Truyện ngắn của Andrei Petrov
Ba mươi năm trước, một tai nạn trong hầm mỏ đã cướp đi đôi mắt của lão. Từ đó lão sống trong một căn nhà gỗ mục nát ven sông Volga, ngày ngày chống gậy đi dọc bờ đê. Chiếc gậy, một cành táo già được vót nhẵn là thứ duy nhất lão mang theo suốt ba mươi năm. Nó là đôi mắt thứ hai, là cánh tay nối dài, là ranh giới giữa lão và thế giới.
Mỗi sáng, lão cầm gậy bước ra. Tiếng gậy gõ trên nền đất: cốc... cốc... cốc... Mỗi âm thanh là một câu hỏi lão gửi vào thế giới. Và thế giới trả lời bằng những rung động truyền ngược lên cánh tay, lên vai, lên tận đáy sọ.
Có lần, một đứa trẻ hỏi lão: "Ông ơi, ông có buồn vì không thấy gì không?" Lão cười: "Ta thấy đấy cháu ạ. Ta thấy bằng gậy. Mỗi lần gậy chạm vào một thứ, thứ ấy sinh ra trong ta. Các cháu thấy cả thế giới cùng một lúc, nên chẳng thấy gì thật sâu. Còn ta, mỗi lần chỉ thấy một thứ, nhưng thấy nó bằng cả tâm hồn."
Ba mươi năm trước, một tai nạn trong hầm mỏ đã cướp đi đôi mắt của lão. Từ đó lão sống trong một căn nhà gỗ mục nát ven sông Volga, ngày ngày chống gậy đi dọc bờ đê. Chiếc gậy, một cành táo già được vót nhẵn là thứ duy nhất lão mang theo suốt ba mươi năm. Nó là đôi mắt thứ hai, là cánh tay nối dài, là ranh giới giữa lão và thế giới.
Mỗi sáng, lão cầm gậy bước ra. Tiếng gậy gõ trên nền đất: cốc... cốc... cốc... Mỗi âm thanh là một câu hỏi lão gửi vào thế giới. Và thế giới trả lời bằng những rung động truyền ngược lên cánh tay, lên vai, lên tận đáy sọ.
Có lần, một đứa trẻ hỏi lão: "Ông ơi, ông có buồn vì không thấy gì không?" Lão cười: "Ta thấy đấy cháu ạ. Ta thấy bằng gậy. Mỗi lần gậy chạm vào một thứ, thứ ấy sinh ra trong ta. Các cháu thấy cả thế giới cùng một lúc, nên chẳng thấy gì thật sâu. Còn ta, mỗi lần chỉ thấy một thứ, nhưng thấy nó bằng cả tâm hồn."