PHỞ GÁNH
1. Nghe nói hàng phở đông nhất khu vực chuẩn bị sang nhượng, tôi lật đật lên ăn. Quán nằm ngay chân cầu vượt Nguyễn Văn Huyên.
Đây là một trong những quán hiếm hoi ở Thủ Đô vẫn tạo ngọt bằng đầu tôm, mực chíp và sá sùng. Nên dù giá thành cao, vẫn đông khách.
2. Lại nói thêm về phở gánh. Thật ra thời Pháp thuộc, phở gánh là phở đầu ô, phở vườn hoa hoặc bãi vắng. Vừa bán vừa chạy.
Bởi mấy ông Police An Nam đạp xe rình bắt tợn lắm. Mà chả cần bán hàng. Cứ nom ăn mặc lôi thôi rách rưới là police chặn lại hỏi "thẻ thuế".
3. Thẻ thuế tức thẻ "thuế thân", đóng hàng năm. Nó như cái Căn cước Công dân bây giờ. Không có là cho về bót Hàng Đậu, giam tới khi gia đình mang tiền đến chuộc mới thả.
Nên các con phố lớn, phố Tây (Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt..) ở Hà Nội ngày ấy quang quẻ, sạch sẽ vô cùng. Dân nghèo cấm dám bén mảng. Sợ bị bắt. Chỉ dám chui lủi mạn Kẻ Chợ (tức khu phố Hàng bây giờ).
4. Giờ ta cũng quét sạch vỉa hè như thời Pháp. Hơn cái là dân không phải mang theo thẻ "thuế thân". Cái đó có căn cước điện tử, định danh cá nhân, xếp hạng công dân lo hộ rồi.
🤣