Joker206vn
Địt xong chạy
Cùng năm 1959, lịch sử làm một cú so sánh rất mất dạy. Hai người đàn ông lên nắm quyền. Một là Lý Quang Diệu. Một là Fidel Castro. Một người chọn làm giàu cho dân, một người chọn làm… biểu tượng đạo đức cho nhân loại. Và kết cục thì đúng kiểu: một bên thành trung tâm tài chính, một bên thành huyền thoại tuyên truyền.
Năm 1959, Cuba không hề nghèo. GDP bình quân đầu người lúc đó khoảng 2.300–2.500 USD, ngang ngửa Tây Ban Nha, cao hơn Nhật Bản thời hậu chiến. Du lịch phát triển, xì gà và đường mía xuất khẩu khắp thế giới, Havana là thiên đường ăn chơi của Mỹ Latin. Castro không tiếp quản một bãi rác, ông ta tiếp quản một cung điện đẹp nhất Tây Bán Cầu.
Còn Singapore? Năm đó GDP đầu người chỉ 400–500 USD, làng chài đúng nghĩa, thất nghiệp đầy đường, bạo loạn sắc tộc như cơm bữa, không tài nguyên, không nước ngọt, không có gì cả. Thậm chí năm 1965 còn bị đuổi thẳng cổ khỏi Malaysia. Singapore độc lập mà mặt mày tái mét vì đói hoa cả mắt.
Và rồi hai người chọn hai con đường, một con đường dẫn tới thịnh vượng, một con đường dẫn tới… huyền học cách mạng.
Castro chọn con đường rất đã miệng: quốc hữu hóa, chống Mỹ, diễn văn kéo dài bất tận, hơn 70% nền kinh tế bị quốc hữu hóa, doanh nghiệp tư nhân chết sạch. Mấy chục năm sống bằng viện trợ Liên Xô 4–6 tỷ USD mỗi năm, đến khi Liên Xô sập thì Cuba rơi thẳng vào Thời kỳ đặc biệt, GDP bốc hơi hơn 35%, dân thiếu ăn, thiếu điện, thiếu luôn cả hy vọng. Nhưng không sao, nghèo có lý do, nghèo là do đế quốc Mỹ phá, Cuba nghèo là vì chính nghĩa 😄
Đến bây giờ thì còn hay hơn nữa. Cuba đã tiến hóa lên một cấp độ mới: thoát khỏi khái niệm giàu – nghèo. Các tổ chức tài chính quốc tế xếp hạng hoài không nổi, vì không biết xếp kiểu gì. Nói Cuba nghèo thì xúc phạm lý tưởng. Nói Cuba giàu thì… cười không nổi. Thế là thôi, coi như Cuba đã "lên đường thiên đường", sống ở một chiều không gian đạo đức cao hơn, nơi tiền bạc là thứ tầm thường, nơi GDP không đo được phẩm hạnh😘😘
Cuba có lẽ đã từ bỏ làm giàu để canh gác bình yên cho nhân loại, ngày đêm chống lại Mỹ đế, gồng mình giữ hòa bình thế giới bằng tem phiếu và xe cổ thập niên 1950 😂😂. Người dân xếp hàng mua bánh mì không phải vì thiếu năng suất, mà vì đang… tu luyện tinh thần cách mạng. Bác sĩ lương vài chục USD/tháng không phải vì nhà nước nghèo mà vì đang hi sinh cho lý tưởng toàn cầu. Nghèo nhưng cao thượng, đói nhưng ngẩng cao đầu - nghe quen không? Giống như ở đâu đó thua trận bóng đá, nhưng vẫn chiến thắng trong lòng người hâm mộ 😃
Trong khi đó, Lý Quang Diệu làm điều cực kỳ phản cách mạng: im lặng mà làm việc. Không thuyết giảng đạo đức cho thế giới. Không chống ai để lấy danh. Chỉ làm một việc rất tầm thường: xây luật pháp, đập tham nhũng, mở cửa cho tư bản, cho doanh nghiệp kiếm tiền. Kết quả là Singapore tăng trưởng 6–8% suốt hàng chục năm, GDP đầu người nay hơn 80.000 USD, dân sống bằng năng lực chứ không bằng thù hận.
Một bên chọn nghèo để giữ tư thế đạo đức. ( đạo đức giả thôi chứ đối thối mồm rồi )
Một bên chọn giàu để giữ phẩm giá con người.
Một bên sống bằng khẩu hiệu chống Mỹ.
Một bên sống bằng hệ thống vận hành kinh tế hiện đại và thực dụng.
Cho nên, đừng lôi cấm vận ra khóc mướn. Đừng đổ cho địa lý. Một nước có sẵn tiền mà đốt sạch vì tư duy ngu, một nước trắng tay mà dựng được quy mô cường quốc kinh tế vì quản trị giỏi, Khác nhau nằm ở đầu óc người cầm quyền, không nằm ở Mỹ đế.
So sánh tới đây mà còn nói Cuba “đúng hướng” thì tôi xin chịu. Có thể Cuba không nghèo, chỉ là đã siêu thoát khỏi thế giới vật chất, nên IMF, World Bank, và cả người dân Cuba… đều không với tới được nữa 😌😂.
Năm 1959, Cuba không hề nghèo. GDP bình quân đầu người lúc đó khoảng 2.300–2.500 USD, ngang ngửa Tây Ban Nha, cao hơn Nhật Bản thời hậu chiến. Du lịch phát triển, xì gà và đường mía xuất khẩu khắp thế giới, Havana là thiên đường ăn chơi của Mỹ Latin. Castro không tiếp quản một bãi rác, ông ta tiếp quản một cung điện đẹp nhất Tây Bán Cầu.
Còn Singapore? Năm đó GDP đầu người chỉ 400–500 USD, làng chài đúng nghĩa, thất nghiệp đầy đường, bạo loạn sắc tộc như cơm bữa, không tài nguyên, không nước ngọt, không có gì cả. Thậm chí năm 1965 còn bị đuổi thẳng cổ khỏi Malaysia. Singapore độc lập mà mặt mày tái mét vì đói hoa cả mắt.
Và rồi hai người chọn hai con đường, một con đường dẫn tới thịnh vượng, một con đường dẫn tới… huyền học cách mạng.
Castro chọn con đường rất đã miệng: quốc hữu hóa, chống Mỹ, diễn văn kéo dài bất tận, hơn 70% nền kinh tế bị quốc hữu hóa, doanh nghiệp tư nhân chết sạch. Mấy chục năm sống bằng viện trợ Liên Xô 4–6 tỷ USD mỗi năm, đến khi Liên Xô sập thì Cuba rơi thẳng vào Thời kỳ đặc biệt, GDP bốc hơi hơn 35%, dân thiếu ăn, thiếu điện, thiếu luôn cả hy vọng. Nhưng không sao, nghèo có lý do, nghèo là do đế quốc Mỹ phá, Cuba nghèo là vì chính nghĩa 😄
Đến bây giờ thì còn hay hơn nữa. Cuba đã tiến hóa lên một cấp độ mới: thoát khỏi khái niệm giàu – nghèo. Các tổ chức tài chính quốc tế xếp hạng hoài không nổi, vì không biết xếp kiểu gì. Nói Cuba nghèo thì xúc phạm lý tưởng. Nói Cuba giàu thì… cười không nổi. Thế là thôi, coi như Cuba đã "lên đường thiên đường", sống ở một chiều không gian đạo đức cao hơn, nơi tiền bạc là thứ tầm thường, nơi GDP không đo được phẩm hạnh😘😘
Cuba có lẽ đã từ bỏ làm giàu để canh gác bình yên cho nhân loại, ngày đêm chống lại Mỹ đế, gồng mình giữ hòa bình thế giới bằng tem phiếu và xe cổ thập niên 1950 😂😂. Người dân xếp hàng mua bánh mì không phải vì thiếu năng suất, mà vì đang… tu luyện tinh thần cách mạng. Bác sĩ lương vài chục USD/tháng không phải vì nhà nước nghèo mà vì đang hi sinh cho lý tưởng toàn cầu. Nghèo nhưng cao thượng, đói nhưng ngẩng cao đầu - nghe quen không? Giống như ở đâu đó thua trận bóng đá, nhưng vẫn chiến thắng trong lòng người hâm mộ 😃
Trong khi đó, Lý Quang Diệu làm điều cực kỳ phản cách mạng: im lặng mà làm việc. Không thuyết giảng đạo đức cho thế giới. Không chống ai để lấy danh. Chỉ làm một việc rất tầm thường: xây luật pháp, đập tham nhũng, mở cửa cho tư bản, cho doanh nghiệp kiếm tiền. Kết quả là Singapore tăng trưởng 6–8% suốt hàng chục năm, GDP đầu người nay hơn 80.000 USD, dân sống bằng năng lực chứ không bằng thù hận.
Một bên chọn nghèo để giữ tư thế đạo đức. ( đạo đức giả thôi chứ đối thối mồm rồi )
Một bên chọn giàu để giữ phẩm giá con người.
Một bên sống bằng khẩu hiệu chống Mỹ.
Một bên sống bằng hệ thống vận hành kinh tế hiện đại và thực dụng.
Cho nên, đừng lôi cấm vận ra khóc mướn. Đừng đổ cho địa lý. Một nước có sẵn tiền mà đốt sạch vì tư duy ngu, một nước trắng tay mà dựng được quy mô cường quốc kinh tế vì quản trị giỏi, Khác nhau nằm ở đầu óc người cầm quyền, không nằm ở Mỹ đế.
So sánh tới đây mà còn nói Cuba “đúng hướng” thì tôi xin chịu. Có thể Cuba không nghèo, chỉ là đã siêu thoát khỏi thế giới vật chất, nên IMF, World Bank, và cả người dân Cuba… đều không với tới được nữa 😌😂.