8Lake
Thần điêu đại bịp
VỤ ÁN C.Ư.A C.O.N T.R.A.I Ở THÁI LAN 2005
“Đây là v.ụ á.n ám ảnh diễn ra trên đất Thái vào năm 2005, mọi thông tin do tôi dịch và biên tập lại v.ụ á.n từ nguồn thông tin nước ngoài.
Năm 2005, Nong Khai – một vùng quê heo hút giáp biên giới Lào, nơi tiếng côn trùng xen lẫn tiếng cưa xẻ gỗ vốn là nhịp sống thường nhật, bỗng trở thành tâm điểm của một v.ụ á.n g.h.ê r.ợ.n á.m ả.n.h cả Thái Lan.
Hôm ấy, trời oi bức, nắng dội lửa xuống mái tôn xưởng gỗ của Prasert Lamsing.
Theo tường thuật, khoảng mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa, Somchai Phanurat, người thợ phụ, quay lại làm việc sau bữa cơm trưa. Khi anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ trượt, một mùi tanh đặc quánh ập vào mặt khiến anh nghẹn họng. Không khí nồng lên mùi m.á.u mới, thứ mùi ngọt lịm nhưng g.h.ê t.ở.m, khiến người ta muốn nôn. Trước mắt anh là nền xi măng loang lổ đỏ tươi, kéo dài thành những vệt ngoằn ngoèo như dấu vết của một con t.h.ú b.ị x.ẻ t.h.ị.t. Mùn cưa thấm m.á.u bết lại thành từng cục nâu đen, và ở giữa khoảng tối gần chiếc máy cưa, tiếng động cơ vẫn gầm gừ.
Somchai sững người khi nhận ra những gì nằm trên sàn không phải gỗ, cũng chẳng phải động vật. Đó là những m.ẩ.u c.ơ t.h.ể, những t.h.ớ t.h.ị.t non tách lìa. Ban đầu anh cố tự nhủ đó là th.ịt h.e.o, nhưng ánh sáng từ khe mái tôn rọi xuống đã phơi bày sự thật kinh hoàng: một b.à.n t.a.y t.r.ẻ con trắng bệch, ng.ó.n t.a.y co quắp. Và gần đó, một c.á.i đ.ầ.u nhỏ, đ.ô.i m.ắ.t mở trừng, m.iệ.n.g há hốc như đang h.é.t dở. Vết c.ắ.t sắc lạnh chạy ngang c.ổ, gọn ghẽ đến mức r.ợ.n n.g.ư.ờ.i. M.á.u bắn tung tóe trên tường, vẽ thành những hình nan quạt đ.ỏ l.ò.m như bức tranh q.u.ỷ á.m.
Giữa đ.ị.a n.g.ụ.c đ.ỏ ấy, Prasert đứng bất động. Áo hắn sũng m.á.u, dính bết vào thân, tay trần run nhè nhẹ. Nhưng gương mặt hắn bình thản đến v.ô h.ồ.n. Somchai lắp bắp hỏi, giọng vỡ ra vì sợ hãi: “Anh… anh làm cái gì thế?” Prasert từ từ quay đầu, đôi mắt đờ đẫn xoáy vào anh, rồi bước tới, chậm rãi nhưng dứt khoát. Trên tay hắn là con d.a.o còn nhễu máu.
Somchai hét toáng lên, lao về phía cửa, tiếng chân đập thình thịch vào nền xi măng lạnh lẽo. Sau lưng, tiếng bước chân đ.u.ổ.i gấp gáp, tiếng d.a.o chạm nền kêu leng keng như tiếng kim loại nghiến răng. Anh lao ra cổng, vừa chạy vừa gào: “Cứu! G.i.ế.t n.g.ư.ờ.i! G.i.ế.t n.g.ư.ờ.i!!!” Dân làng ùa ra, một vài người vớ được g.ậ.y g.ộ.c kịp khống chế Prasert trước khi hắn kịp chạm đến Somchai.
Khi cảnh sát đến, xưởng gỗ im phăng phắc như một n.h.à x.á.c. Báo cáo pháp y ghi nhận t.h.i t.h.ể Surasak Lamsing, tám tuổi, con trai Prasert, bị p.h.â.n m.ả.n.h thành sáu phần, n.ộ.i t.ạ.n.g rời rạc, nhiều m.ẩ.u c.ơ t.h.ể vương vãi quanh chân máy cưa. Các đường c.ắ.t s.ắ.c, g.ọ.n, phù hợp với lưỡi cưa công nghiệp, không có dấu hiệu ngập ngừng hay dừng giữa chừng, chứng tỏ người thực hiện tỉnh táo và chủ động. M.á.u bắn cao hơn một mét trên vách gỗ, tạo thành những đường nan quạt, đúng với tư thế đứng khi c.ư.a m.ộ.t c.ơ t.h.ể. Không phát hiện dấu vết c.h.ố.n.g c.ự nào trên t.h.i t.h.ể: không có t.r.ầ.y x.ư.ớ.c ở cổ tay, không b.ầ.m t.ụ ở m.ắ.t c.á. Trong d.ạ d.à.y n.ạ.n n.h.â.n, pháp y tìm thấy lượng lớn cỏ mực và x.á.c côn trùng chưa tiêu hóa, một chi tiết kỳ lạ không ai giải thích được. Không có t.h.u.ố.c m.ê, t.h.u.ố.c n.g.ủ hay bất kỳ h.ó.a c.h.ấ.t g.â.y t.ê nào trong m.á.u.
Điều tra viên thẩm vấn Prasert ngay tối hôm đó. Hắn ngồi bất động, ánh mắt lờ đờ, hai bàn tay run như bị rét. “Anh có thừa nhận g.i.ế.t con mình không?” – một sĩ quan hỏi. Prasert chậm rãi lắc đầu: “Không phải tôi.” Viên cảnh sát đập mạnh tay xuống bàn: “Anh bị bắt tại hiện trường, m.á.u dính đầy người. Anh còn muốn nói gì nữa?” Hắn thì thào: “Tôi thấy nó… bóng đen. Nó ôm lấy t.h.ằ.n.g b.é, n.h.ấ.c lên… ép vào c.ư.a. Tôi… tôi chỉ đứng nhìn. Chân tôi không cử động được.” Câu hỏi dồn dập: “Anh nói bóng đen nào? Ở đâu?” Prasert nghiêng đầu, đôi mắt trống rỗng ánh lên một tia c.u.ồ.n.g l.o.ạ.n: “Nó chạy ra cửa khi Somchai gào lên. Tôi đuổi theo. Tôi phải lấy lại con tôi.” Khi được hỏi tại sao m.á.u phủ khắp người, hắn bật cười khe khẽ, tiếng cười đứt quãng r.ợ.n tóc gáy.
Những nhân chứng đều nói về một Prasert khác lạ. Boonmee, người hàng xóm già, kể: “Hắn vốn hiền lắm, chưa bao giờ to tiếng với ai. Nhưng dạo này… tôi thấy hắn bôi nhọ nồi lên cửa xưởng, ngồi lì giữa đêm mà lẩm bẩm cái thứ tiếng gì như tiếng Lào cổ.” Kanya, nhà đối diện, run rẩy nhớ lại: “Nhà đó cãi nhau suốt. Vợ hắn bỏ về nhà mẹ vì bị đ.á.n.h. Đứa nhỏ thì g.ầ.y sọp, mắt thâm quầng, chẳng bao giờ thấy nó cười nữa.” Somchai – người thợ may mắn thoát chết – kể: “Khoảng tháng nay, hắn nhìn tôi kiểu lạ lắm. Có lần tôi nghe tiếng hát rì rầm trong xưởng, giống giọng người già, kéo lê từng chữ.” Wichai, bạn thân của Prasert, thì nói: “Trước kia hắn hiền như đất. Nhưng gần đây, hắn bảo trong nhà có bóng đen, còn hỏi tôi có biết bùa hộ thân không. Tôi cười tưởng hắn đùa…”
Vợ Prasert – Anong – tìm đến đồn công an, đ.ô.i m.ắ.t sưng đỏ, giọng run rẩy trong tuyệt vọng: “Anh ấy không g.i.ế.t con. Anh ấy bị y.ể.m b.ù.a. Tôi thề có t.h.ầ.n đất chứng giám.” Nhưng không ai tin cô. Không một bằng chứng nào chứng minh điều đó.
“Đây là đồn cảnh sát, không phải nhà chùa” cảnh sát nói rõ ràng với Anong, và dọa sẽ điều tra cô nếu cô còn cố tình khẳng định điều vô lý ấy thêm một lần nữa.
Tháng hai năm 2006, tòa t.u.y.ê.n á.n t.ử hình đối với Prasert. Lý do: g.i.ế.t người có chủ ý, h.à.n.h v.i m.a.n r.ợ, é.p con ăn cỏ trước khi s.á.t h.ạ.i. Khi nghe bản á.n, Prasert chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Các người có thấy nó không?” Không ai trả lời.
Prasert được thi hành á.n vào năm 2006, người ta nói hắn phát đ.i.ê.n trong tù nên được thi hành á.n sớm hơn, x.á.c của hắn được trả lại cho gia đình.
Theo lời kể của Anong vợ đối tượng.
Hai năm sau, Anong dọn dẹp xưởng cửa bị bỏ hoang của chồng để bán cho chủ mới, trong lúc dọn dẹp cô vô tình phát hiện ra một bức tượng gỗ đen được đục đẽo một cách cẩu thả, chỉ có thể mường tượng hình người với tư thế đang ngồi, bức tượng được dấu kín trong xưởng với những tấm vải chằng chịt cổ ngữ bọc xung quanh.
Cô nâng tượng lên, một luồng hơi lạnh quét dọc sống lưng. Cô cố gắng liên hệ với luật sư để xin đệ trình bằng chứng minh oan cho chồng, nhưng một lần nữa họ lại từ chối, bởi lẽ bức tượng đó không chứng minh được bất cứ điều gì cả.
Sở cảnh sát đã điều tra Among để xem xét yếu tố đồng phạm, nhưng họ không tìm ra bằng chứng, bức tượng gỗ bị tịch thu tuy nhiên Anong nói rằng sở cảnh sát đã mời thầy cũng tiêu hủy bức tượng.
Tại sao phải mời thầy cúng! Có chăng chính các điều tra viên cũng biết điều gì đó nhưng nó thật sự mờ ảo đến mức không thể coi là bằng chứng.
Tòa án không bao giờ biết về bức tượng. Và có lẽ, không bao giờ nên biết.
-HÃI-
“Đây là v.ụ á.n ám ảnh diễn ra trên đất Thái vào năm 2005, mọi thông tin do tôi dịch và biên tập lại v.ụ á.n từ nguồn thông tin nước ngoài.
Năm 2005, Nong Khai – một vùng quê heo hút giáp biên giới Lào, nơi tiếng côn trùng xen lẫn tiếng cưa xẻ gỗ vốn là nhịp sống thường nhật, bỗng trở thành tâm điểm của một v.ụ á.n g.h.ê r.ợ.n á.m ả.n.h cả Thái Lan.
Hôm ấy, trời oi bức, nắng dội lửa xuống mái tôn xưởng gỗ của Prasert Lamsing.
Theo tường thuật, khoảng mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa, Somchai Phanurat, người thợ phụ, quay lại làm việc sau bữa cơm trưa. Khi anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ trượt, một mùi tanh đặc quánh ập vào mặt khiến anh nghẹn họng. Không khí nồng lên mùi m.á.u mới, thứ mùi ngọt lịm nhưng g.h.ê t.ở.m, khiến người ta muốn nôn. Trước mắt anh là nền xi măng loang lổ đỏ tươi, kéo dài thành những vệt ngoằn ngoèo như dấu vết của một con t.h.ú b.ị x.ẻ t.h.ị.t. Mùn cưa thấm m.á.u bết lại thành từng cục nâu đen, và ở giữa khoảng tối gần chiếc máy cưa, tiếng động cơ vẫn gầm gừ.
Somchai sững người khi nhận ra những gì nằm trên sàn không phải gỗ, cũng chẳng phải động vật. Đó là những m.ẩ.u c.ơ t.h.ể, những t.h.ớ t.h.ị.t non tách lìa. Ban đầu anh cố tự nhủ đó là th.ịt h.e.o, nhưng ánh sáng từ khe mái tôn rọi xuống đã phơi bày sự thật kinh hoàng: một b.à.n t.a.y t.r.ẻ con trắng bệch, ng.ó.n t.a.y co quắp. Và gần đó, một c.á.i đ.ầ.u nhỏ, đ.ô.i m.ắ.t mở trừng, m.iệ.n.g há hốc như đang h.é.t dở. Vết c.ắ.t sắc lạnh chạy ngang c.ổ, gọn ghẽ đến mức r.ợ.n n.g.ư.ờ.i. M.á.u bắn tung tóe trên tường, vẽ thành những hình nan quạt đ.ỏ l.ò.m như bức tranh q.u.ỷ á.m.
Giữa đ.ị.a n.g.ụ.c đ.ỏ ấy, Prasert đứng bất động. Áo hắn sũng m.á.u, dính bết vào thân, tay trần run nhè nhẹ. Nhưng gương mặt hắn bình thản đến v.ô h.ồ.n. Somchai lắp bắp hỏi, giọng vỡ ra vì sợ hãi: “Anh… anh làm cái gì thế?” Prasert từ từ quay đầu, đôi mắt đờ đẫn xoáy vào anh, rồi bước tới, chậm rãi nhưng dứt khoát. Trên tay hắn là con d.a.o còn nhễu máu.
Somchai hét toáng lên, lao về phía cửa, tiếng chân đập thình thịch vào nền xi măng lạnh lẽo. Sau lưng, tiếng bước chân đ.u.ổ.i gấp gáp, tiếng d.a.o chạm nền kêu leng keng như tiếng kim loại nghiến răng. Anh lao ra cổng, vừa chạy vừa gào: “Cứu! G.i.ế.t n.g.ư.ờ.i! G.i.ế.t n.g.ư.ờ.i!!!” Dân làng ùa ra, một vài người vớ được g.ậ.y g.ộ.c kịp khống chế Prasert trước khi hắn kịp chạm đến Somchai.
Khi cảnh sát đến, xưởng gỗ im phăng phắc như một n.h.à x.á.c. Báo cáo pháp y ghi nhận t.h.i t.h.ể Surasak Lamsing, tám tuổi, con trai Prasert, bị p.h.â.n m.ả.n.h thành sáu phần, n.ộ.i t.ạ.n.g rời rạc, nhiều m.ẩ.u c.ơ t.h.ể vương vãi quanh chân máy cưa. Các đường c.ắ.t s.ắ.c, g.ọ.n, phù hợp với lưỡi cưa công nghiệp, không có dấu hiệu ngập ngừng hay dừng giữa chừng, chứng tỏ người thực hiện tỉnh táo và chủ động. M.á.u bắn cao hơn một mét trên vách gỗ, tạo thành những đường nan quạt, đúng với tư thế đứng khi c.ư.a m.ộ.t c.ơ t.h.ể. Không phát hiện dấu vết c.h.ố.n.g c.ự nào trên t.h.i t.h.ể: không có t.r.ầ.y x.ư.ớ.c ở cổ tay, không b.ầ.m t.ụ ở m.ắ.t c.á. Trong d.ạ d.à.y n.ạ.n n.h.â.n, pháp y tìm thấy lượng lớn cỏ mực và x.á.c côn trùng chưa tiêu hóa, một chi tiết kỳ lạ không ai giải thích được. Không có t.h.u.ố.c m.ê, t.h.u.ố.c n.g.ủ hay bất kỳ h.ó.a c.h.ấ.t g.â.y t.ê nào trong m.á.u.
Điều tra viên thẩm vấn Prasert ngay tối hôm đó. Hắn ngồi bất động, ánh mắt lờ đờ, hai bàn tay run như bị rét. “Anh có thừa nhận g.i.ế.t con mình không?” – một sĩ quan hỏi. Prasert chậm rãi lắc đầu: “Không phải tôi.” Viên cảnh sát đập mạnh tay xuống bàn: “Anh bị bắt tại hiện trường, m.á.u dính đầy người. Anh còn muốn nói gì nữa?” Hắn thì thào: “Tôi thấy nó… bóng đen. Nó ôm lấy t.h.ằ.n.g b.é, n.h.ấ.c lên… ép vào c.ư.a. Tôi… tôi chỉ đứng nhìn. Chân tôi không cử động được.” Câu hỏi dồn dập: “Anh nói bóng đen nào? Ở đâu?” Prasert nghiêng đầu, đôi mắt trống rỗng ánh lên một tia c.u.ồ.n.g l.o.ạ.n: “Nó chạy ra cửa khi Somchai gào lên. Tôi đuổi theo. Tôi phải lấy lại con tôi.” Khi được hỏi tại sao m.á.u phủ khắp người, hắn bật cười khe khẽ, tiếng cười đứt quãng r.ợ.n tóc gáy.
Những nhân chứng đều nói về một Prasert khác lạ. Boonmee, người hàng xóm già, kể: “Hắn vốn hiền lắm, chưa bao giờ to tiếng với ai. Nhưng dạo này… tôi thấy hắn bôi nhọ nồi lên cửa xưởng, ngồi lì giữa đêm mà lẩm bẩm cái thứ tiếng gì như tiếng Lào cổ.” Kanya, nhà đối diện, run rẩy nhớ lại: “Nhà đó cãi nhau suốt. Vợ hắn bỏ về nhà mẹ vì bị đ.á.n.h. Đứa nhỏ thì g.ầ.y sọp, mắt thâm quầng, chẳng bao giờ thấy nó cười nữa.” Somchai – người thợ may mắn thoát chết – kể: “Khoảng tháng nay, hắn nhìn tôi kiểu lạ lắm. Có lần tôi nghe tiếng hát rì rầm trong xưởng, giống giọng người già, kéo lê từng chữ.” Wichai, bạn thân của Prasert, thì nói: “Trước kia hắn hiền như đất. Nhưng gần đây, hắn bảo trong nhà có bóng đen, còn hỏi tôi có biết bùa hộ thân không. Tôi cười tưởng hắn đùa…”
Vợ Prasert – Anong – tìm đến đồn công an, đ.ô.i m.ắ.t sưng đỏ, giọng run rẩy trong tuyệt vọng: “Anh ấy không g.i.ế.t con. Anh ấy bị y.ể.m b.ù.a. Tôi thề có t.h.ầ.n đất chứng giám.” Nhưng không ai tin cô. Không một bằng chứng nào chứng minh điều đó.
“Đây là đồn cảnh sát, không phải nhà chùa” cảnh sát nói rõ ràng với Anong, và dọa sẽ điều tra cô nếu cô còn cố tình khẳng định điều vô lý ấy thêm một lần nữa.
Tháng hai năm 2006, tòa t.u.y.ê.n á.n t.ử hình đối với Prasert. Lý do: g.i.ế.t người có chủ ý, h.à.n.h v.i m.a.n r.ợ, é.p con ăn cỏ trước khi s.á.t h.ạ.i. Khi nghe bản á.n, Prasert chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Các người có thấy nó không?” Không ai trả lời.
Prasert được thi hành á.n vào năm 2006, người ta nói hắn phát đ.i.ê.n trong tù nên được thi hành á.n sớm hơn, x.á.c của hắn được trả lại cho gia đình.
Theo lời kể của Anong vợ đối tượng.
Hai năm sau, Anong dọn dẹp xưởng cửa bị bỏ hoang của chồng để bán cho chủ mới, trong lúc dọn dẹp cô vô tình phát hiện ra một bức tượng gỗ đen được đục đẽo một cách cẩu thả, chỉ có thể mường tượng hình người với tư thế đang ngồi, bức tượng được dấu kín trong xưởng với những tấm vải chằng chịt cổ ngữ bọc xung quanh.
Cô nâng tượng lên, một luồng hơi lạnh quét dọc sống lưng. Cô cố gắng liên hệ với luật sư để xin đệ trình bằng chứng minh oan cho chồng, nhưng một lần nữa họ lại từ chối, bởi lẽ bức tượng đó không chứng minh được bất cứ điều gì cả.
Sở cảnh sát đã điều tra Among để xem xét yếu tố đồng phạm, nhưng họ không tìm ra bằng chứng, bức tượng gỗ bị tịch thu tuy nhiên Anong nói rằng sở cảnh sát đã mời thầy cũng tiêu hủy bức tượng.
Tại sao phải mời thầy cúng! Có chăng chính các điều tra viên cũng biết điều gì đó nhưng nó thật sự mờ ảo đến mức không thể coi là bằng chứng.
Tòa án không bao giờ biết về bức tượng. Và có lẽ, không bao giờ nên biết.
-HÃI-
