Có Hình Những sự tình dị thường xảy ra trong xã hội

Đến thời này, xã hội nhân loại cũng sẽ xuất hiện rất nhiều sự tình khác lạ:

Một là: “Thủy hạn bất điều, ngũ cốc bất thục, dịch khí lưu hành tử vong giả chúng.” tức là, khí hậu dị thường, thiên tai nhân họa xảy ra thường xuyên, nước hạn hán, ngũ cốc không chín, bệnh dịch làm chết nhiều người.

Hai là: “Ác nhân chuyên đa như hải trung sa, thiện giả thậm thiểu nhược nhất nhược nhị;” ý nói, đạo đức xã hội trượt dốc, người ác nhiều như cát trong biển, người lương thiện lại vô cùng ít.

Ba là: “Kiếp dục tần cố, nhật nguyệt chuyển đoản, nhân mệnh chuyển xúc: từ thập đầu bạch, nam tử dâm dật, tinh tận yếu mệnh, hoặc thọ lục thập; nam tử đoản thọ, nữ nhân thọ trường, thất bát cửu thập, hoặc chí bách tuế. Đại thủy hốt khởi, thốt chí vô kỳ, thế nhân bất ngộ, cố vi hữu thường. Chúng sinh tạp loạn, bất vấn hào tiện, một nghịch phụ phiếu, ngỗ nghịch thực dâm.”

Ý nói, đến thời mạt kiếp thì mặt trăng mặt trời luân chuyển làm thời gian ngắn lại hơn, vì thế tuổi thọ con người cũng nhanh kết thúc hơn. Người 40 tuổi đã đầu bạc, già trước tuổi. Nam giới vì dâm dục phóng túng nên tinh lực cạn kiệt mà chết yểu, có thể chỉ sống thọ đến 60. Nam thọ ngắn thì nữ lại thọ dài, có thể sống đến 70, 80, 90, thậm chí 100 tuổi.

Lũ lụt sẽ đến bất ngờ và thường xuyên hơn, không theo quy luật rõ ràng. Người đời không tin đây là hiện tượng mạt pháp, vì xem là bình thường. Chúng sinh sống tạp loạn cùng nhau, bất kể sang hay nghèo hèn đều bị chìm trong nước chứ không nổi, làm mồi cho cá và rùa…
Thế nhưng, trong “Phật thuyết Pháp diệt tận” cũng có ghi chép lại lời của Đức Phật: “Khi Pháp ta diệt, ví như đèn dầu sắp tắt, ánh sáng lóe lên, sau đó liền diệt; khi Pháp ta diệt, cũng như đêm tối, khó mà trách được. Đến như sau đó mấy nghìn vạn năm, khi Di Lặc hạ thế làm Phật, thiên hạ thái bình, độc khí toàn tiêu”.

Phật Thích Ca Mâu Ni đã nói đến một cứu cánh cho toàn nhân loại ngày nay, đó là khi “Chuyển Luân Thánh Vương” (trên thiên thượng gọi là “Pháp Luân Thánh Vương”, cũng xưng là “Di Lặc”), một vị Như Lai với thân tướng tối quảng đại, năng lực lớn nhất trong vũ trụ, rồi sẽ truyền Pháp độ hết thảy chúng sinh các giới.

Xuất phát từ lòng từ bi với con người, Phật Thích Ca Mâu Ni đã đưa thiên cơ trọng yếu này vào các dự ngôn minh xác, lấy đó khai thị người đời sau phải sáng suốt để tự cứu, thoát khỏi kiếp nạn, và hướng về kỷ nguyên mới của lịch sử. Mong rằng những ai hữu duyên có thể tìm và đắc được cơ duyên vạn cổ để có thể giải thoát chính mình, khi cơ hội này năm năm bắt đầu bỏ qua.

Những dự ngôn của Phật Thích Ca Mâu Ni lúc ấy, có bao nhiêu điều đã xảy ra? Có bao nhiêu điều đang xảy ra? Còn bao nhiêu điều sắp xảy ra? Những điều ghi chép trong “Phật thuyết pháp diệt tận kinh” này có thể không đầy đủ, hơn nữa cũng là những lời mà người đời sau nhớ và ghi chép lại nên thật khó để cam đoan là hoàn toàn chuẩn xác, nhưng thực sự đáng để người đời suy ngẫm!
 
Mạt pháp

Giáo pháp bị hiểu sai, thực hành lệch lạc
Tu hành vì danh, lợi, hình thức
Con người tham – sân – si mạnh, đạo đức suy giảm
Người tu “đúng pháp” rất hiếm

Dấu hiệu thường được nói tới của thời mạt pháp:

Con người dễ nóng giận, ích kỷ, sống gấp
Tu hành bị thương mại hóa, chạy theo hình thức
Ít người kiên nhẫn tu sửa bản thân
Niềm tin bị chia rẽ, nghi ngờ lẫn nhau
Khổ đau tinh thần nhiều hơn dù vật chất đủ đầy
 
Ở tâm con người

Những điều thường được nói tới:
Con người dễ bất an, lo lắng, trống rỗng dù vật chất nhiều
Tham – sân – si mạnh hơn: muốn nhanh, muốn hơn thua, ít kiên nhẫn
Khó tin nhau, dễ nghi ngờ, dễ chia rẽ
Sợ khổ nhưng lại né nhìn vào chính mình

Ở xã hội
Đạo đức bị xem nhẹ so với lợi ích ngắn hạn
Hình thức được coi trọng hơn giá trị thật
Người tốt, người sống chậm dễ bị xem là “yếu”
Công nghệ phát triển nhanh nhưng trí tuệ và từ bi không theo kịp
Ở đường tu / tôn giáo

Tu hành dễ bị biến thành:
Cầu xin hơn là chuyển hóa
Nghi lễ hơn là sửa tâm
Người nói đạo nhiều, người sống được với đạo ít
Thật – giả lẫn lộn, người học phải tự phân biệt
 
Trong Phật giáo, “mạt pháp” không nói thẳng về chính trị, nhưng mô tả nguyên nhân sâu xa dẫn tới bất ổn:

Tâm con người bất an → dễ bị kích động
Niềm tin suy giảm (vào đạo đức, lãnh đạo, công lý…)
Tham – sân – sợ tăng → xã hội căng thẳng
Quyết định dễ mang tính ngắn hạn, cảm xúc
👉 Khi lòng người không yên, thì:
xung đột lợi ích tăng
chia phe, chia nhóm rõ hơn
→ bất ổn chính trị dễ nảy sinh

Quan trọng chỗ này:
Có nhiều giai đoạn lịch sử rất “loạn tâm” nhưng không xảy ra chính biến lớn
Ngược lại, có lúc vật chất ổn mà vẫn xảy ra biến động
👉 Phật giáo nhìn vấn đề theo nhân – duyên, không theo định mệnh:
Đủ duyên thì xảy ra
Không đủ duyên thì không
 

Có thể bạn quan tâm

Top