Có Video 🌸Sống cũng là một thứ bổn phận Trời dúi vào tay, cầm lấy thì khổ, không cầm thì áy náy.



🌸“Sống

cũng là một thứ bổn phận trời dúi vào tay,

cầm lấy thì khổ, không cầm thì áy náy."

Có những câu chữ đọc lên thấy lòng mình khẽ chùng xuống.

Không phải vì nó bi quan, mà vì nó chạm đúng vào một sự thật rất người:

chúng ta không được chọn cách mình sinh ra, nhưng rồi ai cũng phải học cách sống tiếp với phần đời đã được trao.

Sống,
đôi khi không phải là một lựa chọn nhẹ nhàng.

Nó giống như một trách nhiệm âm thầm đặt vào tay mỗi người.

Ta cầm lấy, thấy mỏi.

Muốn buông xuống, lại thấy lòng mình không nỡ.

Bởi sâu thẳm bên trong, ta hiểu rằng sự có mặt của mình trên đời này vẫn mang một ý nghĩa nào đó, dù có lúc chính ta cũng chưa nhìn ra.

Có những ngày, ta vẫn thức dậy, vẫn ăn một bữa cơm, vẫn trả lời vài tin nhắn, vẫn làm những việc cần làm.

Nhìn bên ngoài tưởng như bình thường, nhưng bên trong là cả một khoảng lặng không ai biết.

Có những nỗi mệt không thể gọi tên.

Có những gánh nặng không nằm trên vai, nhưng lại khiến trái tim nặng trĩu.

Và rồi, sẽ có lúc con người muốn dừng lại.

Không phải vì yếu đuối.

Chỉ là vì đã đi quá lâu trong những ngày không ai hiểu mình.

Đã cố gắng quá nhiều trong những chuyện không thể giải thích.

Đã kiên cường đến mức chính mình cũng thấy thương mình.

Nhưng kỳ lạ là, sau tất cả, ta vẫn tiếp tục.

Không hẳn vì đời đã sáng hơn.

Không hẳn vì nỗi đau đã biến mất.

Mà vì trong sâu thẳm, vẫn có một điều rất nhỏ níu ta ở lại.

Một buổi sáng có nắng.

Một người còn cần ta.

Một lời hỏi han đúng lúc.

Một ký ức đẹp chưa nỡ quên.

Hoặc chỉ đơn giản là một niềm tin mỏng manh rằng biết đâu ngày mai lòng mình sẽ nhẹ hơn hôm nay một chút.

Sống không có nghĩa là lúc nào cũng phải mạnh mẽ.

Sống cũng không phải là phủ nhận những tổn thương trong lòng.

Có những nỗi đau không cần vội xóa đi.

Có những vết thương không cần ép mình phải lành ngay.

Chỉ cần ta biết nhìn chúng bằng một ánh mắt dịu dàng hơn, hiểu rằng chúng cũng là một phần của hành trình mình đã đi qua.

Thời gian không lấy đi hết gánh nặng.

Nhưng thời gian dạy ta cách đặt nó xuống nhẹ hơn.

Có những chuyện trước đây chỉ cần nghĩ đến đã thấy nghẹn lòng,

vậy mà sau nhiều tháng năm, ta có thể nhắc lại bằng một tiếngthở dài bình thản.

Không phải vì ta quên.

Mà vì ta đã lớn lên đủ nhiều để không còn để nỗi đau cũ điều khiển toàn bộ cuộc đời mình.

Trưởng thành có lẽ là như vậy.

Không phải là không còn buồn.

Mà là biết buồn nhưng không bỏ rơi chính mình.

Không phải là không còn mệt.

Mà là biết dừng lại, tự ôm lấy mình, rồi bước tiếp khi lòng đã dịu hơn.

Đời sống này chưa bao giờ trọn vẹn.

Ai cũng có phần thiếu hụt của riêng mình.

Ai cũng có những đêm lặng lẽ tự hỏi vì sao mình phải đi qua nhiều điều như thế.

Nhưng cũng chính trong những đoạn đường không dễ dàng ấy,

ta học được cách thương mình hơn, hiểu người hơn, sống chậm hơn và biết quý những bình yên rất nhỏ.

Có lẽ, điều khiến con người tiếptục không phải lúc nào cũng là một hy vọng lớn lao.

Đôi khi, chỉ là vì ta vẫn còn muốn nhìn thêm một mùa hoa nở.

Vẫn muốn nghe một bài hát cũ.

Vẫn muốn một ngày nào đó, khi nhìn lại, có thể nói với chính mình rằng:

“Mình đã đi qua được rồi.”

Vậy nên, nếu hôm nay bạn thấy sống thật mệt, xin đừng vội trách mình.

Mệt không có nghĩa là bạn kém cỏi.

Chỉ là trái tim bạn đã gồng gánh quá lâu và đang cần được lắng nghe.

Hãy sống chậm lại một chút.

Thở sâu hơn một chút.

Dịu dàng với mình hơn một chút.

Sự sống, dù nhiều khi không hoàn hảo, vẫn là điều đáng được giữ gìn.

Không phải vì đời lúc nào cũng đẹp, mà vì trong những ngày chưa đẹp, ta vẫn có thể học cách tự thắp lên cho mình một chút ánh sáng.🌸
 
Một câu tự sự trĩu nặng, cay đắng nhưng lại chân thật đến trần trụi. Nó chạm đúng vào cái lõi của cái gọi là "khủng hoảng hiện sinh" – nơi con người nhận ra mình không hề lựa chọn được sinh ra, nhưng lại buộc phải gánh vác sự sống ấy như một món nợ vô hình.

"Trời dúi vào tay" nghe vừa có sự bất lực, vừa có chút dỗi hờn, bất mãn. Nó biến sự sống từ một "món quà" (như người ta vẫn thường ca tụng một cách lý tưởng hóa) thành một "bổn phận" khiên cưỡng.

Bản chất con người có lương tri và sự gắn kết; chính sợi dây tình cảm ấy khiến ta không thể dễ dàng buông xuôi, dù có những lúc mệt mỏi đến cùng cực.

Nó giống như việc bạn được giao cho một chiếc hộp rất nặng, bạn chẳng biết bên trong có gì, cũng chẳng muốn cầm, nhưng bỏ xuống thì lòng không an, mà ôm khư khư thì rã rời cơ thể.
Suy cho cùng, cái sự "áy náy" đó, dù nghe có vẻ mệt mỏi, nhưng lại là thứ chứng minh chúng ta còn tình cảm, còn trách nhiệm và còn tính người. Nếu đã là bổn phận "Trời đã dúi", không từ chối được, thì đôi khi cách duy nhất để bớt khổ là học cách bớt gồng mình, học cách đi thong thả hơn trên con đường ấy, gánh nặng quá thì hạ bớt những thứ không cần thiết xuống
 
Một câu tự sự trĩu nặng, cay đắng nhưng lại chân thật đến trần trụi. Nó chạm đúng vào cái lõi của cái gọi là "khủng hoảng hiện sinh" – nơi con người nhận ra mình không hề lựa chọn được sinh ra, nhưng lại buộc phải gánh vác sự sống ấy như một món nợ vô hình.

"Trời dúi vào tay" nghe vừa có sự bất lực, vừa có chút dỗi hờn, bất mãn. Nó biến sự sống từ một "món quà" (như người ta vẫn thường ca tụng một cách lý tưởng hóa) thành một "bổn phận" khiên cưỡng.

Bản chất con người có lương tri và sự gắn kết; chính sợi dây tình cảm ấy khiến ta không thể dễ dàng buông xuôi, dù có những lúc mệt mỏi đến cùng cực.

Nó giống như việc bạn được giao cho một chiếc hộp rất nặng, bạn chẳng biết bên trong có gì, cũng chẳng muốn cầm, nhưng bỏ xuống thì lòng không an, mà ôm khư khư thì rã rời cơ thể.
Suy cho cùng, cái sự "áy náy" đó, dù nghe có vẻ mệt mỏi, nhưng lại là thứ chứng minh chúng ta còn tình cảm, còn trách nhiệm và còn tính người. Nếu đã là bổn phận "Trời đã dúi", không từ chối được, thì đôi khi cách duy nhất để bớt khổ là học cách bớt gồng mình, học cách đi thong thả hơn trên con đường ấy, gánh nặng quá thì hạ bớt những thứ không cần thiết xuống
🌸🌸🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top