Có Hình Rốt cuộc "Đạo" là như thế nào ?

VietDragon102

Địt mẹ đau lòng
Đạo rải ra thì đến khắp hư không, co lại thì ẩn tàng. Đạo bao trùm tất cả, không chúng sanh nào nằm ngoài đạo; đạo chính là bản tánh thuần khiết của mỗi chúng sanh, tức Phật tánh, ai cũng có khả năng thành Phật. Tuy nhiên, con người vì quay lưng với đạo nên xa rời nó. Tu đạo là sống đúng quy củ, tức giữ giới luật, để đi trên con đường liễu sanh thoát tử.
Trong Đạo Đức Kinh, ngài Lão Tử có nói: Người nghe đạo thì được chia làm ba hạng như sau:
+Thượng sĩ nghe đạo liền tin hiểu và thực hành, tinh tấn tu hành, đoạn trừ dục niệm, quay về giác ngộ.
+Trung sĩ nghe đạo thì nửa nhớ nửa quên, tu không dứt khoát.
+Hạ sĩ nghe đạo thì cười chê, cho việc tu hành là ngu ngốc vì không hưởng ngũ dục thế gian.
Trọng tâm tu đạo được phải đoạn trừ tâm dâm dục, vì đó là gốc của sanh tử; không dứt dục thì không thể thoát trần ai. Người tu đạo phải khác người thế tục từ tư tưởng đến hành vi, không để mình bị nhiễm ô.
Trách nhiệm của người hành đạo trong thời mạt pháp: phải nghiêm trì giới luật, giữ quy củ, làm gương sáng, kiên trì hộ trì chánh pháp, không chạy theo tập tục thế gian, để xứng đáng là người lãnh đạo tinh thần cho đời.
Ðạo, rải ra thì trùm lục hợp, cuốn lại thì nó ẩn tàng. Ðạo lớn, không có gì ở ngoài nó và nhỏ thì không gì ở trong nó. Không có cá nhân nào mà không nằm trong đạo, không chúng sanh nào có thể chạy ra ngoài đạo. Ðạo chính là tánh mà tánh là bổn thể của chúng sanh. Phật nói: "Hết thảy chúng sanh đều có Phật tánh, đều có thể thành Phật." Chẳng kể loại gì, thai sanh, noãn sanh, thấp sanh, hóa sanh, chim, cá, động vật, thực vật, trong bốn loài sanh trên hay trong chín pháp giới chúng sanh (tứ sanh cửu hữu), tất cả đều có đầy đủ đạo này.
Ðạo Ðức Kinh nói: "Thượng sĩ văn đạo, động nhi hành chi. Trung sĩ văn đạo, nhược tồn nhược vong. Hạ sĩ văn đạo, đại tiếu chi. Bất tiếu bất túc dĩ vi đạo." Lão tử nói về nghĩa đạo như vậy, nghiên cứu thấy nó thật là đến lý. Giải thích sơ lược như sau:
Thượng sĩ văn đạo, động nhi hành chi (Hàng thượng sĩ nghe đạo, cảm thấy và làm theo): Thượng sĩ là hạng người có trí huệ, hàng có thiện căn sâu dầy, hạng người thượng đẳng. Nghe đạo chính là nghe cách thức để tu hành đạo. Ðức Khổng-tử đã nói: "Triêu văn đạo, tịch tử khả hỹ," sớm nghe đạo, tối chết cũng được rồi, chẳng hận gì nữa. Tại sao? Bởi nghe đạo mà khai ngộ, mà thấu hiểu được đạo này, ai ai cũng có nó, không ai không có, không bao giờ lìa đạo. Chẳng qua, chúng ta quay lưng với đạo mà chạy, càng chạy càng xa đạo. Ðạo này là gì vậy? Chính là quy củ. Theo đúng quy củ mà đi, nghĩa là tu đạo. Không theo quy củ mà đi tức không phải tu đạo. Quy củ là gì? Ðó là giới luật. Y theo giới luật tu hành, chính là tu đạo.
Nói từ gốc rễ thì đạo là con đường dẫn tới liễu sanh thoát tử. Tu đạo là khép cánh cửa sanh tử. Cửa sanh tử là gì? Chính là dục niệm. Mang tâm dâm dục là mở cửa sanh tử, đoạn trừ tâm dâm dục là khép cửa sanh tử. Hạng người thượng đẳng khi nghe qua đạo này bèn nghĩ rằng: "?! Vốn nó là như vậy!" Do đó cảm thấy mà làm theo, để trở về nguồn cội, quay chiếu lại mình, xoay lưng với trần cảnh mà hướng về giác ngộ (bội trần hiệp giác), và dụng công tu đạo. Từ sáng đến tối ở đó tu hành, như tình trạng gà ấp trứng, như rồng nuôi ngọc, như mèo rình chuột, tập trung tinh thần để dụng công. Chỉ một lòng tu đạo, không còn vọng niệm gì khác.
Trung sĩ văn đạo, nhược tồn nhược vong (Hạng trung sĩ nghe đạo, lúc còn lúc mất): Ðây là bậc trung đẳng, cũng là hạng người bình thường. Ðầu óc loại này thì một nửa trí huệ, một nửa ngu si. Nghe xong đạo này thì tựa hồ nhớ được chút ít, cũng tựa hồ quên chút ít, tóm lại vừa đúng vừa sai, chẳng có gì là chắc chắn. Có khi họ chấp không, có khi chấp có, không dứt khoát.
Hạ sĩ văn đạo, đại tiếu chi. Bất tiếu bất túc dĩ vi đạo (Hạng hạ sĩ nghe đạo, bật cười lớn. Chẳng cười chẳng gọi là đạo): Hạ sĩ để chỉ hạng ngu si. Nếu chúng ta bảo họ trừ dục cắt ái là tu đạo, hay giữ quy củ là tu đạo, thì họ sẽ trả lời ngay: "Ấy! Vậy là ngốc quá! Các người tu hành đúng là ngu si hết mức, cớ gì mà không ham tiền tài, sắc đẹp, danh tiếng, ăn uống, ngủ nghỉ? Ðó là khoái lạc về ngũ dục, thú biết mấy!" Bởi vậy, nghe đạo thì họ bật cười, cho rằng tu đạo là ngu ngốc. Nếu họ không cười như vậy, thì không phải là đạo.
Hàng ngày tôi giảng pháp cho các quý vị, điều khẩn yếu vẫn phải nhấn mạnh về đoạn trừ các niệm dâm. Kinh Lăng Nghiêm nói: "Lòng dâm không trừ, thì không ra khỏi cõi trần." Nhất định phải trừ các niệm về dâm dục, mới mong lìa khỏi cảnh hồng trần, cho nên có câu: "Lòng dâm không đoạn, nấu cát ra cơm, chẳng thể có việc này." Quý vị! Người tu hành không giống người trong thế tục. Cái gì người đời tham, ái, mê, thích thì chúng ta cần phải diệt trừ. Có câu nói: "Thoát trần ly tục," nghĩa là hết thảy các thứ từ lời nói đến tư tưởng, người tu và người tục không giống nhau. Ðiểm này quý vị phải chú ý, không thể bị nhiễm ô theo giòng thế tục.
Phàm những ai tại nơi đây nghe giảng, quyết phải tu hành, phải giữ quy củ, phải trì giới luật. Người xuất gia không giữ quy củ và giới luật thì còn ý nghĩa gì nữa? Xuất gia và tại gia không giống nhau. Như đã xuất gia lại còn giữ tập quán của thế tục, thì xuất gia làm gì? Về điểm này cũng phải hiểu cho rõ.
Tại sao có thời mạt pháp? Bởi phước báo của người mỏng, nên không có thánh nhân ra đời, không có chánh pháp trụ thế. Tôi vốn không tự lượng sức mình, quyết một lòng giữ chánh pháp trụ thế, kiên trì không đổi, không chịu đầu hàng trước mọi hoàn cảnh. Kiên trì như vậy tốn hao công sức, nhưng đó là lòng quyết tâm của tôi. Bất kể gặp gian nan ra sao, tôi vẫn phải hoàn thành sứ mạng.
Quý vị! Quý vị đều là đệ tử theo tôi học đạo, nên hiểu rằng thời đại này là thời đại gì? Phải cố gắng thành người xuất gia gương mẫu, là người lãnh đạo siêu quần, không thể bị nhiễm ô theo thông tục, nếu không, kẻ xuất gia không thể ngóc đầu lên được.
-Trích từ trường đh pháp giới-
d1GJmQcB.jpg
 
Sửa lần cuối:
Xin đảnh lễ tri kiến của hành giả

Adidas phật
Bất cầu đại đạo xuất mê đồ (Chẳng cầu đại đạo thì chẳng ra khỏi đường mê)
''Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ, diệc như điện
Ưng tác như thị quán
''
Cuộc đời của chúng ta như mộng ảo, như bọt nước, như làn sương, như điện chớp, phải quán nó là như vậy. Mạng sống con người là vô thường, sự nghiệp vô thường, phú quý vô thường, cho nên "niềm vui là nhân của khổ." Tất cả khoái lạc trong thế giới này cũng đều hàm chứa cái khổ. Muốn lìa khổ để an vui, tất phải lo tu đạo. Tu đạo thì trước hết phải trừ tập khí. Trừ như thế nào? Bên trong thì khắc kỷ phục lễ (Khổng Tử), bên ngoài thì đoạn dục khử ái (Thích Ca Mâu Ni Phật), cả hai cùng dụng công, ắt sẽ thành công.
Con người sanh ra bởi sắc dục, chết bởi sắc dục, đó cũng là lẽ thường của thế tục, và thuận theo thế tục thì cứ sống đi chết lại không ngừng. Kẻ xuất gia thì đi ngược lại, có đi ngược mới thành thánh, nên cái gì hay với thế gian thì lại không hay với người xuất gia; người thế gian tham, chúng ta không tham; cái gì người thế gian yêu thích, chúng ta không yêu thích; cái gì người thế gian mê, chúng ta không mê. Muốn cầu đại đạo ắt phải ra khỏi đường mê.
- Tặng riêng cho HoangGiaps mấy dòng này :vozvn (18):
 
Bất cầu đại đạo xuất mê đồ (Chẳng cầu đại đạo thì chẳng ra khỏi đường mê)
''Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ, diệc như điện
Ưng tác như thị quán.
''
Cuộc đời của chúng ta như mộng ảo, như bọt nước, như làn sương, như điện chớp, phải quán nó là như vậy. Mạng sống con người là vô thường, sự nghiệp vô thường, phú quý vô thường, cho nên "niềm vui là nhân của khổ." Tất cả khoái lạc trong thế giới này cũng đều hàm chứa cái khổ. Muốn lìa khổ để an vui, tất phải lo tu đạo. Tu đạo thì trước hết phải trừ tập khí. Trừ như thế nào? Bên trong thì khắc kỷ phục lễ, bên ngoài thì đoạn dục khử ái, cả hai cùng dụng công, ắt sẽ thành công.
Con người sanh ra bởi sắc dục, chết bởi sắc dục, đó cũng là lẽ thường của thế tục, và thuận theo thế tục thì cứ sống đi chết lại không ngừng. Kẻ xuất gia thì đi ngược lại, có đi ngược mới thành thánh, nên cái gì hay với thế gian thì lại không hay với người xuất gia; người thế gian tham, chúng ta không tham; cái gì người thế gian yêu thích, chúng ta không yêu thích; cái gì người thế gian mê, chúng ta không mê. Muốn cầu đại đạo ắt phải ra khỏi đường mê.
- Tặng riêng cho HoangGiaps mấy dòng này :vozvn (18):
Đời này tín thọ phụng hành 4 câu kệ kinh kim cang thôi đã là quá viên mãn rồi.

Adidas phật.
🙏 🙏 🙏
 
Đạo mà Lão Tử nói ở đây là Đại Đạo, là Đạo từ thời kỳ Hồng Mông, thời kỳ này Đạo ko khác gì luật rừng, kẻ mạnh là kẻ thắng.

Còn Thiên Đạo là Đạo từ thời kỳ Hồng Hoang kéo dài cho đến nay, giai đoạn này Đạo áp đặt vạn vật phải tuân theo nhân quả.

Kẻ nào vượt qua Thiên Đạo, nắm giữ Đại Đạo là kè đã vượt qua nhân quả, thao túng cả nhân quả.
 
Đạo mà Lão Tử nói ở đây là Đại Đạo, là Đạo từ thời kỳ Hồng Mông, thời kỳ này Đạo ko khác gì luật rừng, kẻ mạnh là kẻ thắng.

Còn Thiên Đạo là Đạo từ thời kỳ Hồng Hoang kéo dài cho đến nay, giai đoạn này Đạo áp đặt vạn vật phải tuân theo nhân quả.

Kẻ nào vượt qua Thiên Đạo, nắm giữ Đại Đạo là kè đã vượt qua nhân quả, thao túng cả nhân quả.
Có đạo thao túng được nhân quả luôn à
 
Đời này tín thọ phụng hành 4 câu kệ kinh kim cang thôi đã là quá viên mãn rồi.

Adidas phật.
🙏 🙏 🙏
vì đó là trí tuệ bát nhã của Phật mà

Bạn ơi
Học vãn sanh sinh ra xuất chúng
Từ tâm ta thành bại công danh
2 vai Thiện ác chân minh tử
Tĩnh lặng nghe lá rơi đầu đình
Chân Duy 1994
rất hay, rất chân quê VN mình
 
Cao siêu quá t k hiểu lắm.
Thôi kệ đi 🤪🤪
Thời kỳ Hồng Mông, 3k Đại Đạo sinh ra 3k ma thần, Bàn Cổ là 1 trong số đó, sau đó Bàn Cổ chém 50 nhát khai thiên lập địa nhưng mới 49 nhát vạn vật đã hình thành nên mới có câu "Đại đạo 50, thiên diễn 49, nhân độn 1". Các ma thần khác bất mãn nên 2.999 ma thần còn lại úp sọt Bàn Cổ. Thế giới hiện nay chính là đống vi khuẩn virus trong xác Bàn Cổ. Thời kỳ này cực kỳ hỗn loạn, kẻ mạnh là kẻ thắng, ko luật lệ, ko nhân quả.

Thời kỳ Hồng Hoang, trong xác Bàn Cổ xuất hiện Thánh nhân nhiều như rươi, bắt đầu áp đặt quy tắc lên thế giới này nên xuất hiện Thiên Đạo, hình thành nên nhân quả, giai đoạn này Tam giới chưa có, chỉ có Thiên giới và Ma giới. Thiên giới bao gồm 3 cõi Thiên Địa Nhân kết nối với nhau, đối kháng với Ma giới.

Thời kỳ Thượng cổ tu chân xuất hiện sau khi Ma giới đại bại, Thiên giới bị chia thành 3 cỡi Thiên Địa Nhân riêng biệt, Tiên lộ bị đóng...... nhưng khúc này đéo liên quan đến Đại Đạo và Thiên Đạo rồi.
 
Thời kỳ Hồng Mông, 3k Đại Đạo sinh ra 3k ma thần, Bàn Cổ là 1 trong số đó chém 2.999 ma thần còn lại, chém 50 nhát khai thiên lập địa nhưng mới 49 nhát vạn vật đã hình thành nên mới có câu "Đại đạo 50, thiên diễn 49, nhân độn 1". Thời kỳ này cực kỳ hỗn loạn, kẻ mạnh là kẻ thắng, ko luật lệ, ko nhân quả.

Thời kỳ Hồng Hoang, Thánh nhân xuất hiện nhiều như rươi, bắt đầu áp đặt quy tắc lên thế giới này nên xuất hiện Thiên Đạo, hình thành nên nhân quả, giai đoạn này Tam giới chưa có, chỉ có Thiên giới và Ma giới. Thiên giới bao gồm 3 cõi Thiên Địa Nhân kết nối với nhau, đối kháng với Ma giới.

Thời kỳ Thượng cổ tu chân xuất hiện sau khi Ma giới đại bại, Thiên giới bị chia thành 3 cỡi Thiên Địa Nhân riêng biệt, Tiên lộ bị đóng...... nhưng khúc này đéo liên quan đến Đại Đạo và Thiên Đạo rồi.
Sao nghe giống trong truyện tu tiên v m
 
Sao nghe giống trong truyện tu tiên v m
Giải thích cho mày hiểu Đạo mà Lão Tử nói tới là cái gì, vốn dĩ nó là Đại Đạo, Đạo của kẻ mạnh thắng kẻ yếu.

Cái câu "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu." vốn có nghĩa là trong mắt kẻ mạnh thì kẻ yếu chỉ là con kiến dưới chân, thích dẫm là dẫm, ko phải như nhiều đứa vẽ vời sự vĩ đại gì trong đó đâu.
 
Vượt qua thiên đạo chắc chỉ có người trong hình avatar mày. Xạo lồn riết quen
Do thời kỳ này gọi là thời tu chân hiện đại hay còn gọi là thời mạt pháp , con người đéo tin cmg hết nên những thằng như mày ko tin cũng là lẽ thường.

Giả sử mày là con kiến, có nói với mày là trên Trái đất có sinh vật bự gấp cả triệu lần mày cũng đéo tin.
 
Giải thích cho mày hiểu Đạo mà Lão Tử nói tới là cái gì, vốn dĩ nó là Đại Đạo, Đạo của kẻ mạnh thắng kẻ yếu.

Cái câu "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Thánh nhân bất nhân, dĩ bách tính vi sô cẩu." vốn có nghĩa là trong mắt kẻ mạnh thì kẻ yếu chỉ là con kiến dưới chân, thích dẫm là dẫm, ko phải như nhiều đứa vẽ vời sự vĩ đại gì trong đó đâu.
Trong tu tiên vẫn hay có câu lấy cường giả vi tôn còn gì.
 
Là một cách sống, chủ yếu để tâm an ổn, không quấy phá.
Khi m nhận thấy cuộc đời sẽ kết thúc một ngày nào đó, m bắt đầu lo lắng, lo lắng thì có thể tìm cửa tu, tâm an dễ ngủ.
Còn thằng khác, nó thấy ngồi đếm ngày thì lo lắng, nên nó bận rộn, làm lụng, kiếm tiền...tâm an dễ ngủ.
Có thằng ăn chơi lại thấy dễ ngủ, hay nghiện ngập dễ ngủ, uống rượu cho dễ ngủ...
Cuối cùng cuộc đời trần gian của tất cả là như nhau, bất kể là tu hay không tu. Chỉ có đời sau là khác biệt.
Ôm vàng ôm nhà, rồi cũng thuộc về kẻ khác.
Nhưng tu thì tốt hơn, vì thắng 100%, nếu có thiên đường - rất tốt, nếu không có thiên đường - cũng chẳng có gì hối tiếc, quên hết thôi.
Hãy tin theo Chúa, và tin vào công cuộc cứu độ của Ngài Jesus, để tối m ngủ ngon nhé!
 
Top