Tôi vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ từ hồi sáng. Tôi leo vô xàm, thấy cái cmt cuối cùng của thằng damlolol là từ hồi hôm qua, nguyên ngày hôm nay đéo có cái nào.
Bỗng nhiên trong lòng có cảm giác mới mẻ, nhẹ nhỏm như vừa mới từ bỏ dc cái áo khoát mặc từ mùa đông năm trước. Tôi nhận ra nếu tôi ko đăng cái thớt này, ko động đậy gì thêm trên xàm nữa thì có lẽ tôi sẽ dc biến mất mãi mãi khỏi xàm một cách êm đềm và lặng lẽ như giấc ngủ của ngày hôm nay.
Và bây giờ tôi đăng cái này ko phải để nói sự giằng co về giải thoát, buông bỏ, ở lại hay níu kéo, vì dù ở đâu thì cuối cùng cũng chết thôi. Tôi đăng vì tôi phát hiện ra cảm giác thú vị. Chắc có nhiều người từng trải qua cảm giác như tôi, và đưa ra lựa chọn, ở lại tiếp dục cái vở kịch mình vừa bỏ lỡ hoặc quên luôn một ngày mình đã cố gắng diễn cho giống chình mình, rồi bắt đầu diễn lại vai khác nhưng cũng là bộ phim cũ, ông đạo diễn cũ, diễn viên quần chúng cũ nốt.
Bỗng nhiên trong lòng có cảm giác mới mẻ, nhẹ nhỏm như vừa mới từ bỏ dc cái áo khoát mặc từ mùa đông năm trước. Tôi nhận ra nếu tôi ko đăng cái thớt này, ko động đậy gì thêm trên xàm nữa thì có lẽ tôi sẽ dc biến mất mãi mãi khỏi xàm một cách êm đềm và lặng lẽ như giấc ngủ của ngày hôm nay.
Và bây giờ tôi đăng cái này ko phải để nói sự giằng co về giải thoát, buông bỏ, ở lại hay níu kéo, vì dù ở đâu thì cuối cùng cũng chết thôi. Tôi đăng vì tôi phát hiện ra cảm giác thú vị. Chắc có nhiều người từng trải qua cảm giác như tôi, và đưa ra lựa chọn, ở lại tiếp dục cái vở kịch mình vừa bỏ lỡ hoặc quên luôn một ngày mình đã cố gắng diễn cho giống chình mình, rồi bắt đầu diễn lại vai khác nhưng cũng là bộ phim cũ, ông đạo diễn cũ, diễn viên quần chúng cũ nốt.
