Captain Rogers
Chú bộ đội

Tôi cứ nhớ mãi một bộ truyện chưởng đọc từ ngày xưa, mà nhân vật chính không hề có năng lực đặc biệt, cũng không bị rơi xuống một cái hang động sau nhặt được bí kíp xưng bá võ lâm, cứ bình bình tĩnh tĩnh lớn lên giữa những bậc thầy xảo trá và tàn nhẫn.
Cả truyện kể về người lừa ta đoạt, đánh qua đánh lại, huynh đệ tương tàn lừa thầy phản bạn, cuối cùng nhân vật chính ngây ngây ngốc ngốc ấy cưới được cô gái xinh nhất truyện, có một kết cục hoàn mỹ.
Nhân vật ấy có ngoại hiệu là Không Tâm Thái, loài cây ruột rỗng, không hề có tâm cơ.
Nếu mọi người thấy Không Tâm Thái có vẻ xa lạ, thì nó còn có tên khác là Ipomoea Aquatica, hay còn gọi là rau muống. Xào thịt trâu, nấu canh, chẻ ăn sống, luộc nước xanh, trụng lẩu hay muối dưa ăn gỏi, hay\thái cho lợn ăn.. rau muống xứng đáng được phong là quốc rau của nước ta. Không rõ liệu rau muống sống khỏe bởi vì nó không có ruột, hay vì nó không có ruột, nên nó mới sống khỏe, thả đâu cũng sống được.
Gặp 10 người phụ nữ đang thất vọng với đàn ông của mình, thì câu “anh ấy có vẻ vô tâm” sẽ được 8 người đồng tình, 2 người còn lại cực độ đồng tình. Phụ nữ không thể hiểu tại sao người đàn ông của mình chẳng thèm băn khoăn nghĩ ngợi gì, cứ nhơn nhơn mà sống như vậy là lẽ không chấp nhận được. Không thể chấp nhận được!
Anh cần biết lo nghĩ cho bản thân anh, cho vợ con anh, cho gia đình anh, cho gia đình vợ anh, cho thái độ của mấy người hàng xóm, cho thái độ của bạn vợ anh, rồi mới được nghĩ cho những điều xa xôi như tỉ số một trận bóng đá diễn ra giữa đêm ở một nước khác. Như thế cô ấy mới cảm thấy yên lòng, như thế cô ấy mới cảm thấy thái bình.
Về thái bình thì nước nào cũng có những câu như: “Blissful in ignorance” hay “Ngu si hưởng thái bình” nói về những người vô tâm vô tính, cứ bình bình an an mà sống, lại cứ dễ đạt được hạnh phúc hơn người thường, cũng không hiểu người là mỉa mai hay khâm phục. Ngày nay chúng ta có thể gọi họ là những người thực hành “Đếch quan tâm” hoặc “don’t give a fuck”
Tôi cho rằng sẽ có 2 loại người mang tâm thế “ignorance”, loại thứ nhất là người chưa từng trải qua chuyện gì, loại thứ 2 là người đã từng trải qua rất nhiều chuyện, để thấy thực hành ignorance mỗi ngày là chuyện sống còn. Cả hai đều dễ an yên mà sống.
Chỉ có một điều, một khi tai nạn hay biến cố xảy ra, loại người thứ nhất thường ngã rất đau.
Nguồn: