QUAN NHẤT THỜI DÂN VẠN ĐẠI

Tranbinhsg

Trẩu tre
QUAN NHẤT THỜI DÂN VẠN ĐẠI

Tôi ủng hộ cho việc Tô Lâm về vườn. Anh ta tự rút lui hay là không được bầu là đều đúng và phù hợp với nguyện vọng của Đảng và của Nhân Dân.

Phân tích kỹ ra, thì Tô Lâm về nghỉ cũng không oan trái và luyến tiếc gì. Xét về tiêu chuẩn thì anh ta thực sự là không xứng đáng làm một người Đảng viên thường chứ chưa nói đến để anh ta tiếp tục giữ cương vị là một người Lãnh đạo Đảng cao nhất.

Thời tôi còn sinh hoạt Đảng trong Quân đội và sau này thời bình ở môi trường dân sự trong và ngoài nước thì tôi thấy rằng, là Đảng viên chúng tôi phải luôn luôn gương mẫu và đi đầu trong mọi phong trào và ở mọi lúc, mọi nơi. Nên tôi học cũng giỏi hơn quần chúng, không dám tán gái Tây. Hồi tôi làm Bí thư Đoàn thì một mình tôi làm được một tờ báo tường lớn (kể cả trang trí và nội dung) để mang đi thi đấu. Giờ đây tuy đã già nua, nhưng chữ tôi viết vẫn vào loại đẹp. Thi báo tường ngày đó là chỉ có nhất!

Là Đảng viên chúng tôi phải hy sinh và giữ gìn nhiều mặt lắm. Mỗi Đảng viên phải thực sự là ngọn đuốc soi đường, là tấm gương sáng cho quần chúng noi theo. Thành thử thời chúng tôi đi đâu cũng ung dung tự tại. Khi mọi mặt mình chuẩn mực rồi thì tự nhiên automatik sẽ làm cho quần chúng nhìn vào phải tâm phục khẩu phục. Chúng tôi không phát ngôn lôm côm, bậy bạ như Tô Lâm và các vị bây giờ.

Chúng tôi được họ tôn trọng trước mặt và sau lưng như nhau, nên đi đâu cũng thẳng lưng và tự tin lắm. Chứ không có kiểu như bây giờ là quần chúng chửi các đồng chí sau lưng là thằng nọ, thằng kia như hát hay đâu. Hiện nay làm cán bộ Đảng viên như các đồng chí thì nhục nhiều hơn vinh. Vì thế mà tôi tự nguyện bỏ sinh hoạt Đảng từ năm 1989, mặc dù tôi không thuộc thành phần bất mãn; mà ngược lại.

Ngày xưa, có thời gian hàng Quý chúng tôi phải viết bản tự kiểm điểm để trình lên Chi bộ, rồi họp hành phê bình, mổ xẻ góp ý cho nhau. Thành thử chúng tôi luôn được tu dưỡng và rèn luyện về cả hai mặt đức và tài; để cho mình và Chi bộ ngày càng hoàn thiện hơn.

Như tôi đã viết chú Lâm kém tôi 3 tuổi, vào Đảng sau tôi. Tôi lại phải từng vào Nam chiến đấu, hy sinh gian khổ. Tuy chênh lệch tuổi tác không cao, nhưng tôi thấy yếu tối gương mẫu, giữ gìn tư cách của người Đảng viên của chú í kém cỏi quá! Càng ở vị trí cao chú í càng tung tác lợi dụng một cách tham lam, liều lĩnh và bừa bãi.

Ngay cả khi làm người Đảng viên thường thì cũng không được phép sống ích kỷ và bê tha như vậy. Vì cùng là đồng chí với nhau, nên tôi muốn góp ý phê bình đồng chí Lâm mấy điểm như sau:

- Thứ nhất là khi đồng chí nhẩy vào thế chân anh Trọng, nhận cái chức Tổng Bí thư, thì đồng chí đã ngay tức khắc tự tung, tự tác để lợi dụng chức quyền xóa tội cho anh Ba Dũng-Một cây củi gộc, mà anh Trọng trước khi nhắm mắt xuôi tay còn hận vì chưa kịp cho vào lò. Đã thế đồng chí còn tặng Huân chương cao quý cho cây củi gộc này, để tuyên dương trước thanh thiên bạch nhật.

- Thứ hai là để củng cố chân rết, bảo vệ ngai vàng ích kỷ của mình thì đồng chí đã cất nhắc phong cấp chức cho một loạt đàn em thân tín cùng vây cánh, người cùng Quê và con cháu, anh em họ hàng nhà mình vào nắm giữ các chức quan trọng trong bộ máy Nhà nước.

- Thứ ba là đồng chí dám liều lĩnh, dùng Ngân sách Nhà nước để tôn vinh bố đẻ và cho phép đàn em đặt tên đường phố theo tên bố vợ của mình. Mặc dù hai nhân vật này không có thành tích gì nổi trội cống hiến cho Dân tộc, so với nhiều người khác. Là người Đảng viên mẫu mực thì không ai dùng tiền thuế Dân phô trương chữ hiếu của mình một cách dơ dáng, vô duyên và tầm thường đáng khinh như thế! Mà ở Thế giới bên kia,tôi nghĩ chắc hai cụ cũng không vui thú gì, khi có đứa con đẻ và con rể nó dùng tiền của người khác để báo hiếu một cách giả dối và phù phiếm như vậy.


- Thứ tư là phẩm chất, tư cách, nề nếp, tác phong của đồng chí không xứng đáng làm người Đảng viên; vì đồng chí sống rất bê tha, buông thả. Trước đây đồng chí giữ cương vị là Bộ trưởng bộ Công an, đáng lẽ ra phải uy nghi đường bệ; nhất cử, nhất động là phải chỉn chu, nghiêm túc, để mọi người phải kính nể; chứ ai lại sang Anh công tác mà ra quán nhậu nhoẹt tùm lum với đám đàn em. Rượu ngon tợp vào, không làm chủ được mình, rồi há hốc mồm ra như con cá ngao, đớp miếng thịt bò dát vàng do tay "thánh rắc muối" dùng xiên đút cho, làm tan nát hết cả sỹ diện.

- Thứ năm là đồng chí lãnh đạo người ta để họ một lòng tin yêu theo Đảng CS đến cùng, mà đồng chí lại gửi con sang Đế quốc tư bản học, thế là thành phản động. Tại sao đồng chí không cho con sang các nước cùng phe với VN như Bắc triều Tiên, Trung Quốc, Venezuela hay Cuba để học hành tu nghiệp theo đường lối Marx?.

Thế là đồng chí ăn ở hai lòng. Miệng chửi phe Dân chủ; nhưng cái đầu lại nghĩ khác, nên mới ngầm cho con cháu đi đêm với Đế quốc, Tư bản. Đảng viên thì không nói một đàng, làm một nẻo như thế.

Đồng chí thay đổi quan điểm địch/ta ; lá trái, lá mặt nhanh chóng như thay áo thế thì đâu có được? Ngày xưa tôi vào Đảng tuyên thệ trước cái búa , cái liềm trong hầm kính cẩn và thiêng liêng lắm: Luôn luôn phải có lập trường kiên định và sẵn sàng cùng lũ trâu bò "vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng" cơ mà...

- Thứ sáu là đồng chí giữ cương vị cao nhất và oai nhất trong Đảng mà lại không chịu học tập để không ngừng nâng cao kiến thức. Lẽ ra đồng chí phải học được dăm ba câu tiếng Anh để chào hỏi xã giao. Đồng chí phải tập để ăn nói sao cho hùng biện. Và khi ra nước ngoài trả lời phỏng vấn thì phả nói vo; chứ không nên cầm cả tập giấy lên đọc như người ta đọc bản sao kê danh sách người ủng hộ đồng bào lũ lụt. Tôi trông nó kỳ lắm!

Không rõ ở VN họ phong học hàm học vị thế nào; mà đồng chí lại có cái mác rất kêu là GS TS?

Tóm lại thông qua phê bình và phản biện để có cọ sát; mà có cọ sát thì mới sinh ra nhiệt, và từ đó chúng ta mới có nhiệt tình. Nên cấm phản biện, cấm tự do ngôn luận là phản động. Vì độc tài rất hãi sự thật. Nên họ muốn ngu Dân, để dễ bề thống trị. Bắt Dân nghe thông tin chỉ có một chiều.

Xin chúc chú em- Người đồng chí-Người Đồng hương mới, nếu có phải về quê đuổi gà, làm người tử tế, thì cũng nên vui vẻ mà đừng cay cú. Vì trời cho chú ăn lộc nhiều như thế là đã quá đủ đầy, so với cái đức và cái tài quá là khiêm nhường của chú. Làm người thì phải biết đủ và hiểu đâu là ranh giới. Bởi vậy mà cha ông ta dạy:

"Tri túc thường túc chung thân vô nhục
tri chỉ thường chỉ chung thân vô sỉ"

Lý Bạch là Nhà thơ nổi tiếng đời Nhà Đường từng viết: "Phàm các thứ ở trên đời đều có chủ của nó. Chỉ có trăng thanh gió mát thì ta lấy bao nhiêu cũng được".
Anh thì hoài nghi, chả biết số tài sản kiểu "trăng thanh gió mát" này cùa chú ôm về khi rời khỏi Ba Đình sở hữu được bao nhiêu?
Thôi thì anh cũng "mừng" cho chú và buồn cho Dân; Chứ biết làm sao...

Thủ đô Berlin, 10.12.2025
Đảng viên, lính Trường Sơn Sư 320 B, Quân đoàn I:

Nguyễn Doãn Đôn
 
Top