Tác giả sách Cha giàu Cha nghèo khen Việt Nam còn "tư bản" hơn cả Mỹ

Thích xạo lồn

Thanh niên hoi
Việt Nam và châu Á còn "tư bản" hơn cả Mỹ!

Tôi vừa trở về từ Việt Nam.

Lần đầu tiên tôi đến Việt Nam là năm 1966, với tư cách là phi công Thủy quân lục chiến, để chiến đấu chống lại chủ nghĩa ********.

Chủ nghĩa ******** đã thắng.

Và ngày nay, Việt Nam còn "tư bản" hơn cả Mỹ.

Hãy suy ngẫm điều đó một chút.

GDP của Việt Nam tăng trưởng 8,02% trong năm 2025, nhanh nhất Đông Nam Á.

Ngành sản xuất công nghiệp tăng trưởng gần 10% chỉ trong một năm. Tổng kim ngạch thương mại đạt 930 tỷ USD, tăng 18% trong một năm.

Thặng dư thương mại của Việt Nam với Hoa Kỳ đạt mức kỷ lục 134 tỷ USD trong năm 2025.

Họ đang xây dựng đường cao tốc, sân bay, cảng biển và nhà máy với tốc độ mà Mỹ chưa từng thấy trong nhiều thập kỷ.

Chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng hàng năm 10% đến năm 2030.

Và họ không in tiền để đạt được mục tiêu đó.

Họ đang xây dựng, sản xuất và xuất khẩu mọi thứ.

Giờ hãy nhìn vào nước Mỹ.

Năm 2024, có 771.480 người Mỹ vô gia cư chỉ trong một đêm – con số cao nhất từng được ghi nhận kể từ khi bắt đầu thu thập dữ liệu.

Tăng 18% so với năm trước. Mức tăng cao nhất trong một năm được ghi nhận.

Gần 150.000 trong số đó là trẻ em.

- Các nhà máy của chúng ta đã biến mất.

- Lạm phát của chúng ta là có thật.

- Nhà ở giá rẻ đang biến mất.

Và chúng ta cứ tiếp tục in tiền để bù đắp khoản thiếu hụt.

Người cha giàu của tôi đã hỏi tôi một câu hỏi đã thay đổi mọi thứ.

"Robert...con đang ở trong góc phần tư nào? Và đất nước của con đang ở trong góc phần tư nào?"

Một quốc gia, giống như một người, có thể là:

E – phụ thuộc vào tiền lương hoặc

I – xây dựng tài sản, tạo ra dòng tiền, tái đầu tư.

Việt Nam đang tái đầu tư từng đồng đô la kiếm được.

Mỹ đang tiêu hết từng đồng đô la in ra.

Tôi đã ở Sài Gòn – 16 triệu người đi xe máy, xe buýt, xe tải.

Đóng gói. Di chuyển. Hiệu quả. Không bực bội trên đường. Không đòi hỏi quyền lợi. Chỉ có công việc.

Chủ nhà quay sang tôi và nói: mùa hè này, tất cả xe máy sẽ chuyển sang chạy điện. Chính phủ yêu cầu điều đó.

Tôi nghĩ – lần cuối cùng nước Mỹ xây dựng thứ gì đó nhanh như vậy là khi nào?



Đây là những gì người bạn kinh tế học được đào tạo bài bản của tôi, Richard Duncan, đã nói với tôi tháng này.

Từ năm 2003, đồng đô la Mỹ đã mất 93% giá trị so với vàng.

Từ năm 2008, nợ chính phủ Mỹ đã tăng từ 9 nghìn tỷ đô la lên gần 38 nghìn tỷ đô la.

Và tổng tài sản hộ gia đình Mỹ đã tăng gấp ba lần không phải vì chúng ta sản xuất nhiều hơn, mà vì chúng ta in nhiều hơn và thổi phồng giá tài sản.

Đó không phải là chủ nghĩa tư bản.

Đó là điều mà Richard gọi là chủ nghĩa tín dụng.

Một nền kinh tế không vận hành dựa trên tiết kiệm và đầu tư – mà dựa trên nợ và tiêu dùng ngày càng tăng.

Việt Nam vận hành dựa trên sản xuất và tái đầu tư.

Mỹ vận hành dựa trên nợ và tiêu dùng.

Đó là hai trò chơi hoàn toàn khác nhau.

Đây là những gì tôi đã nói với khán giả ở Kuala Lumpur và Hà Nội tháng trước.

Các nhà máy luôn chuyển đến quốc gia có chi phí thấp nhất và năng suất cao nhất.

Trước đây là Mỹ. Sau đó là Nhật Bản. Rồi Trung Quốc. Giờ là Việt Nam.

Họ không chuyển đi vì thế giới bất công.

Họ chuyển đi vì chủ nghĩa tư bản rất thẳng thắn về việc ai đang làm việc và ai không.

...

Tôi không nói rằng nước Mỹ đã hết thời.

Tôi đang nói rằng nước Mỹ cần phải tỉnh giấc.

Quốc gia từng xây dựng nền kinh tế công nghiệp vĩ đại nhất thế giới giờ đây đang chứng kiến một quốc gia mà chúng ta từng cố gắng đẩy vào chủ nghĩa ******** – lại sản xuất vượt trội hơn chúng ta.

Sự trớ trêu gần như quá lớn.

Tôi đã đến Việt Nam hai lần để chiến đấu.

Giờ tôi quay lại để học hỏi.
 
Mẹ nó, đĩ mồm vừa thôi thằng lol, chưa đâu vào đâu mà nói như đúng rồi :vozvn (19):
 
Top