tĩnh lặng. Người thực tu không phải là người hiền lành, mà là một vị tướng đang vây hãm thành trì của chính mình. Họ cô độc nhưng kiêu hãnh vì đang mưu cầu một vương quốc không bao giờ sụp đổ. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, vì bên dưới lớp áo đó là một ý chí sắt đá đang nghiền nát từng sợi dây xích của bản ngã. Họ không cần thế gian này khen ngợi, vì trong tâm tưởng, họ đang thực hiện một cuộc thâu tóm vĩ đại nhất: Thâu tóm bản thể vũ trụ vào trong lòng bàn tay.
Lý giải cho điều này ta quy chiếu về kinh điển... Trong Kinh Brahmana, Tôn giả Ananda đã chỉ rõ: Phải dùng Thiện pháp dục – tức lòng ham muốn chánh pháp mãnh liệt – để làm động lực đi đến đích. Đây chính là một "cái bẫy" thần thánh của Đạo. Đạo mượn cái tham cao thượng để diệt cái tham thấp hèn. Tu hành chân chính là dùng một "ngọn lửa lớn" (khát khao giải thoát) để thiêu rụi những ngọn cỏ rác (tham ái thế gian) Khi mục tiêu của bạn là Vô thượng, mọi thú vui phàm trần tự khắc trở nên rẻ rúng. Bạn không cần nỗ lực để buông, bạn chỉ đơn giản là không còn hứng thú với đồ chơi trẻ con khi đã nắm trong tay bản đồ kho báu của vũ trụ.
Đạo Phật là con thuyền đưa ta qua sông. Kẻ thông minh là kẻ khao khát sang bờ bên kia bằng mọi giá Đại tham... Nhưng kẻ giác ngộ là kẻ khi đã chạm bờ, dám bỏ lại cả con thuyền lẫn khát khao sang bờ ban đầu.
Khi mục đích cuối cùng đã đạt được, ngay cả cái khát khao giải thoát cũng phải được buông xuống. Đó là lúc Tham trở thành "Không". Người tu hành chân chính là kẻ dùng cái "Tham" vĩ đại nhất để tiêu diệt mọi mầm mống của sự tham lam, cuối cùng đứng giữa đất trời với bàn tay trắng và tâm không. Kẻ thức tỉnh không thay đổi thế giới, họ chỉ nhận ra ván cược đã kết thúc ngay tại điểm khởi đầu.
Theo bạn gốc nhìn này thế nào..?
Nguồn: Tin Hoa cổ học

. Mỗi lần có thớt Phật giáo, thiên chúa giáo, đông y, là y như rằng các thành viên tâm thần lại nối mạng.