Sáng nay ta dậy muộn, mở mắt đã thấy nắng hắt lên trần nhà thành một vệt vàng lười biếng. Đồng hồ báo thức đã khản cổ từ đời nào, chắc nó cũng chán cái cảnh ngày nào cũng phải gào lên nhắc một thằng cố tình ngủ nướng.
Cuối cùng ta cũng lết xuống giường, đánh răng bằng một tay, tay kia cầm điện thoại lướt tin tức. Toàn tin buồn, tin chết chóc, tin chiến tranh, tin người nổi tiếng chia tay. Ta lướt hết, không bình luận, không thả tim buồn, không thở dài. Chỉ nghĩ: ờ, thế à, rồi sao? Rồi xóa ứng dụng báo đi luôn cho nhẹ máy.
Cuối cùng ta cũng lết xuống giường, đánh răng bằng một tay, tay kia cầm điện thoại lướt tin tức. Toàn tin buồn, tin chết chóc, tin chiến tranh, tin người nổi tiếng chia tay. Ta lướt hết, không bình luận, không thả tim buồn, không thở dài. Chỉ nghĩ: ờ, thế à, rồi sao? Rồi xóa ứng dụng báo đi luôn cho nhẹ máy.