Osin Trương Huy San - một nhân cách lớn

Ignatz

Cái nồi có lắp
MỘT CHÚT TRƯƠNG HUY SAN

Đúng ra, tôi và THS phải là chỗ thân tình, có thể ôm vai bá cổ vì quê ở gần nhau, biết nhau từ hồi THS mới về làm báo Tuổi Trẻ. THS lại chơi rất thân với ông chú tôi, họ cùng là đồng đội bên Cam với nhau…
Nhưng, đến giờ, tôi không có một bức ảnh nào chụp chung với tác giả Bên thắng cuộc, dù khi THS nổi tiếng thì có bao nhiêu người mang ảnh ra khoe.
Tính tôi vậy, dù đồng hương, khi họ nổi tiếng tôi ít khi đến gần…
*
Khoảng năm 1995–1996, tôi nhận làm chỉ huy trưởng cho một đơn vị xây dựng ở Poslilama. Công trình có duy nhất một chiếc xe tải ben hiệu Hyundai 15 tấn để chở vật tư, đất, đá phục vụ thi công. Một hôm, xe đang chở sỏi đỏ về công trường thì bị công an NT bắt giữ. Họ không phạt, không báo lỗi, yêu cầu tài xế đưa xe về đồn, thu chìa khóa xe, giấy tờ, không cho hoạt động nữa…
Tôi tìm hiểu thì biết ở Đ có một bà vợ ông Phó Giám đốc công an tỉnh kinh doanh đoàn xe tải. Bà ta ngang ngược đến mức, ở công trường nhà máy dệt gần đấy, chủ đầu tư đấu thầu san lấp, công ty bà này tham gia nhưng bỏ giá cao nên trượt thầu. Vào ngày đơn vị trúng thầu khởi công, hàng trăm xe ben chở đất đến công trường, bà “phó” lệnh cho lính bắt hết. Đơn vị trúng thầu cuối cùng phải ngậm bồ hòn, giao lại gói thầu cho công ty bà ta thi công…
Có một quy luật bất thành văn: công trường nào ở khu vực đều phải giao phần vận chuyển cát, đá, san lấp cho xe của bà. Các xe khác muốn hoạt động phải được bà cho phép.
*
Trong lúc khó khăn tôi chợt nhớ đến THS.
Tôi tìm đến báo Tuổi Trẻ. Một vài nhà báo tôi quen, sau khi nghe câu chuyện về chiếc xe tải ben, đều xua tay lắc đầu: “Ông San chỉ ra tay vụ lớn, công trường ông có độc một chiếc xe tải ben chẳng đáng để ông ấy động đậy tay chân. Ông ấy chỉ lên tiếng bảo vệ các công ty lớn có hàng trăm, ngàn xe thôi ông bạn ạ…”
Tôi nghe vậy, hết sức nản chí, nhưng đã đến báo rồi thì cố chờ gặp đại nhà báo cho bằng được.
*
THS ngồi lặng im nghe tôi nói về bà phó giám đốc tai quái… Chỉ hỏi một vài câu, ừ hử, rồi ghi vào sổ tay mấy dòng tên họ, địa chỉ…
Khi kết thúc câu chuyện, THS hỏi tôi:
“Công trường ông có mấy chiếc xe?”
“Chỉ có một!”
THS nghe với thái độ hững hờ…
Nghĩ đến lời cảnh báo của mấy nhà báo kia, tôi hoàn toàn thất vọng: không hi vọng gì THS sẽ viết về vụ việc của công trường tôi…
*
Chiếc xe tải ben của chúng tôi chở đầy đất sỏi đỏ vẫn bị giam ở đồn công an.
Tôi bảo lái xe xin phép được đổ đất xuống, họ không cho.
Tôi bảo lái xe xin ít ngày dịch chuyển xe đi một chút để khỏi hư vỏ xe, họ cũng không cho.
Xin đóng phạt để cho xe về thi công: họ không giải quyết…
Lái xe nói với tôi như mếu: “Thôi xong bộ vỏ (10 cái vỏ) rồi anh.”
*
Một hôm, tôi đến công trường, thấy chiếc xe tải ben đã ở đấy, đang chở đất san lấp.
Tôi hết sức ngạc nhiên, hỏi người đốc công:
“Bọn em làm việc được với họ rồi à?”
“Không. Bọn em chưa gặp được ông trưởng công an để xin xe ra như anh dặn đâu. Ô, em cũng thấy lạ! Tự dưng mấy hôm trước, họ cho người đến trả chìa khóa, trả hết giấy tờ, bảo qua đưa xe về…”
Tôi biết THS đã viết...
*
Tôi tính gặp THS nói ít lời cảm ơn và xin tờ báo có viết về bà phó giám đốc quái thai kia, nhưng rồi tôi phải đi gấp ra Côn Đảo và làm việc ở đấy đến 3 năm mới trở về.
*
20 năm sau đấy, đôi khi, tôi vẫn gặp THS ở nhà ông chú họ vào dịp giỗ, Tết. Nhưng cả hai không ai nhắc đến vụ chiếc xe ben nữa. Chỉ là trong thâm tâm tôi nghĩ: khi viết báo, THS không chỉ động tay ở các việc lớn, mà cả những việc nhỏ, nhỏ như chiếc xe tải ben của công trường Poslilama của tôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top