Quả Báo đã Báo Miền Tey nuôi giấu cắn bự ngu:Miền Tây sống chung với hạn mặn,là luận điệu của kẻ xiên tag

soporaeternuz

Con chim biết nói

Miền Tây sống chung với hạn mặn, không chống mặn bằng mọi giá​

Những ngày đầu tháng 4, khi cái nắng miền Tây bắt đầu trở nên gay gắt, trên dòng sông Tiền, máy đo độ mặn nhấp nháy liên tục, dừng lại ở mức 3,8‰ rồi nhanh chóng vượt qua ngưỡng 4‰ chỉ sau một con nước lớn.​


"Chạm 4‰ là coi như lúa không chịu nổi nữa" - một cán bộ thủy lợi nói ngắn gọn, mắt vẫn dõi theo dòng nước đang âm thầm đổi vị.

Lần theo ranh mặn

Tại các nhánh sông Hàm Luông, sông Cổ Chiên và sông Hậu, tình hình cũng không mấy khác biệt. Ranh mặn 4‰ năm nay ăn sâu vào nội đồng từ 40 đến hơn 45km, có nơi vượt 50km khi triều cường dâng cao. So với các mùa khô cực đoan như 2015 - 2016 hay 2019 - 2020, mức độ xâm nhập mặn năm nay chưa đạt đỉnh lịch sử.

Nhưng điều khiến nhiều người lo lắng không phải là "độ cao" của mặn, mà là "tốc độ" và sự bất thường. "Mặn bây giờ đi nhanh lắm, không còn từ từ như trước. Có khi chỉ trong vài ngày là vượt ngưỡng rồi" - một cán bộ tại Vĩnh Long nhận định.

Còn ở xã Biển Bạch (Cà Mau), giữa vùng đất ba mặt giáp biển, câu chuyện thiếu nước ngọt không còn là điều gì mới mẻ. Nhưng năm nào cũng vậy, cứ đến mùa khô là nỗi lo ấy lại quay trở lại, dai dẳng và nặng nề hơn. Chúng tôi gặp bà Võ Thị Thơ trong căn nhà nhỏ nằm sát con kênh cạn nước. Trước hiên, hàng chục chiếc lu xếp san sát, cái nào cũng gần cạn đáy. Bà Thơ cẩn thận múc từng gáo nước đìa, đổ qua lớp vải lọc thô trước khi sử dụng. "Ở đây không có nước máy. Nước mưa hứng được bao nhiêu thì xài bấy nhiêu. Hết thì phải mua" - bà Thơ nói.

Điều khiến người ngoài khó hiểu là ngay trước nhà bà Thơ, một đường ống nước sạch đã được kéo qua gần một năm trước. Ống vẫn còn mới nhưng bên trong hoàn toàn khô khốc. "Nghe nói sẽ có nước nên tôi mua chịu ống về lắp sẵn. Ai ngờ chờ hoài không thấy nước đâu" - bà Thơ cười buồn.

Nghịch lý "có ống mà không có nước" không phải là chuyện hiếm. Ông Lê Công Nguyên - Phó giám đốc Trung tâm Nước sạch và vệ sinh môi trường nông thôn tỉnh Cà Mau - thừa nhận hằng năm khi bước vào mùa khô, tình trạng thiếu nước cục bộ luôn xảy ra, diễn biến đặc biệt gay gắt tại xã Biển Bạch.

Ông Nguyên nói thời gian qua trung tâm đã nỗ lực truyền tải nước từ trạm đầu nguồn về tận khu vực giáp ranh với tỉnh An Giang. Tuy nhiên, do đường ống kéo đi quá xa, có những tuyến kéo dài hơn 100km so với trạm bơm đầu nguồn khiến áp lực nước sụt giảm. Cộng với việc người dân đồng loạt mở vòi sử dụng vào mùa khô, nguồn nước về đến cuối tuyến bị thiếu hụt, dẫn đến việc nhiều hộ lắp đồng hồ nhưng không có nước xài.


Từ "chống mặn" sang "giữ nước"


Trước thực tế ngày càng khắc nghiệt, các địa phương ở ĐBSCL buộc phải thay đổi cách tiếp cận. Tại Đồng Tháp, chính quyền đang chuẩn bị tái khởi động dự án xây dựng ba hồ trữ nước ngọt với tổng vốn hơn 1.200 tỉ đồng. Các hồ này được kỳ vọng sẽ cung cấp hàng triệu mét khối nước phục vụ sinh hoạt và sản xuất.

Còn tỉnh Bến Tre cũ (tỉnh Vĩnh Long hiện nay), đặc biệt là các vùng ven biển đang là điểm nóng về tình trạng xâm nhập mặn. Tại các xã thuộc huyện Ba Tri (cũ) đã tiên phong đưa vào sử dụng những hồ chứa nước ngọt đầu tiên của vùng, mở đầu cho phong trào làm hồ trữ nước.

Theo ông Lê Minh Truyền - Phó giám đốc Ban Quản lý dự án nông nghiệp tỉnh Vĩnh Long, Bến Tre cũ là tỉnh ven biển có địa hình trũng thấp trong khu vực nên dễ chịu tác động của biến đổi khí hậu, nhất là ảnh hưởng nặng nề bởi nước biển dâng và mặn xâm nhập. Những tác động bất lợi này diễn ra ngày càng trầm trọng mà đỉnh điểm là mùa khô năm 2015 - 2016 và năm 2019 - 2020.

Ông Truyền nói năm nay tình hình hạn hán, xâm nhập mặn tiếp tục diễn ra và xâm nhập sâu vào nội đồng, ảnh hưởng đến phát triển kinh tế và dân sinh. Do vậy việc đầu tư xây dựng các hồ trữ nước ngọt trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Theo ông Truyền, cùng với hồ chứa nước Kênh Lấp (xã Tân Xuân), hiện Vĩnh Long có thêm hồ trữ nước Lạc Địa, phục vụ sinh hoạt và sản xuất của hàng chục ngàn hộ dân.

Trong khi đó, tại Cần Thơ cách tiếp cận có phần linh hoạt hơn. Ngay từ cuối mùa mưa năm 2025, ngành nông nghiệp đã chủ động vận hành hệ thống cống theo chu kỳ triều. Khi nước ngọt xuất hiện, các cống được mở để lấy nước vào nội đồng. Khi mặn xâm nhập, toàn bộ hệ thống được đóng lại, giữ nước phục vụ sản xuất. Dọc theo sông Tiền, tỉnh Đồng Tháp cũng đã đưa vào sử dụng hệ thống cống ngăn mặn, kết hợp trữ nước ngọt như cống ngăn mặn Nguyễn Tấn Thành, cống Trà Tân, cống 26-3...

Ở cấp độ nhỏ hơn, một xu hướng đang dần hình thành: trữ nước phân tán. Tại xã Tây Yên (tỉnh An Giang), ông Lê Hùng Thanh khoan giếng sâu 100m, mua thùng phuy lớn để trữ nước mưa. Theo ông Thanh, đó là cách duy nhất để gia đình chủ động nguồn nước. "Không trữ thì tới mùa khô chỉ có mua nước. Mà mua hoài sao chịu nổi" - ông Thanh nói.

Nhiều hộ dân khác cũng tự tìm cách thích ứng: đào ao, căng bạt trữ nước, tận dụng từng cơn mưa hiếm hoi. Những giải pháp nhỏ, tưởng chừng đơn giản, lại đang chứng minh hiệu quả trong bối cảnh biến đổi khí hậu diễn biến khó lường.
 
Dân miền tây kì đã thích nghi từ lâu vụ nhiễm mặn.
Chúng ta mùa mưa trồng lúa
Mùa hạn nuôi tôm?ok
Độ măn 4 hoặc 5 là tụi nó nuôi tôm phà phà rồi..hồi trước nghe hoang dg.
Nhưng nuôi tôm nước mặn tại thủ phủ lúa là có thật.
 
Tăng trưởng 2 con số thì nhập vài trăm tấn gạo đáng đéo gì. Nhập luôn gạo từ đế quốc Nhật về ăn cho ngon. Xoá xổ mẹ vựa lúa ĐBSCL đi luôn
 

Có thể bạn quan tâm

Top