Rốt cục là sao?

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Vatican-City
dvyq4Cq.jpg

Trong những khoảng lặng mà thời gian tự cắt đứt chính nó, ta thường bắt gặp một thứ ánh sáng không phải ánh sáng, một thứ bóng tối không hẳn bóng tối, mà là cái khoảng giữa hai lần chớp mắt của vũ trụ. Người ta gọi đó là ý thức, nhưng gọi thế cũng chỉ để khỏi phải thừa nhận rằng mình đang đứng trước một cái hố không đáy được lát gạch bằng chính những câu hỏi mà mình đặt ra.
Có kẻ nói cuộc đời là một dòng sông. Sai. Dòng sông ít ra còn biết mình chảy về đâu. Còn chúng ta, chúng ta là những giọt nước bị mắc kẹt trong đám mây đang tự vấn rằng có nên rơi hay không, trong khi chính cái hành động tự vấn ấy đã làm đám mây tan ra thành mưa từ bao giờ. Ta rơi, ta bốc hơi, ta lại rơi, và mỗi lần rơi đều tự nhủ rằng lần này sẽ khác, lần này sẽ chạm đến đại dương của sự hiểu biết. Nhưng đại dương, hóa ra, chỉ là một cái ao tù được gọi tên thật kêu.
Người ta bảo phải sống cho trọn vẹn. Trọn vẹn là gì? Là ôm lấy cả niềm vui lẫn nỗi đau, hay là học cách giả vờ rằng nỗi đau cũng là một dạng niềm vui được ngụy trang tinh vi? Tôi đã thử cả hai, và phát hiện ra rằng cả hai đều dẫn đến cùng một kết cục: một buổi sáng thức dậy thấy mình vẫn còn thở, vẫn còn phải chọn giữa ly cà phê đen và ly cà phê sữa, trong khi cả hai lựa chọn đều không thay đổi được sự thật rằng hôm nay trời vẫn xanh một cách nhẫn tâm.
Có lần tôi hỏi một con bướm rằng nó có nhớ mình từng là sâu không. Nó không trả lời, chỉ vỗ cánh bay đi, để lại tôi với câu hỏi ngu ngốc ấy và một nỗi nghi ngờ mơ hồ rằng có lẽ chính tôi mới là con sâu đang mơ mình là bướm, hay ngược lại, hay cả hai cùng lúc, hay chẳng là cái gì cả. Zhuangzi chắc hẳn đang cười đâu đó trong cõi hư vô, mà cái cười ấy cũng không rõ là cười tôi hay cười chính ông.
Người ta tìm kiếm ý nghĩa. Tôi thì nghi ngờ rằng ý nghĩa chính là cái trò đùa tinh quái nhất của tạo hóa: nó luôn ở đó, ngay trước mũi ta, nhưng mỗi khi ta cố chỉ vào nó thì nó lại biến thành một câu khác: “Ý nghĩa ở chỗ ngươi vừa cố chỉ vào ta”. Như vậy, hành động duy nhất có ý nghĩa là đừng cố tìm ý nghĩa, nhưng chính cái hành động “đừng cố” ấy lại là một dạng tìm kiếm cao cấp hơn, và cứ thế chúng ta xoay tròn trong cái vòng lẩn quẩn được trang trí bằng những từ ngữ nghe rất kêu: hiện sinh, siêu việt, giác ngộ, chấp nhận.
Cuối cùng, khi mọi lý lẽ đã cạn, mọi triết lý đã mục ruỗng trong miệng như bánh mì để qua đêm, ta vẫn phải đứng dậy, đánh răng, mặc áo, bước ra đường, và giả vờ rằng mình biết hôm nay mình sẽ đi đâu. Đó là bi kịch lớn nhất, hay hài kịch lớn nhất, hay chỉ đơn giản là cái cách mà vũ trụ tự giải trí bằng việc nhìn chúng ta cố gắng tỏ ra có ý nghĩa trong một thực tại vốn dĩ không cần ý nghĩa nào để tồn tại.
Và thế là đủ. Hay chưa đủ. Hay sẽ chẳng bao giờ đủ. Hay chính cái “đủ” ấy mới là ảo tưởng.
Tôi không biết.
Bạn cũng không.
Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục nói, như thể lời nói có thể vá lại cái lỗ thủng mà chính lời nói đã tạo ra từ thuở ban đầu.
 
Có kẻ nói mọi thứ đều là vòng tròn. Sai. Vòng tròn ít ra còn có tâm điểm. Chúng ta là những đường xoắn ốc giả vờ có tâm điểm, càng xoáy càng xa, nhưng vẫn tự nhủ rằng mình đang tiến gần hơn đến một thứ gì đó rất quan trọng mà ta đã quên mất từ lúc bắt đầu xoáy. Đến một lúc, ta chóng mặt, dừng lại, và gọi sự chóng mặt ấy là giác ngộ.
Tôi từng hỏi một cái bóng: “Ngươi có mệt không khi cứ chạy theo ta mãi thế?” Cái bóng không trả lời, chỉ dài ra khi mặt trời lặn, ngắn lại khi mặt trời lên, rồi biến mất khi trời tối hẳn. Tôi hiểu ra rằng cái bóng khôn ngoan hơn tôi rất nhiều: nó biết mình không tồn tại, nên không cần phải chứng minh điều gì cả. Còn tôi, tôi vẫn đang cố chứng minh rằng mình đang tồn tại bằng cách viết những dòng này, mà chính việc viết lại là bằng chứng rõ ràng nhất rằng tôi không chắc.
Tôi từng nhìn lên trời và nghĩ rằng các vì sao đang nhìn lại mình. Giờ tôi biết chúng không nhìn gì cả. Chúng chỉ cháy, cháy một cách kiêu ngạo và vô tư, không cần khán giả. Còn chúng ta, chúng ta cần được nhìn thấy, cần được xác nhận rằng mình đang tồn tại, nên mới phát minh ra đủ thứ: thần thánh, tình yêu, nghệ thuật, mạng xã hội; toàn là những cái gương méo mó để tự ngắm mình trong đó và tự thuyết phục rằng hình ảnh méo mó ấy đẹp.
Sự thật là một con cá trơn. Càng cố nắm, nó càng tuột. Có người cả đời đuổi theo nó, cuối cùng chết trong tư thế tay vẫn chìa ra, miệng vẫn há, mắt vẫn mở. Người ta gọi đó là “nhà triết học vĩ đại”. Tôi gọi đó là một người rất kiên trì trong việc chứng minh rằng mình có thể thất bại một cách hoành tráng.
Yêu cũng thế. Ta yêu để tin rằng mình không cô đơn, nhưng chính hành động yêu ấy lại nhắc ta nhớ rằng nếu không yêu thì ta sẽ cô đơn đến mức nào. Vậy nên ta ôm lấy nhau, hôn nhau, cãi nhau, làm hòa, chỉ để trì hoãn khoảnh khắc phải đối diện với cái khoảng trống vốn luôn ở đó, ngay cả khi có người nằm bên cạnh.
Và rồi, khi mọi thứ đã nói hết, mọi lý lẽ đã khô quắt lại như lá mùa thu bị bỏ quên trong cuốn sách dày, ta vẫn phải dậy, vẫn phải ăn, vẫn phải cười khi người khác kể chuyện cười dở, vẫn phải giả vờ rằng mình hiểu cuộc đời này đang đi đâu. Đó là trò chơi duy nhất mà không ai thắng, nhưng cũng không ai chịu thua, vì thua tức là phải ngừng chơi, mà ngừng chơi thì sẽ phải đối diện với cái điều mà từ đầu ta đã cố gắng trốn tránh bằng chính việc tiếp tục chơi.
 
Có lần tôi ngồi im trong căn phòng không đèn lúc ba giờ sáng, không nghĩ gì cả, rồi chợt nhận ra: chính sự vắng mặt của “tôi” mới là thứ hiện diện mãnh liệt nhất. Cái “tôi” thường ngày , với tên tuổi, ký ức, nỗi sợ, ham muốn , chỉ là một lớp bụi mỏng phủ lên bề mặt của khoảng không kia. Khi lớp bụi tạm thời lắng xuống, ta thấy mình đang trôi nổi trong chính cái mà mình vẫn cố gọi là “bản ngã”. Hoá ra bản ngã không ở trong ta; ta mới là một cơn rung động thoáng qua bên trong bản ngã.
 
Người ta hay nói thời gian sẽ chữa lành mọi thứ. Sai rồi. Thời gian chỉ là một thằng nhân viên quèn lười biếng, nó không chữa lành, nó chỉ dán băng cá nhân lên vết thương rồi bảo “xong, đi chơi tiếp đi”. Vết thương vẫn ở đó, chỉ là giờ đã có thêm một lớp băng keo màu da thịt giả tạo, che được mắt người khác chứ không che được chính mình mỗi khi đêm về soi gương.
 
  • Vodka
Reactions: Ftm
Tôi từng yêu một người mà mỗi lần gặp nhau đều như lần đầu gặp gỡ và cũng như lần cuối chia tay. Chúng tôi không nói lời chia tay, chỉ lặng lẽ để dành nó cho một ngày nào đó đẹp trời hơn, rồi ngày đẹp trời ấy không bao giờ đến, còn lời chia tay thì tự động hết hạn như phiếu giảm giá trong ví. Giờ nghĩ lại, có lẽ tình yêu đẹp nhất là thứ tình yêu không ai dám thừa nhận, vì thừa nhận rồi thì sẽ phải chịu trách nhiệm, mà chịu trách nhiệm thì mệt lắm, nhất là khi trái tim mình vốn đã là một căn phòng trọ trả góp từ lâu.
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu cuộc đời là một cuốn sách thì tôi đang ở trang nào? Có phải trang giấy đã nhàu vì bị lật qua lật lại quá nhiều lần, hay trang trắng mà tác giả lười không thèm viết thêm gì nữa? Câu trả lời có lẽ nằm đâu đó giữa hai trang kẹt chặt một chiếc vé xem phim đã hết hạn từ ba năm trước, mùi popcorn vẫn còn thoang thoảng, còn ghế ngồi thì đã có người khác.

Tóm lại là bạn muốn cái gì, sao bạn không nói thẳng ra, bạn sợ à, bạn hèn lắm.
Nếu nói ra thì cái thread này sẽ quá ngắn để kết thúc.
 
Người ta hay nói thời gian sẽ chữa lành mọi thứ. Sai rồi. Thời gian chỉ là một thằng nhân viên quèn lười biếng, nó không chữa lành, nó chỉ dán băng cá nhân lên vết thương rồi bảo “xong, đi chơi tiếp đi”. Vết thương vẫn ở đó, chỉ là giờ đã có thêm một lớp băng keo màu da thịt giả tạo, che được mắt người khác chứ không che được chính mình mỗi khi đêm về soi gương.
Ít nhất thì, trong nhiều trường hợp, thời gian là một cái thước đo với chỉ số mẫu mực đo xem vết thương của bạn sâu cạn ra sao. Hay đó chỉ là một vết xước nhẹ như khi bạn cào móng tay mình trên một cái lan can bằng sắt?
Đúng là nó không có tác dụng chữa lành. Nó chỉ nói ra sự thật.
 
Người ta bảo lớn lên là học cách quên. Tôi thì ngược lại, càng lớn càng nhớ dai như đĩa. Nhớ cả cái mùi băng phiến trong tủ quần áo bà ngoại, nhớ cả cái cách gió tháng Mười lùa qua kẽ răng lúc tôi mười lăm tuổi đứng đợi crush trước cổng trường, nhớ cả vị mặn của nước mắt khi biết hóa ra crush cũng đợi người khác. Nhớ đến mức đôi khi tôi nghi ngờ chính mình không phải đang sống mà chỉ đang ôm một đống ký ức ướt át ngồi hong khô dưới nắng đời.
Tôi đã từng thử yêu theo kiểu người lớn: có hợp đồng miệng, có điều khoản ràng buộc, có ngày hết hạn ghi mờ mờ ở đáy tim. Kết quả là khi chia tay, cả hai đều lịch sự đến mức đáng sợ. Anh ta đưa lại chiếc áo khoác tôi quên ở nhà anh ta ba mùa đông trước, còn tôi trả lại cái bật lửa khắc tên anh ta mà tôi chưa từng hút thuốc bao giờ. Chúng tôi cúi đầu chào nhau như hai nhân viên công sở vừa kết thúc một dự án thất bại, rồi ai về nhà nấy, mở tủ lạnh ra mới phát hiện ra trái tim mình vẫn để quên ở ngăn đông từ lúc nào.
Giờ tôi sống chậm thôi, chậm đến mức có thể nghe thấy tiếng tóc bạc mọc. Tôi không còn chạy theo chuyến xe buýt cuối ngày nữa, tôi đứng đợi chuyến xe buýt không bao giờ đến để có cớ nhìn người ta tất tả. Nhìn hoài thành quen, quen thành thương, thương thành một thứ tình cảm kỳ lạ không tên, kiểu như thương cả thế giới vì nó không thương mình.
Đêm nay trời lại mưa, loại mưa nhỏ li ti như ai rắc muối lên vết thương đã lành miệng. Tôi mở cửa sổ, thò đầu ra, để mưa rơi vào tóc, vào mắt, vào miệng. Mặn. Hóa ra mưa cũng biết khóc thay cho những kẻ đã hết nước mắt từ lâu. Tôi cười, không hiểu vì sao mình cười, chỉ biết rằng nụ cười ấy trôi tuột xuống cổ họng cùng với nước mưa, rồi nằm im trong dạ dày như một viên đá lạnh không bao giờ tan.
Có lẽ tôi sẽ chết vào một ngày không ai ngờ, chết lặng lẽ như cách tôi sống: không lời trăng rối, không di chúc, chỉ để lại một cốc nước lọc uống dở trên bàn và một câu hỏi treo lơ lửng giữa không trung: “Rốt cuộc mình đã từng ở đây chưa nhỉ?”
Nhưng mà kệ. Bây giờ thì tôi vẫn còn thở, vẫn còn đủ ngón tay để gõ những dòng này, vẫn còn đủ ngốc để tin rằng có một kẻ nào đó trên đời này sẽ đọc đến đây và chợt thấy lạnh dù trời đang là mùa thu.
 
Người ta bảo lớn lên là học cách quên. Tôi thì ngược lại, càng lớn càng nhớ dai như đĩa. Nhớ cả cái mùi băng phiến trong tủ quần áo bà ngoại, nhớ cả cái cách gió tháng Mười lùa qua kẽ răng lúc tôi mười lăm tuổi đứng đợi crush trước cổng trường, nhớ cả vị mặn của nước mắt khi biết hóa ra crush cũng đợi người khác. Nhớ đến mức đôi khi tôi nghi ngờ chính mình không phải đang sống mà chỉ đang ôm một đống ký ức ướt át ngồi hong khô dưới nắng đời.
Tôi đã từng thử yêu theo kiểu người lớn: có hợp đồng miệng, có điều khoản ràng buộc, có ngày hết hạn ghi mờ mờ ở đáy tim. Kết quả là khi chia tay, cả hai đều lịch sự đến mức đáng sợ. Anh ta đưa lại chiếc áo khoác tôi quên ở nhà anh ta ba mùa đông trước, còn tôi trả lại cái bật lửa khắc tên anh ta mà tôi chưa từng hút thuốc bao giờ. Chúng tôi cúi đầu chào nhau như hai nhân viên công sở vừa kết thúc một dự án thất bại, rồi ai về nhà nấy, mở tủ lạnh ra mới phát hiện ra trái tim mình vẫn để quên ở ngăn đông từ lúc nào.
Giờ tôi sống chậm thôi, chậm đến mức có thể nghe thấy tiếng tóc bạc mọc. Tôi không còn chạy theo chuyến xe buýt cuối ngày nữa, tôi đứng đợi chuyến xe buýt không bao giờ đến để có cớ nhìn người ta tất tả. Nhìn hoài thành quen, quen thành thương, thương thành một thứ tình cảm kỳ lạ không tên, kiểu như thương cả thế giới vì nó không thương mình.
Đêm nay trời lại mưa, loại mưa nhỏ li ti như ai rắc muối lên vết thương đã lành miệng. Tôi mở cửa sổ, thò đầu ra, để mưa rơi vào tóc, vào mắt, vào miệng. Mặn. Hóa ra mưa cũng biết khóc thay cho những kẻ đã hết nước mắt từ lâu. Tôi cười, không hiểu vì sao mình cười, chỉ biết rằng nụ cười ấy trôi tuột xuống cổ họng cùng với nước mưa, rồi nằm im trong dạ dày như một viên đá lạnh không bao giờ tan.
Có lẽ tôi sẽ chết vào một ngày không ai ngờ, chết lặng lẽ như cách tôi sống: không lời trăng rối, không di chúc, chỉ để lại một cốc nước lọc uống dở trên bàn và một câu hỏi treo lơ lửng giữa không trung: “Rốt cuộc mình đã từng ở đây chưa nhỉ?”
Nhưng mà kệ. Bây giờ thì tôi vẫn còn thở, vẫn còn đủ ngón tay để gõ những dòng này, vẫn còn đủ ngốc để tin rằng có một kẻ nào đó trên đời này sẽ đọc đến đây và chợt thấy lạnh dù trời đang là mùa thu.
Mang chai rượu trả lại ông già ngay! Hoặc cho tôi sdt của ông ấy để tôi gọi điện ngay bây giờ.
Tôi muốn tố giác tội phạm.
 
Còn sống thì cứ sống thôi.
Một cách thuần tuý và thuần khiết nhất.
Sống theo bản năng, theo sinh học, theo lẽ tự nhiên.
Sống làm những gì mình mong muốn (ở một khía cạnh nào đó tuỳ theo suy nghĩ, nhận thức, chiêm nghiệm và tư duy của mỗi cá nhân).

Mây tích đủ nước sẽ thành mưa.
Sông chảy như nó vốn chảy.
Vòng tròn vẫn nguyên dáng hình như thế.
Cái bóng chỉ phản chiếu dáng hình của vật theo chiều ánh sáng.
Con sâu vẫn tạo kén để thành bướm, con bướm vẫn đẻ trứng nở ra sâu.

Vốn dĩ hạt nước không biết nó có mắc kẹt hay tự do, rời đi hay ở lại.
Con sông chảy thuận địa hình, tự nhiên.
Vòng tròn nó vốn tròn, tâm định giữa là do con người tìm cách xác định để vẽ.
Cái bóng vẫn xuất hiện, là con người nhận thức được nó và hiểu về nó bằng kiến thức về ánh sáng.
Con sâu cái kiến, cỏ cây muông thú, muôn vật muôn loài sinh vật vẫn sinh diệt theo vòng đời sinh tử.

Là con người, vì có tư duy, vì có nhận thức, vì có trí tuệ.
Nên có nhìn nhận, phản chiếu, suy nghĩ, cảm nhận, cảm xúc, suy nghĩ, đánh giá về mọi sự.

Nghĩ đơn giản thì cứ sống là sống thôi bạn ạ.
Đời có lúc lên xuống, có hạnh phúc có đau khổ, có sung sướng tột cùng cũng có bi ai thống thiết. Ngày rồi lại đêm, đến rồi đi, thời gian trôi. Vết thương dù lành lại hay loét lở, suy nghĩ có khác đi hay không khi một mai bạn trải qua rồi nhìn lại, thì bạn cũng như bao con người vẫn đang phải sống và bước tiếp.

Nên mọi thứ, mọi việc, sự sống và ý nghĩa sống như thế nào, vốn là từ bạn và do suy nghĩ của bạn mà thôi.
 
Mang chai rượu trả lại ông già ngay! Hoặc cho tôi sdt của ông ấy để tôi gọi điện cho ông ấy ngay bây giờ.
Tôi muốn tố giác tội phạm.

Làm ơn, tôi đang ở trong tù rồi, bạn còn muốn bắt tôi đi đâu nữa. Tôi bị nhốt trong chính cái đầu mình, song sắt là những câu hỏi mà tôi đã quên mất, còn ổ khoá là những câu trả lời ko bao giờ đến.
 
Còn sống thì cứ sống thôi.
Một cách thuần tuý và thuần khiết nhất.
Sống theo bản năng, theo sinh học, theo lẽ tự nhiên.
Sống làm những gì mình mong muốn (ở một khía cạnh nào đó tuỳ theo suy nghĩ, nhận thức, chiêm nghiệm và tư duy của mỗi cá nhân).

Mây tích đủ nước sẽ thành mưa.
Sông chảy như nó vốn chảy.
Vòng tròn vẫn nguyên dáng hình như thế.
Cái bóng chỉ phản chiếu dáng hình của vật theo chiều ánh sáng.
Con sâu vẫn tạo kén để thành bướm, con bướm vẫn đẻ trứng nở ra sâu.

Vốn dĩ hạt nước không biết nó có mắc kẹt hay tự do, rời đi hay ở lại.
Con sông chảy thuận địa hình, tự nhiên.
Vòng tròn nó vốn tròn, tâm định giữa là do con người tìm cách xác định để vẽ.
Cái bóng vẫn xuất hiện, là con người nhận thức được nó và hiểu về nó bằng kiến thức về ánh sáng.
Con sâu cái kiến, cỏ cây muông thú, muôn vật muôn loài sinh vật vẫn sinh diệt theo vòng đời sinh tử.

Là con người, vì có tư duy, vì có nhận thức, vì có trí tuệ.
Nên có nhìn nhận, phản chiếu, suy nghĩ, cảm nhận, cảm xúc, suy nghĩ, đánh giá về mọi sự.

Nghĩ đơn giản thì cứ sống là sống thôi bạn ạ.
Đời có lúc lên xuống, có hạnh phúc có đau khổ, có sung sướng tột cùng cũng có bi ai thống thiết. Ngày rồi lại đêm, đến rồi đi, thời gian trôi. Vết thương dù lành lại hay loét lở, suy nghĩ có khác đi hay không khi một mai bạn trải qua rồi nhìn lại, thì bạn cũng như bao con người vẫn đang phải sống và bước tiếp.

Nên mọi thứ, mọi việc, sự sống và ý nghĩa sống như thế nào, vốn là từ bạn và do suy nghĩ của bạn mà thôi.
Dài dòng thế? Tao hy vọng mày cũng không say như chủ thread, để mà nói rằng: con người không phải vô tri vô giác như con sâu con bướm sống theo ý tưởng bản năng của mình.
Đời sống con người được hình thành từ vô số lựa chọn. Nếu chỉ đơn giản sống như thác trôi nước chảy thì nó quá vô vị, và mày đã đánh mất đi tầng cao nhất của ý thức con người: đó là những ràng buộc về đạo đức, nghĩa vụ... mà từ đó Con Người khác với những sinh vật khác
 
Cứ sống một cách thuần khiết nhất.

Lúc hoang hoải chìm đắm trong những kỷ niệm đã cũ. Khi nhìn lại thực tại thấy cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường.
Và kỷ niệm thì đã qua, người cũ thì đã đi, mình thì không sống lại được khoảng thời gian đó.

Giống như sau này nhìn lại bạn lại nhớ về một chiều thu trước ngày gió mùa về, mình viết được những tâm sự đầy chất văn, và thơ, cũng rất đời như thế này. Và tự nhiên mình cũng trả lời thread của bạn như thế này.

Nếu là người của thế hệ 9x, Bạn có tìm mải miết cũng không tìm được không khí Tết những năm 2000 nhà nhà người người bật Happy New Year của ABBA, những trưa hè trốn ngủ đọc truyện tranh mải miết, những bài kiểm tra điểm kém khiến bản thân lo sợ, cảm giác tội lỗi khi làm sai hay niềm hân hoan với những niềm vui đã cũ đâu.

Bạn không cần cố nhớ lại những câu hỏi đã quên, những câu trả lời không đến vẫn không đến. Quá khứ đã qua không thể đổi, tương lai chưa đến không thể thấu. Bạn chỉ cần tiếp tục, thuần tuý sống theo tự nhiên (và xã hội), thuần khiết trong từng suy nghĩ và nhận thức của chính mình. Và quan sát nó (để hoài niệm về nó sau này), mình nghĩ vậy là đủ.

Chúc bạn bình yên, sống trọn vẹn từng phút giây với từng xúc cảm của chính mình.
 
dvyq4Cq.jpg

Trong những khoảng lặng mà thời gian tự cắt đứt chính nó, ta thường bắt gặp một thứ ánh sáng không phải ánh sáng, một thứ bóng tối không hẳn bóng tối, mà là cái khoảng giữa hai lần chớp mắt của vũ trụ. Người ta gọi đó là ý thức, nhưng gọi thế cũng chỉ để khỏi phải thừa nhận rằng mình đang đứng trước một cái hố không đáy được lát gạch bằng chính những câu hỏi mà mình đặt ra.
Có kẻ nói cuộc đời là một dòng sông. Sai. Dòng sông ít ra còn biết mình chảy về đâu. Còn chúng ta, chúng ta là những giọt nước bị mắc kẹt trong đám mây đang tự vấn rằng có nên rơi hay không, trong khi chính cái hành động tự vấn ấy đã làm đám mây tan ra thành mưa từ bao giờ. Ta rơi, ta bốc hơi, ta lại rơi, và mỗi lần rơi đều tự nhủ rằng lần này sẽ khác, lần này sẽ chạm đến đại dương của sự hiểu biết. Nhưng đại dương, hóa ra, chỉ là một cái ao tù được gọi tên thật kêu.
Người ta bảo phải sống cho trọn vẹn. Trọn vẹn là gì? Là ôm lấy cả niềm vui lẫn nỗi đau, hay là học cách giả vờ rằng nỗi đau cũng là một dạng niềm vui được ngụy trang tinh vi? Tôi đã thử cả hai, và phát hiện ra rằng cả hai đều dẫn đến cùng một kết cục: một buổi sáng thức dậy thấy mình vẫn còn thở, vẫn còn phải chọn giữa ly cà phê đen và ly cà phê sữa, trong khi cả hai lựa chọn đều không thay đổi được sự thật rằng hôm nay trời vẫn xanh một cách nhẫn tâm.
Có lần tôi hỏi một con bướm rằng nó có nhớ mình từng là sâu không. Nó không trả lời, chỉ vỗ cánh bay đi, để lại tôi với câu hỏi ngu ngốc ấy và một nỗi nghi ngờ mơ hồ rằng có lẽ chính tôi mới là con sâu đang mơ mình là bướm, hay ngược lại, hay cả hai cùng lúc, hay chẳng là cái gì cả. Zhuangzi chắc hẳn đang cười đâu đó trong cõi hư vô, mà cái cười ấy cũng không rõ là cười tôi hay cười chính ông.
Người ta tìm kiếm ý nghĩa. Tôi thì nghi ngờ rằng ý nghĩa chính là cái trò đùa tinh quái nhất của tạo hóa: nó luôn ở đó, ngay trước mũi ta, nhưng mỗi khi ta cố chỉ vào nó thì nó lại biến thành một câu khác: “Ý nghĩa ở chỗ ngươi vừa cố chỉ vào ta”. Như vậy, hành động duy nhất có ý nghĩa là đừng cố tìm ý nghĩa, nhưng chính cái hành động “đừng cố” ấy lại là một dạng tìm kiếm cao cấp hơn, và cứ thế chúng ta xoay tròn trong cái vòng lẩn quẩn được trang trí bằng những từ ngữ nghe rất kêu: hiện sinh, siêu việt, giác ngộ, chấp nhận.
Cuối cùng, khi mọi lý lẽ đã cạn, mọi triết lý đã mục ruỗng trong miệng như bánh mì để qua đêm, ta vẫn phải đứng dậy, đánh răng, mặc áo, bước ra đường, và giả vờ rằng mình biết hôm nay mình sẽ đi đâu. Đó là bi kịch lớn nhất, hay hài kịch lớn nhất, hay chỉ đơn giản là cái cách mà vũ trụ tự giải trí bằng việc nhìn chúng ta cố gắng tỏ ra có ý nghĩa trong một thực tại vốn dĩ không cần ý nghĩa nào để tồn tại.
Và thế là đủ. Hay chưa đủ. Hay sẽ chẳng bao giờ đủ. Hay chính cái “đủ” ấy mới là ảo tưởng.
Tôi không biết.
Bạn cũng không.
Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục nói, như thể lời nói có thể vá lại cái lỗ thủng mà chính lời nói đã tạo ra từ thuở ban đầu.
Xỉn hả mày ?
 
Dài dòng thế? Tao hy vọng mày cũng không say như chủ thread, để mà nói rằng: con người không phải vô tri vô giác như con sâu con bướm sống theo ý tưởng bản năng của mình.
Đời sống con người được hình thành từ vô số lựa chọn. Nếu chỉ đơn giản sống như thác trôi nước chảy thì nó quá vô vị, và mày đã đánh mất đi tầng cao nhất của ý thức con người: đó là những ràng buộc về đạo đức, nghĩa vụ... mà từ đó Con Người khác với những sinh vật khác
Đạo đức, nghĩa vụ, trách nhiệm, nhu cầu, mưu cầu, kỳ vọng, mục tiêu… nó cũng thuộc về nhận thức, trí tuệ, tư duy của mỗi người.

Ai sống được đến như thế nào thì tuỳ theo mức độ nhận thức của người đó.

“Thuần tuý” và “thuần khiết” với tôi không hoàn toàn là bản năng.
Sau tự nhiên là xã hội, đơn thuần kể cả làm giàu, mưu cầu hạnh phúc, tình cảm, sinh lý, tiền tài danh vọng, công danh sự nghiệp, sống như thế nào, có thuần khiết hay thuần tuý hay không phụ thuộc nhận thức trí tuệ mỗi người.

Còn ở thread này, tôi cảm nhận được sự chia sẻ về mặt cảm xúc. Hết giờ lên thread vào xam thì ai chả như ai vẫn lao đầu vào mưu sinh. Say rồi thì cũng phải tỉnh thôi. :feel_good:

Còn tôi đang có 1 phút say cùng chủ thread.
 
Đạo đức, nghĩa vụ, trách nhiệm, nhu cầu, mưu cầu, kỳ vọng, mục tiêu… nó cũng thuộc về nhận thức, trí tuệ, tư duy của mỗi người.

Ai sống được đến như thế nào thì tuỳ theo mức độ nhận thức của người đó.

“Thuần tuý” và “thuần khiết” với tôi không hoàn toàn là bản năng.
Sau tự nhiên là xã hội, đơn thuần kể cả làm giàu, mưu cầu hạnh phúc tình cảm tiền tài danh vọng, sống như thế nào, có thuần khiết hay thuần tuý hay không phụ thuộc nhận thức trí tuệ mỗi người.

Còn ở thread này, tôi cảm nhận được sự chia sẻ về mặt cảm xúc. Hết giờ lên thread vào xam thì ai chả như ai vẫn lao đầu vào mưu sinh. Say rồi thì cũng phải tỉnh thôi. :feel_good:

Còn tôi đang có 1 phút say cùng chủ thread.
Bảo nó uống ít thôi.
 
Có người bảo phải sống chậm lại, phải ngửi hoa, phải yêu thương, phải tha thứ. Tôi thử rồi, thật đấy. Tôi ngửi hoa đến mức dị ứng, yêu đến mức phát điên, tha thứ đến mức chính mình cũng không còn nhận ra mình nữa. Kết quả? Hoa tàn, người đi, và tôi vẫn đứng đây, lảm nhảm với chính cái bóng đang ngày càng mờ của mình.
Có lẽ tất cả chúng ta đều là những con rối bị cắt dây từ lâu, nhưng vẫn cố nhảy múa theo một điệu nhạc không còn ai chơi nữa. Ta cười, ta khóc, ta ôm lấy khoảng không, ta gọi đó là sống. Trong khi thực ra, từ rất lâu rồi, ta chỉ đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng mình vẫn còn tồn tại.
 
Trong những lớp sương mù của ký ức vĩnh cửu, nơi mà những hạt cát thời gian lơ lửng như những vì sao lạc lối giữa hư vô, ta lang thang qua những hành lang vô tận của tâm trí, nơi mà tiếng thì thầm của gió đông hòa quyện với hơi thở của biển cả xa xăm. Ánh sáng mờ ảo từ những vì tinh tú đã tắt ngấm từ thuở hồng hoang, chiếu rọi lên những bức tường đá granite của linh hồn, khắc họa những biểu tượng cổ xưa mà không một ngôn ngữ phàm trần nào có thể dịch mã. Cuộc hành trình này, cuốn hút như dòng sông uốn lượn qua những ngọn đồi xanh mướt của giấc mơ, nơi mà mỗi bước chân là một câu hỏi không lời đáp, và mỗi hơi thở là một bí mật bị phong ấn trong lọ thủy tinh của quên lãng. Thế nhưng, sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc của sự huyền bí ấy, là khoảng trống mênh mông, nơi mà ý nghĩa tan biến như bọt biển dưới nắng chiều, để lại chỉ là những mảnh vụn của ảo tưởng, không thể nắm bắt, không thể cô đọng thành bất kỳ chân lý nào, chỉ đơn thuần là sự lặp lại vô tận của chính nó, cuốn ta vào vòng xoáy của sự vô định, mãi mãi..
 
Có người bảo phải sống chậm lại, phải ngửi hoa, phải yêu thương, phải tha thứ. Tôi thử rồi, thật đấy. Tôi ngửi hoa đến mức dị ứng, yêu đến mức phát điên, tha thứ đến mức chính mình cũng không còn nhận ra mình nữa. Kết quả? Hoa tàn, người đi, và tôi vẫn đứng đây, lảm nhảm với chính cái bóng đang ngày càng mờ của mình.
Có lẽ tất cả chúng ta đều là những con rối bị cắt dây từ lâu, nhưng vẫn cố nhảy múa theo một điệu nhạc không còn ai chơi nữa. Ta cười, ta khóc, ta ôm lấy khoảng không, ta gọi đó là sống. Trong khi thực ra, từ rất lâu rồi, ta chỉ đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng mình vẫn còn tồn tại.
Thôi kệ mẹ mấy chuyện buồn phiền đi. Thích đọc sách không? Nếu như bạn vẫn bất chấp mọi lời khuyên và quyết tâm lười biếng đến cùng thì tốt nhất nên đọc sách.
Tôi có hay mua sách mà không nhận vì lười quá, nếu bạn thích thì tôi tặng lại chỗ sách này, khoảng 4-5 quyển gì đó. Vui vẻ lên!
3bwglT.jpg
 
Thôi kệ mẹ mấy chuyện buồn phiền đi. Thích đọc sách không? Nếu như bạn vẫn bất chấp mọi lời khuyên và quyết tâm lười biếng đến cùng thì tốt nhất nên đọc sách.
Tôi có hay mua sách mà không nhận vì lười quá, nếu bạn thích thì tôi tặng lại chỗ sách này, khoảng 4-5 quyển gì đó. Vui vẻ lên!
3bwglT.jpg
Cảm ơn bạn. Gửi đến gió giùm tôi nhé.
 
dvyq4Cq.jpg

Trong những khoảng lặng mà thời gian tự cắt đứt chính nó, ta thường bắt gặp một thứ ánh sáng không phải ánh sáng, một thứ bóng tối không hẳn bóng tối, mà là cái khoảng giữa hai lần chớp mắt của vũ trụ. Người ta gọi đó là ý thức, nhưng gọi thế cũng chỉ để khỏi phải thừa nhận rằng mình đang đứng trước một cái hố không đáy được lát gạch bằng chính những câu hỏi mà mình đặt ra.
Có kẻ nói cuộc đời là một dòng sông. Sai. Dòng sông ít ra còn biết mình chảy về đâu. Còn chúng ta, chúng ta là những giọt nước bị mắc kẹt trong đám mây đang tự vấn rằng có nên rơi hay không, trong khi chính cái hành động tự vấn ấy đã làm đám mây tan ra thành mưa từ bao giờ. Ta rơi, ta bốc hơi, ta lại rơi, và mỗi lần rơi đều tự nhủ rằng lần này sẽ khác, lần này sẽ chạm đến đại dương của sự hiểu biết. Nhưng đại dương, hóa ra, chỉ là một cái ao tù được gọi tên thật kêu.
Người ta bảo phải sống cho trọn vẹn. Trọn vẹn là gì? Là ôm lấy cả niềm vui lẫn nỗi đau, hay là học cách giả vờ rằng nỗi đau cũng là một dạng niềm vui được ngụy trang tinh vi? Tôi đã thử cả hai, và phát hiện ra rằng cả hai đều dẫn đến cùng một kết cục: một buổi sáng thức dậy thấy mình vẫn còn thở, vẫn còn phải chọn giữa ly cà phê đen và ly cà phê sữa, trong khi cả hai lựa chọn đều không thay đổi được sự thật rằng hôm nay trời vẫn xanh một cách nhẫn tâm.
Có lần tôi hỏi một con bướm rằng nó có nhớ mình từng là sâu không. Nó không trả lời, chỉ vỗ cánh bay đi, để lại tôi với câu hỏi ngu ngốc ấy và một nỗi nghi ngờ mơ hồ rằng có lẽ chính tôi mới là con sâu đang mơ mình là bướm, hay ngược lại, hay cả hai cùng lúc, hay chẳng là cái gì cả. Zhuangzi chắc hẳn đang cười đâu đó trong cõi hư vô, mà cái cười ấy cũng không rõ là cười tôi hay cười chính ông.
Người ta tìm kiếm ý nghĩa. Tôi thì nghi ngờ rằng ý nghĩa chính là cái trò đùa tinh quái nhất của tạo hóa: nó luôn ở đó, ngay trước mũi ta, nhưng mỗi khi ta cố chỉ vào nó thì nó lại biến thành một câu khác: “Ý nghĩa ở chỗ ngươi vừa cố chỉ vào ta”. Như vậy, hành động duy nhất có ý nghĩa là đừng cố tìm ý nghĩa, nhưng chính cái hành động “đừng cố” ấy lại là một dạng tìm kiếm cao cấp hơn, và cứ thế chúng ta xoay tròn trong cái vòng lẩn quẩn được trang trí bằng những từ ngữ nghe rất kêu: hiện sinh, siêu việt, giác ngộ, chấp nhận.
Cuối cùng, khi mọi lý lẽ đã cạn, mọi triết lý đã mục ruỗng trong miệng như bánh mì để qua đêm, ta vẫn phải đứng dậy, đánh răng, mặc áo, bước ra đường, và giả vờ rằng mình biết hôm nay mình sẽ đi đâu. Đó là bi kịch lớn nhất, hay hài kịch lớn nhất, hay chỉ đơn giản là cái cách mà vũ trụ tự giải trí bằng việc nhìn chúng ta cố gắng tỏ ra có ý nghĩa trong một thực tại vốn dĩ không cần ý nghĩa nào để tồn tại.
Và thế là đủ. Hay chưa đủ. Hay sẽ chẳng bao giờ đủ. Hay chính cái “đủ” ấy mới là ảo tưởng.
Tôi không biết.
Bạn cũng không.
Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục nói, như thể lời nói có thể vá lại cái lỗ thủng mà chính lời nói đã tạo ra từ thuở ban đầu.
gdLkkBCw.jpg
 
Top