ChimToDongTimor
Giang hồ mạng 5.0

1. "Anh nói cho chú mày nghe"
- Phong cách trịch thượng, thường là những thằng lớn tuổi hơn nhưng đầu óc rỗng tuếch, biết được vài thứ xong lên mặt dạy đàn em.
- Nếu mà là sếp dạy cho lính, người ta sẽ chửi thẳng: "Thằng ngu! Phải làm như thế này nè..."
2. "Nên nhớ rằng.."
- Nhớ cái Lồn! Lại một giọng văn trịch thượng khác. Theo sau câu này thường là một mệnh đề ngụy chân lý để đánh tráo khái niệm cho cái luận điểm sai lầm
3. "Kiểu nó..."/"kiểu như..."/"kiểu"
- Kiểu cái Lồn con Kiều. Giới trẻ Bắc Kỳ hay dùng câu này, nhất là những đứa ngu văn, không đủ vốn từ để miêu tả sự vật, sự việc, cảm xúc nên phải dùng cái văn phong này để nhằm ý muốn nói: "mày biết tao đang đề cập đến cái gì mà"
4. Kết thúc câu bằng "ý!"
- Thêm "ý!" vào câu, nhất là trong tình huống trang trọng gây mất trang trọng trong câu văn. Đéo hề dễ thương xíu nào cả. Nó cứ như một cái đinh đóng thẳng vào tai người nghe vậy
5. "Địt miẹ"
- Tất nhiên rồi.
- Phong cách trịch thượng, thường là những thằng lớn tuổi hơn nhưng đầu óc rỗng tuếch, biết được vài thứ xong lên mặt dạy đàn em.
- Nếu mà là sếp dạy cho lính, người ta sẽ chửi thẳng: "Thằng ngu! Phải làm như thế này nè..."
2. "Nên nhớ rằng.."
- Nhớ cái Lồn! Lại một giọng văn trịch thượng khác. Theo sau câu này thường là một mệnh đề ngụy chân lý để đánh tráo khái niệm cho cái luận điểm sai lầm
3. "Kiểu nó..."/"kiểu như..."/"kiểu"
- Kiểu cái Lồn con Kiều. Giới trẻ Bắc Kỳ hay dùng câu này, nhất là những đứa ngu văn, không đủ vốn từ để miêu tả sự vật, sự việc, cảm xúc nên phải dùng cái văn phong này để nhằm ý muốn nói: "mày biết tao đang đề cập đến cái gì mà"
4. Kết thúc câu bằng "ý!"
- Thêm "ý!" vào câu, nhất là trong tình huống trang trọng gây mất trang trọng trong câu văn. Đéo hề dễ thương xíu nào cả. Nó cứ như một cái đinh đóng thẳng vào tai người nghe vậy
5. "Địt miẹ"
- Tất nhiên rồi.