Đó là m dùng góc nhìn của người bình thường ngoài cuộc để áp đặt việc an tử.
M nói là tự nguyện, vậy trong trường hợp các hội chứng liên quan đến thần kinh, làm sao m chắc chắn được những người đó bị khổ, mà nếu họ có thấy khổ thì có chắc chắn đến mức chết? Nếu họ nói muốn chết thì có đáng tin không, khi tâm thần của họ không tự chủ hoàn toàn, nếu lỡ là do có người xúi giục thì về mặt luật pháp có công nhận "mong muốn tự nguyện" này không?
Trong trường hợp đầu óc còn tỉnh táo, như hủi, thì khi họ nói họ muốn an tử, cơ chế này sẽ giống những người bệnh nặng sắp chết được an tử ở một số nước. Nhưng liệu m có chắc chắn rằng họ hoàn toàn tỉnh táo và không bị xúi giục, hay động cơ nào khác liên quan đến cái chết của họ. Ngoài ra, việc mắc các bệnh không liên quan trực tiếp đến mạng sống, các bệnh có bằng chứng là có thể chữa trị, thậm chí có thể chung sống lâu dài và duy trì được cuộc sống (cho dù "khổ"), nếu cho phép an tử thì nhìn rộng ra đang triệt tiêu sự tiến bộ của y học (vì chẳng ai quan tâm đến chuyện chữa khỏi trong tương lai). Đấy, nó còn nhiều mặt như thế nên an tử chưa được phép rộng rãi đến mức như m muốn đâu.
Nên dưới góc độ xã hội, nhà nước, cá nhân, t không thấy an tử là đúng, kể cả việc bệnh thật nặng và có ý muốn an tử thì cần phải được xem xét rất đặc biệt. Nó tước đi quyền sống và cho rằng đó là giải pháp duy nhất và đúng đắn nhất!