Phi thương bất phú.

QuyCocTu

Xàm 0 Lít
Bà cô ruột em thì con cái có gia đình riêng, cô ở 1 mình vì chồng cũng mất lâu rồi. Ở nhà cũng buồn quá, cô lấy ít hàng là chổi quét nhà, quét sân các loại rồi cột lên xe đạp đẩy đi bán dạo ngày 2 buổi. Sáng bán vài tiếng, trưa về nấu cơm ăn và ngủ nghỉ, chiều lại bán chặp nữa. Chủ yếu bán cho đỡ buồn là chính.

Bữa nay cô qua nhà đưa tiền nhờ em chạy ra tiệm vàng mua cho cô 5 phân vàng (0.5 chỉ). Mua xong cô tâm sự năm nay chán quá con, bán buôn xong bữa khám bệnh, rồi cho chị ruột (cũng là bác em) mượn 5 củ, rồi 2 đứa con mỗi đứa có việc mượn ít nên hết tiền, gom lại sắm được 5 phân này thôi. Chứ các năm trước năm nào cũng sắm được 4-5 chỉ vàng.

Nghe xong em sốc luôn. Thiệt tình mình đi làm cty quay cuồng cả năm chả thấy chỉ vàng nó như nào, chỉ vàng con mắt chứ ở đó mà sắm được phân nào. Hèn gì vàng nó cứ tăng hoài là vậy. Và câu chuyện buôn chổi đót xây biệt phủ chắc hoàn toàn là chuyện có thât :D.

Nhớ xưa bà già cũng thế, bán cái sạp rau la ghim cũng nhỏ thôi mà bà nói tùy ngày cũng kiếm hơn 1 củ, ngày nào mối nấu đám tiệc lấy hàng thì kiếm 2 củ/ngày là bình thường. Nuôi mấy thằng con cho đi học mong nó đổi đời mà sau mấy anh em ra trường đi làm thu nhập còn thua bà bán hàng nữa, thật là nghịch đời :D.

Mở thớt lấy nghị lực kiếm nghề đi buôn quá.
 
Đôi khi bề ngoài là thế thôi. Nhiều khi mày phải đủ bản lĩnh ăn cứt được mới làm đc đấy.

Một số người ăn cứt đã là bình thường đương nhiên. Nên họ kinh doanh buôn bán một cách tự nhiên như hơi thở vậy
 
Top