Sự tương đồng giữa phật giáo và chủ nghĩa khắc kỷ.

Cescfab

Con chim biết nói
Spain
Stoicism và Đạo Phật là hai triết lý có những nét tương đồng đáng kể, tuy được xây dựng độc lập cách nhau hàng ngàn dặm. Đạo Phật khởi nguồn ở Nepal khoảng năm 500 TCN, trong khi Stoicism được thành lập ở Athens, Hy Lạp khoảng năm 300 TCN. Cả hai đều ủng hộ việc tìm kiếm hạnh phúc từ nội tâm, sao cho những thăng trầm của cuộc sống không quản chế cuộc đời bạn. Như triết gia Nassim Taleb đã từng viết về những điểm giống nhau của hai trường phái: “Một người Stoic là một Phật tử có mang theo thái độ.”
Chắc chắn là cả hai có những diễn giải khác nhau về cách thế giới vận hành. Nhưng điều quan trọng là ở đây: cả hai hệ thống tư tưởng này đều có thể được sử dụng để cải thiện cuộc sống của bạn và giúp bạn trở thành một con người bình thản và khôn ngoan hơn.
Phật giáo được sáng lập bởi Siddhartha Gautama, một hoàng tử từng sống an toàn trong cung điện và đã bị sốc bởi những đau khổ mà ông chứng kiến khi vi hành bên ngoài. Ngài thực hành thiền định và đi đến kết luận rằng nguyên nhân của mọi đau khổ là do những ham muốn. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống này là vô thường, và nếu chúng ta bám víu vào đó chắc chắn sẽ tạo ra những điều bất như ý. Những ham muốn chúng ta có trong đời này tạo ra nghiệp dẫn đến sự luân hồi, chính bởi vì những gì chúng ta bám víu vào cuộc sống. Mục đích cuối cùng của một Phật tử là loại bỏ đau khổ (dukkha) và đạt tới niết bàn, một trạng thái không có tham cầu.
Theo giáo lý Đạo Phật, con người có thể đạt đến niết bàn bằng cách đi theo Bát Chánh Đạo: "Đây là Bát Chánh Đạo cao quý: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định Đó là lối đi xưa, con đường xưa, con đường các bậc tự-giác ngộ của thuở trước đã đi qua.”
Còn Stoicism? Đó là một triết lý nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống thuận với Tự nhiên và chấp nhận tất cả những điều xảy ra trong cuộc sống
 
Tào lao cái chủ nghĩa đó mà đem so với phật giáo
 
Stoicism và Đạo Phật là hai triết lý có những nét tương đồng đáng kể, tuy được xây dựng độc lập cách nhau hàng ngàn dặm. Đạo Phật khởi nguồn ở Nepal khoảng năm 500 TCN, trong khi Stoicism được thành lập ở Athens, Hy Lạp khoảng năm 300 TCN. Cả hai đều ủng hộ việc tìm kiếm hạnh phúc từ nội tâm, sao cho những thăng trầm của cuộc sống không quản chế cuộc đời bạn. Như triết gia Nassim Taleb đã từng viết về những điểm giống nhau của hai trường phái: “Một người Stoic là một Phật tử có mang theo thái độ.”
Chắc chắn là cả hai có những diễn giải khác nhau về cách thế giới vận hành. Nhưng điều quan trọng là ở đây: cả hai hệ thống tư tưởng này đều có thể được sử dụng để cải thiện cuộc sống của bạn và giúp bạn trở thành một con người bình thản và khôn ngoan hơn.
Phật giáo được sáng lập bởi Siddhartha Gautama, một hoàng tử từng sống an toàn trong cung điện và đã bị sốc bởi những đau khổ mà ông chứng kiến khi vi hành bên ngoài. Ngài thực hành thiền định và đi đến kết luận rằng nguyên nhân của mọi đau khổ là do những ham muốn. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống này là vô thường, và nếu chúng ta bám víu vào đó chắc chắn sẽ tạo ra những điều bất như ý. Những ham muốn chúng ta có trong đời này tạo ra nghiệp dẫn đến sự luân hồi, chính bởi vì những gì chúng ta bám víu vào cuộc sống. Mục đích cuối cùng của một Phật tử là loại bỏ đau khổ (dukkha) và đạt tới niết bàn, một trạng thái không có tham cầu.
Theo giáo lý Đạo Phật, con người có thể đạt đến niết bàn bằng cách đi theo Bát Chánh Đạo: "Đây là Bát Chánh Đạo cao quý: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định Đó là lối đi xưa, con đường xưa, con đường các bậc tự-giác ngộ của thuở trước đã đi qua.”
Còn Stoicism? Đó là một triết lý nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống thuận với Tự nhiên và chấp nhận tất cả những điều xảy ra trong cuộc sống
Stoicism và Đạo Phật là hai triết lý có những nét tương đồng đáng kể, tuy được xây dựng độc lập cách nhau hàng ngàn dặm. Đạo Phật khởi nguồn ở Nepal khoảng năm 500 TCN, trong khi Stoicism được thành lập ở Athens, Hy Lạp khoảng năm 300 TCN. Cả hai đều ủng hộ việc tìm kiếm hạnh phúc từ nội tâm, sao cho những thăng trầm của cuộc sống không quản chế cuộc đời bạn. Như triết gia Nassim Taleb đã từng viết về những điểm giống nhau của hai trường phái: “Một người Stoic là một Phật tử có mang theo thái độ.”
Chắc chắn là cả hai có những diễn giải khác nhau về cách thế giới vận hành. Nhưng điều quan trọng là ở đây: cả hai hệ thống tư tưởng này đều có thể được sử dụng để cải thiện cuộc sống của bạn và giúp bạn trở thành một con người bình thản và khôn ngoan hơn.
Phật giáo được sáng lập bởi Siddhartha Gautama, một hoàng tử từng sống an toàn trong cung điện và đã bị sốc bởi những đau khổ mà ông chứng kiến khi vi hành bên ngoài. Ngài thực hành thiền định và đi đến kết luận rằng nguyên nhân của mọi đau khổ là do những ham muốn. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống này là vô thường, và nếu chúng ta bám víu vào đó chắc chắn sẽ tạo ra những điều bất như ý. Những ham muốn chúng ta có trong đời này tạo ra nghiệp dẫn đến sự luân hồi, chính bởi vì những gì chúng ta bám víu vào cuộc sống. Mục đích cuối cùng của một Phật tử là loại bỏ đau khổ (dukkha) và đạt tới niết bàn, một trạng thái không có tham cầu.
Theo giáo lý Đạo Phật, con người có thể đạt đến niết bàn bằng cách đi theo Bát Chánh Đạo: "Đây là Bát Chánh Đạo cao quý: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định Đó là lối đi xưa, con đường xưa, con đường các bậc tự-giác ngộ của thuở trước đã đi qua.”
Còn Stoicism? Đó là một triết lý nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống thuận với Tự nhiên và chấp nhận tất cả những điều xảy ra trong cuộc sống
Rất trùng hợp với chủ nghĩa tối giản của t đang theo đuổi đó m. Cho xin ít audio hoặc kênh youtube để t nghe lúc rảnh m ơi.
Có zalo hay fb cho t nhé, t vs m kết chung đạo.
 
Stoicism và Đạo Phật là hai triết lý có những nét tương đồng đáng kể, tuy được xây dựng độc lập cách nhau hàng ngàn dặm. Đạo Phật khởi nguồn ở Nepal khoảng năm 500 TCN, trong khi Stoicism được thành lập ở Athens, Hy Lạp khoảng năm 300 TCN. Cả hai đều ủng hộ việc tìm kiếm hạnh phúc từ nội tâm, sao cho những thăng trầm của cuộc sống không quản chế cuộc đời bạn. Như triết gia Nassim Taleb đã từng viết về những điểm giống nhau của hai trường phái: “Một người Stoic là một Phật tử có mang theo thái độ.”
Chắc chắn là cả hai có những diễn giải khác nhau về cách thế giới vận hành. Nhưng điều quan trọng là ở đây: cả hai hệ thống tư tưởng này đều có thể được sử dụng để cải thiện cuộc sống của bạn và giúp bạn trở thành một con người bình thản và khôn ngoan hơn.
Phật giáo được sáng lập bởi Siddhartha Gautama, một hoàng tử từng sống an toàn trong cung điện và đã bị sốc bởi những đau khổ mà ông chứng kiến khi vi hành bên ngoài. Ngài thực hành thiền định và đi đến kết luận rằng nguyên nhân của mọi đau khổ là do những ham muốn. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống này là vô thường, và nếu chúng ta bám víu vào đó chắc chắn sẽ tạo ra những điều bất như ý. Những ham muốn chúng ta có trong đời này tạo ra nghiệp dẫn đến sự luân hồi, chính bởi vì những gì chúng ta bám víu vào cuộc sống. Mục đích cuối cùng của một Phật tử là loại bỏ đau khổ (dukkha) và đạt tới niết bàn, một trạng thái không có tham cầu.
Theo giáo lý Đạo Phật, con người có thể đạt đến niết bàn bằng cách đi theo Bát Chánh Đạo: "Đây là Bát Chánh Đạo cao quý: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm và Chánh định Đó là lối đi xưa, con đường xưa, con đường các bậc tự-giác ngộ của thuở trước đã đi qua.”
Còn Stoicism? Đó là một triết lý nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống thuận với Tự nhiên và chấp nhận tất cả những điều xảy ra trong cuộc sống
Phật giáo là tôn giáo thờ con người.
Với niềm tin rằng con người có sức mạnh tiềm ẩn bên trong. Chỉ cần ngồi tu tập thiền tránh việc xấu thì khai thông trí tuệ hiểu biết mọi thứ. Lý thuyết là con người sinh ra là 1 cái tội, vì con người sống sẽ gây hại cho chúng sinh khác nên đưa ra giải pháp là: ngồi im, bớt tiếp xúc với xã hội và làm việc tốt để đền tội là linh hồn sẽ giải thoát khỏi luân hồi và đến Tây phương cực lạc.
Câu hỏi được đặt ra là:
1. Điều gì để xác định khái niệm giữa tốt và xấu cho con người?
Thứ gì phán xét được tốt hoặc xấu của con người?
2. Các cụ có câu: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn"
Liệu cứ ngồi mãi ở trong nhà, trong rừng tu tập thì sẽ hiểu biết được trí tuệ gì?
Các nhà khoa học, nhà tâm lý học họ phải trải qua thời gian học tập và mày mò nghiên cứu cuộc sống bên ngoài để có tri thức, còn những người khác thì tu tập ở nhà thì trí tuệ ở đâu?
 
Phật giáo là tôn giáo thờ con người.
Với niềm tin rằng con người có sức mạnh tiềm ẩn bên trong. Chỉ cần ngồi tu tập thiền tránh việc xấu thì khai thông trí tuệ hiểu biết mọi thứ. Lý thuyết là con người sinh ra là 1 cái tội, vì con người sống sẽ gây hại cho chúng sinh khác nên đưa ra giải pháp là: ngồi im, bớt tiếp xúc với xã hội và làm việc tốt để đền tội là linh hồn sẽ giải thoát khỏi luân hồi và đến Tây phương cực lạc.
Câu hỏi được đặt ra là:
1. Điều gì để xác định khái niệm giữa tốt và xấu cho con người?
Thứ gì phán xét được tốt hoặc xấu của con người?
2. Các cụ có câu: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn"
Liệu cứ ngồi mãi ở trong nhà, trong rừng tu tập thì sẽ hiểu biết được trí tuệ gì?
Các nhà khoa học, nhà tâm lý học họ phải trải qua thời gian học tập và mày mò nghiên cứu cuộc sống bên ngoài để có tri thức, còn những người khác thì tu tập ở nhà thì trí tuệ ở đâu?
A, con chó cuồng chúa đây rồi, sau thời gian bị thằng jesus ỉa chảy đáp cứt vào mặt rồi ko thấy vào mấy thread về đạo phật đặt điều bôi xấu nên tưởng ngậm cứt mà im luôn rồi chứ. :vozvn (19):
 
A, con chó cuồng chúa đây rồi, sau thời gian bị thằng jesus ỉa chảy đáp cứt vào mặt rồi ko thấy vào mấy thread về đạo phật đặt điều bôi xấu nên tưởng ngậm cứt mà im luôn rồi chứ. :vozvn (19):
Tao chỉ nói chuyện tri thức với người đàng hoàng, còn bọn tiểu nhân vô liêm sỉ, chỉ biết mạo danh rồi chửi tục như dân chợ búa thì thôi Good Bye. [-X =;
 

Có thể bạn quan tâm

Top