Live Rúng động nữ biệt động Sài Ghềnh khai huệ nhãn tuổi 80.

thanhnienhu

Thanh niên hoi
United-States
Bà Trần Thị Kim Phượng 80 tuổi

60 năm cống hiến tuổi thanh xuân cho đảng

Bà là nữ Biệt Động Thành Sài Gòn

Khoản giữa năm 1965 bà và đồng đội ném

chất nổ vào Nhà hàng Mỹ Cảnh Sài Gòn

đã làm thương vong rất nhiều người

Ngày nay bà bị Đảng cướp sạch

***
Lịch sử Đảng ******** Việt Nam (ĐCSVN) lại vừa ghi thêm một vết nhơ mới, một chương sách đầy rẫy sự vô ơn và tàn nhẫn mang tên: Trần Thị Kim Phượng. Bức tranh về một nữ Biệt Động Thành Sài Gòn 80 tuổi, người đã dành cả thanh xuân để "tử vì đạo" cho Đảng, nay bị chính những kẻ thừa hưởng thành quả của mình lôi xềnh xệch trên đất bùn, là một cái tát đau đớn vào những lý tưởng "nhân văn" mà Đảng vẫn hằng rêu rao.

60 Năm "Trồng Cây" Và Cái Cùi Không Đáng Nhận

Hãy nhìn lại năm 1965, khi bà Phượng và đồng đội ném chất nổ vào nhà hàng Mỹ Cảnh. Lúc đó, bà là "đóa hồng" anh dũng, là người thực hiện "nhiệm vụ thiêng liêng" bất chấp máu xương của người dân vô tội. Bà tin rằng mình đang phá nát một chế độ để xây dựng một "thiên đường" công bằng, nơi nhân dân được làm chủ.

Đảng đã nhận của bà 60 năm tuổi trẻ, nhận sự trung thành tuyệt đối và nhận cả những vết sẹo của lịch sử. Nhưng đổi lại, khi bà đã 80 tuổi, cái "thiên đường" ấy gửi đến cho bà không phải là sự tri ân, mà là:

Lực lượng CSCĐ và CA hùng hậu: Những kẻ được trang bị tận răng bằng tiền thuế của dân.

Lệnh cưỡng chế tàn nhẫn: Để cướp lấy mảnh đất, ngôi nhà mà bà đã nương náu cuối đời.

Cử chỉ "đồng chí": Lôi kéo bà như một con vật giữa bùn sình, mặc kệ mái đầu bạc trắng và danh hiệu "lão thành" bà từng tự hào.

Nghệ Thuật "Vắt Chanh" Đạt Đến Đỉnh Cao

Chưa bao giờ quy luật "Vắt chanh bỏ vỏ" lại hiện lên trần trụi và lạnh lùng đến thế.

"Khi cần cướp chính quyền, Đảng gọi dân là chủ, gọi Biệt Động là anh hùng.
Khi đã ngồi vững trên ngai vàng, Đảng gọi đất của dân là 'tài sản công', và gọi người anh hùng già yếu là 'đối tượng cản trở'."

Sự tàn ác của ĐCSVN đối với bà Phượng không chỉ là cướp đi một căn nhà. Họ đang cướp đi ý nghĩa của cả một đời người. Họ chứng minh cho bà và thế giới thấy rằng: Những lạng chất nổ năm xưa bà ném đi, thực chất là để dọn đường cho một thế hệ quan chức mới—những kẻ còn tàn nhẫn hơn bất cứ "đế quốc" nào, vì chúng sẵn sàng ăn thịt chính "mẹ nuôi" của mình.

 
Sửa lần cuối:
Bà Trần Thị Kim Phượng 80 tuổi

60 năm cống hiến tuổi thanh xuân cho đảng

Bà là nữ Biệt Động Thành Sài Gòn

Khoản giữa năm 1965 bà và đồng đội ném

chất nổ vào Nhà hàng Mỹ Cảnh Sài Gòn

đã làm thương vong rất nhiều người

Ngày nay bà bị Đảng cướp sạch

***
Lịch sử Đảng ******** Việt Nam (ĐCSVN) lại vừa ghi thêm một vết nhơ mới, một chương sách đầy rẫy sự vô ơn và tàn nhẫn mang tên: Trần Thị Kim Phượng. Bức tranh về một nữ Biệt Động Thành Sài Gòn 80 tuổi, người đã dành cả thanh xuân để "tử vì đạo" cho Đảng, nay bị chính những kẻ thừa hưởng thành quả của mình lôi xềnh xệch trên đất bùn, là một cái tát đau đớn vào những lý tưởng "nhân văn" mà Đảng vẫn hằng rêu rao.

60 Năm "Trồng Cây" Và Cái Cùi Không Đáng Nhận

Hãy nhìn lại năm 1965, khi bà Phượng và đồng đội ném chất nổ vào nhà hàng Mỹ Cảnh. Lúc đó, bà là "đóa hồng" anh dũng, là người thực hiện "nhiệm vụ thiêng liêng" bất chấp máu xương của người dân vô tội. Bà tin rằng mình đang phá nát một chế độ để xây dựng một "thiên đường" công bằng, nơi nhân dân được làm chủ.

Đảng đã nhận của bà 60 năm tuổi trẻ, nhận sự trung thành tuyệt đối và nhận cả những vết sẹo của lịch sử. Nhưng đổi lại, khi bà đã 80 tuổi, cái "thiên đường" ấy gửi đến cho bà không phải là sự tri ân, mà là:

Lực lượng CSCĐ và CA hùng hậu: Những kẻ được trang bị tận răng bằng tiền thuế của dân.

Lệnh cưỡng chế tàn nhẫn: Để cướp lấy mảnh đất, ngôi nhà mà bà đã nương náu cuối đời.

Cử chỉ "đồng chí": Lôi kéo bà như một con vật giữa bùn sình, mặc kệ mái đầu bạc trắng và danh hiệu "lão thành" bà từng tự hào.

Nghệ Thuật "Vắt Chanh" Đạt Đến Đỉnh Cao

Chưa bao giờ quy luật "Vắt chanh bỏ vỏ" lại hiện lên trần trụi và lạnh lùng đến thế.

"Khi cần cướp chính quyền, Đảng gọi dân là chủ, gọi Biệt Động là anh hùng.
Khi đã ngồi vững trên ngai vàng, Đảng gọi đất của dân là 'tài sản công', và gọi người anh hùng già yếu là 'đối tượng cản trở'."

Sự tàn ác của ĐCSVN đối với bà Phượng không chỉ là cướp đi một căn nhà. Họ đang cướp đi ý nghĩa của cả một đời người. Họ chứng minh cho bà và thế giới thấy rằng: Những lạng chất nổ năm xưa bà ném đi, thực chất là để dọn đường cho một thế hệ quan chức mới—những kẻ còn tàn nhẫn hơn bất cứ "đế quốc" nào, vì chúng sẵn sàng ăn thịt chính "mẹ nuôi" của mình.

Đm, 30 tuổi còn tin + s thì là óc chó.
60 tuổi cảng thì hi sinh nốt miếng đất cho cảng là hợp lý
Chét cảng lo tang lễ ma chay đàng hoàng
 

Có thể bạn quan tâm

Top