Tại sao giáo chủ Iran thanh trừng, tàn sát Cộng $ản (1988) man rợ mà bò đỏ nó ủng hộ Iran đánh Mỹ vậy bây?

  • Tạo bởi Tạo bởi 0123
  • Start date Start date

0123

Mai là mùng một
Trước 1979 các đảng viên phe CS (Đảng Tudeh) giúp đỡ giáo chủ lật chính quyền của vua Iran, đến 1988 bị chính giáo chủ Ali giết hại dã man, tàn bạo.
Nhưng sao bò đỏ lại ủng hộ Iran chống Trump, đánh Mỹ nhỉ.
Ghét Mỹ đến nỗi não hư hả bây?

  • Sự tan rã và chạy trốn: Khi thấy phe giáo sĩ bắt đầu ra tay tàn khốc, hàng trăm ngàn người thuộc phe cánh tả, trí thức và tầng lớp trung lưu, cộngsản đã chọn cách lưu vong. Họ chạy sang châu Âu (đặc biệt là Pháp, Đức) và Mỹ. Đây là cuộc "chảy máu chất xám" lớn nhất lịch sử Iran.
  • Sự im lặng để tồn tại: Rất nhiều người từng ủng hộ cộngsản hoặc cánh tả đã chọn cách tiêu hủy mọi giấy tờ, từ bỏ hoạt động chính trị và sống ẩn dật để bảo vệ mạng sống cho gia đình.
 
Sửa lần cuối:

1. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn"​

Trước năm 1979, những nhóm Cộngsản (điển hình là đảng Tudeh) và các nhóm du kích cánh tả (như Mujahedin-e Khalq - MEK) là lực lượng có tổ chức nhất, thiện chiến nhất trong việc chống lại Vua Shah.
  • Họ tổ chức các cuộc đình công ở các mỏ dầu, làm tê liệt kinh tế của nhà Vua.
  • Họ tham gia các cuộc xuống đường và đụng độ vũ trang trực diện với cảnh sát mật SAVAK.
  • Lúc đó, phe giáo sĩ của Khomeini và phe Cộngsản bắt tay nhau vì có chung một mục tiêu: Lật đổ Vua Shah và đuổi tầm ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi Iran.

2. Sự tính toán sai lầm của phe Cộngsản​

Nhiều người Cộngsản Iran lúc đó tin rằng: Khomeini chỉ là một biểu tượng tôn giáo lỗi thời, không có kinh nghiệm quản lý nhà nước hiện đại. Họ nghĩ rằng sau khi nhà Vua đổ, phe giáo sĩ sẽ phải dựa vào những người có đầu óc tổ chức và kiến thức kinh tế như họ để điều hành đất nước.
Thậm chí, Đảng Tudeh còn tuyên bố ủng hộ Khomeini vì cho rằng ông ấy có tinh thần "chống đế quốc" giống họ.

Tại sao họ làm vậy?​

Chính quyền Iran muốn xóa sổ hoàn toàn mọi mầm mống có thể đe dọa đến hệ thống Thần quyền. Họ coi chủ nghĩa cộngsản là một loại "vật ngoại lai" bị nhiễm độc từ phương Tây và Liên Xô, không có chỗ trong một quốc gia thuần túy Hồi giáo.
Chính những sự kiện này đã khiến quan hệ giữa Iran và các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Liên Xô lúc bấy giờ) trở nên cực kỳ lạnh nhạt và đầy nghi kỵ.

 

1. Đàn áp thông tin và "Thú tội trên truyền hình"​

Thay vì chỉ bắt bớ âm thầm, chính quyền Iran đã sử dụng truyền thông để làm nhục đối thủ.
  • Các lãnh đạo của Đảng Cộngsản Tudeh bị bắt giam và tra tấn cho đến khi phải xuất hiện trên truyền hình quốc gia để "thú tội" rằng họ là gián điệp cho Liên Xô và thừa nhận chủ nghĩa cộngsản là sai lầm.
  • Mục đích là để phá hủy uy tín của họ trong mắt tầng lớp nhân dân vốn rất sùng đạo.

2. Cuộc đại thanh trừng năm 1988 (The 1988 Executions)​

Đây là sự kiện bị các tổ chức nhân quyền quốc tế lên án mạnh mẽ nhất. Sau khi cuộc chiến tranh Iran-Iraq kết thúc, Giáo chủ Khomeini đã ban hành một sắc lệnh bí mật nhằm "giải quyết" các tù nhân chính trị vẫn còn trong trại giam.
  • Ủy ban Tử thần: Một nhóm gồm các thẩm phán và quan chức (trong đó có những cái tên sau này lên làm Tổng thống) đã đi đến từng nhà tù.
  • Câu hỏi kiểm tra đức tin: Họ không xét xử tội lỗi cũ mà hỏi những câu như: "Bạn có tin vào Chúa không?", "Bạn có sẵn sàng bước qua mìn để giúp quân đội Hồi giáo không?" hoặc "Bạn có từ bỏ đảng của mình không?".
  • Kết cục: Những người trả lời "Không" (đa số là những người cộngsản kiên định) đều bị kết án tử hình. Họ bị treo cổ hàng loạt (có khi 6 người cùng lúc) hoặc bị bắn.

3. Cách thức tiến hành đầy ám ảnh​

Sự dã man không chỉ nằm ở cái chết mà còn ở cách đối xử với gia đình nạn nhân:
  • Hố chôn tập thể: Thi thể của những người bị hành quyết thường được chôn trong các hố tập thể bí mật (nổi tiếng nhất là bãi đất trống Khavaran ở Tehran) mà không có bia mộ.
  • Thông báo cho gia đình: Gia đình thường chỉ nhận được một túi đựng đồ dùng cá nhân của người thân (như đồng hồ, quần áo) mà không bao giờ được nhìn thấy xác hay biết nơi chôn cất.
  • Cấm tang lễ: Chính quyền cấm gia đình tổ chức tang lễ công khai cho những "kẻ phản bội" này.
 
Cs Iran khác Cs Vịt Nôm. Cs Vịt Nom là chính thống Sản, còn Iran là bọn phản Mác, phản Lê. Ăn cơm Cs mà lại thờ ma Allah nên phải chịu Thiên Tru là đúng.
Tuyên truyền kháng chiến chống mỹ cứu lước nên đâm lao phải theo lao, mặc dù làm ăn với mỹ nhưng đa số bọn đần độn vẫn nghĩ mỹ là kẻ thù, chủ yếu tuyên truyền cho bọn dân ngu và bọn lính cứt heo nghe
Nó bị ngu mà, lời của Hồ Chí Minh nó còn chửi nữa là, mặc dù mồm lúc nào củng yêu bác.
Bò đỏ mà qua iran bị giáo chủ xử bắn, treo cổ ngay lập tức không biết nó còn ủng hộ Iran chống Mỹ nữa không

  • Sự tan rã và chạy trốn: Khi thấy phe giáo sĩ bắt đầu ra tay tàn khốc, hàng trăm ngàn người thuộc phe cánh tả, trí thức và tầng lớp trung lưu đã chọn cách lưu vong. Họ chạy sang châu Âu (đặc biệt là Pháp, Đức) và Mỹ. Đây là cuộc "chảy máu chất xám" lớn nhất lịch sử Iran.
  • Sự im lặng để tồn tại: Rất nhiều người từng ủng hộ cộngsản hoặc cánh tả đã chọn cách tiêu hủy mọi giấy tờ, từ bỏ hoạt động chính trị và sống ẩn dật để bảo vệ mạng sống cho gia đình.
 
Tình hình cụ thể tính đến đầu năm 2026 như sau:

Không biết bò đỏ xem xong còn ủng hộ giáo chủ nữa không​


1. Hoạt động bí mật và lưu vong​

Sau cuộc thanh trừng tàn khốc thập niên 80, các tổ chức như Đảng Tudeh (Đảng Cộngsản Iran truyền thống) hoặc Đảng Cộngsản Iran (CPI) đã phải chuyển trụ sở sang các nước châu Âu (như Đức, Pháp).
  • Ở trong nước: Mọi hoạt động liên quan đến chủ nghĩa cộngsản đều bị coi là bất hợp pháp. Nếu bị phát hiện, các đảng viên đối mặt với án tù hoặc tử hình vì tội "chống lại Chúa" (Moharebeh). Tuy nhiên, các mạng lưới bí mật vẫn tồn tại trong giới trí thức, sinh viên và công nhân ngành dầu khí.
  • Ở nước ngoài: Các đảng này vẫn rất năng nổ. Họ duy trì trang web, đài phát thanh và xuất bản báo chí (như tờ Nameh-ye Mardom của Đảng Tudeh).

2. Tiếng nói trong các cuộc biến động gần đây​

Trong bối cảnh Iran có nhiều biến động vào đầu năm 2026—đặc biệt là sau khi Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei qua đời (tháng 3/2026) và con trai ông là Mojtaba Khamenei lên thay—phe Cộngsản lưu vong đã có những động thái mạnh mẽ:

  • Kêu gọi đình công: Họ liên tục ra thông cáo thúc đẩy công nhân và tầng lớp lao động nghèo xuống đường để phản đối tình trạng lạm phát (trên 40%) và nghèo đói.
  • Chống lại "Cha truyền con nối": Họ cực lực phản đối việc bổ nhiệm Mojtaba Khamenei, gọi đó là sự tiếp nối của chế độ độc tài tôn giáo.
  • Lập trường về xung đột: Dù ghét chính quyền hiện tại, các đảng này vẫn lên án các cuộc tấn công quân sự của Mỹ và Israel vào Iran, vì họ cho rằng chiến tranh sẽ chỉ làm khổ người lao động.
 
Sửa lần cuối:

1. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn"​

Trước năm 1979, những nhóm Cộngsản (điển hình là đảng Tudeh) và các nhóm du kích cánh tả (như Mujahedin-e Khalq - MEK) là lực lượng có tổ chức nhất, thiện chiến nhất trong việc chống lại Vua Shah.
  • Họ tổ chức các cuộc đình công ở các mỏ dầu, làm tê liệt kinh tế của nhà Vua.
  • Họ tham gia các cuộc xuống đường và đụng độ vũ trang trực diện với cảnh sát mật SAVAK.
  • Lúc đó, phe giáo sĩ của Khomeini và phe Cộngsản bắt tay nhau vì có chung một mục tiêu: Lật đổ Vua Shah và đuổi tầm ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi Iran.

2. Sự tính toán sai lầm của phe Cộngsản​

Nhiều người Cộngsản Iran lúc đó tin rằng: Khomeini chỉ là một biểu tượng tôn giáo lỗi thời, không có kinh nghiệm quản lý nhà nước hiện đại. Họ nghĩ rằng sau khi nhà Vua đổ, phe giáo sĩ sẽ phải dựa vào những người có đầu óc tổ chức và kiến thức kinh tế như họ để điều hành đất nước.
Thậm chí, Đảng Tudeh còn tuyên bố ủng hộ Khomeini vì cho rằng ông ấy có tinh thần "chống đế quốc" giống họ.

Tại sao họ làm vậy?​

Chính quyền Iran muốn xóa sổ hoàn toàn mọi mầm mống có thể đe dọa đến hệ thống Thần quyền. Họ coi chủ nghĩa cộngsản là một loại "vật ngoại lai" bị nhiễm độc từ phương Tây và Liên Xô, không có chỗ trong một quốc gia thuần túy Hồi giáo.
Chính những sự kiện này đã khiến quan hệ giữa Iran và các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Liên Xô lúc bấy giờ) trở nên cực kỳ lạnh nhạt và đầy nghi kỵ.

đã là bò thì chỉ để bị dắt, làm đéo gì có tư duy chính kiến gì.
chủ dắt đi đâu là húc đó. và như m đi hỏi sao bò ngu thì m cũng ko thông minh lắm
 
đã là bò thì chỉ để bị dắt, làm đéo gì có tư duy chính kiến gì.
chủ dắt đi đâu là húc đó. và như m đi hỏi sao bò ngu thì m cũng ko thông minh lắm
Kẻ thù [của] kẻ thù là bạn
Chứ chưa thấy kẻ thù [với] kẻ thù là bạn (không phải của)
Bò đỏ não hư nên mới đi ủng hộ hồi giáo iran chống mỹ, trong khi giáo chủ iran gặp CS ở đâu giết ở đó
 
Kẻ thù [của] kẻ thù là bạn
Chứ chưa thấy kẻ thù [với] kẻ thù là bạn (không phải của)
Bò đỏ não hư nên mới đi ủng hộ hồi giáo iran chống mỹ, trong khi giáo chủ iran gặp CS ở đâu giết ở đó
Iran có làm méo gì đụng chạm tới Việt Nam đâu, nhưng Mỹ thì có, bắn phá tùm lum, xăng tăng trợn mắt kìa.
 
Iran có làm méo gì đụng chạm tới Việt Nam đâu, nhưng Mỹ thì có, bắn phá tùm lum, xăng tăng trợn mắt kìa.
Thì 2 nước xa đâu có tranh chấp, nhưng sự thật là hồi giáo ghét CS, đem cờ búa liềm CS qua Iran vẫy chắc không còn xác về VN
 
Iran có làm méo gì đụng chạm tới Việt Nam đâu, nhưng Mỹ thì có, bắn phá tùm lum, xăng tăng trợn mắt kìa.
mỗi năm bán sang nó hơn 150 tỷ đô. kiều hối riêng xì gòn 9 tỷ đô,
ông cha dạy rồi ăn cây nào rào cây đó.
 
Tuyên truyền kháng chiến chống mỹ cứu lước nên đâm lao phải theo lao, mặc dù làm ăn với mỹ nhưng đa số bọn đần độn vẫn nghĩ mỹ là kẻ thù, chủ yếu tuyên truyền cho bọn dân ngu và bọn lính cứt heo nghe
M phải thằng triết học xàm Lồn hemihellcat k
 
Dân ngu thì chỉ được vậy thôi , bò đỏ tung hô mì trính như sao hạng a kìa mặc dù đám này ăn bám nhân dân éo tạo ra cc gì cho xã hội , dân è cổ nuôi bộ máy ,
 

1. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn"​

Trước năm 1979, những nhóm Cộngsản (điển hình là đảng Tudeh) và các nhóm du kích cánh tả (như Mujahedin-e Khalq - MEK) là lực lượng có tổ chức nhất, thiện chiến nhất trong việc chống lại Vua Shah.
  • Họ tổ chức các cuộc đình công ở các mỏ dầu, làm tê liệt kinh tế của nhà Vua.
  • Họ tham gia các cuộc xuống đường và đụng độ vũ trang trực diện với cảnh sát mật SAVAK.
  • Lúc đó, phe giáo sĩ của Khomeini và phe Cộngsản bắt tay nhau vì có chung một mục tiêu: Lật đổ Vua Shah và đuổi tầm ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi Iran.

2. Sự tính toán sai lầm của phe Cộngsản​

Nhiều người Cộngsản Iran lúc đó tin rằng: Khomeini chỉ là một biểu tượng tôn giáo lỗi thời, không có kinh nghiệm quản lý nhà nước hiện đại. Họ nghĩ rằng sau khi nhà Vua đổ, phe giáo sĩ sẽ phải dựa vào những người có đầu óc tổ chức và kiến thức kinh tế như họ để điều hành đất nước.
Thậm chí, Đảng Tudeh còn tuyên bố ủng hộ Khomeini vì cho rằng ông ấy có tinh thần "chống đế quốc" giống họ.

Tại sao họ làm vậy?​

Chính quyền Iran muốn xóa sổ hoàn toàn mọi mầm mống có thể đe dọa đến hệ thống Thần quyền. Họ coi chủ nghĩa cộngsản là một loại "vật ngoại lai" bị nhiễm độc từ phương Tây và Liên Xô, không có chỗ trong một quốc gia thuần túy Hồi giáo.
Chính những sự kiện này đã khiến quan hệ giữa Iran và các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Liên Xô lúc bấy giờ) trở nên cực kỳ lạnh nhạt và đầy nghi kỵ.

Hỏi ngu vãi lol. Đéo có triết lý tư tưởng chủ nghĩa cặc gì hết. Chỉ cần râu rậm là anh em:vozvn (25):
 
Việc Mỹ đánh Iran đụng chạm tới lợi ích kinh tế của VN và sâu xa là đụng chạm tới sự tồn tại của chế độ , chế độ độc tài CS nó cũng như chế độ độc tài thần quyền hồi giáo . Mỹ mà thắng nó sẽ áp dụng chiến lượt này lên các nước đệ của thằng Tàu trong tương lai . Nên giờ phải vừa bôi đen Mỹ ,sàn lọc trong xã hội VN có thành phần nào chống + để dìm chúng nó xuống, giữ vững độc cảng .
 
hỏi ngu vãi Lồn. Đéo có triết lý tư tưởng chủ nghĩa cặc gì hết. Nói như mày thì tại sao mỹ lại đánh iran

Khi Khomeini bị Shah trục xuất và sống lưu vong tại Pháp, chính quyền Carter đã nhiều lần liên lạc với ông.


Trong hồi ký của mình, cựu vua Shah cũng tuyên bố rằng Mỹ và Anh đã phản đối chính phủ của ông kể từ khi ông tiến hành quốc hữu hóa dầu mỏ Iran năm 1973 và sau đó tăng giá dầu. Điều đáng chú ý là trước đó, một chính phủ Iran khác cũng từng bị lật đổ với lý do ngăn chặn một nỗ lực quốc hữu hóa tương tự.


Cuối năm 1978, đại sứ Mỹ tại Iran đã gửi điện báo về Washington rằng chính quyền Shah “sắp sụp đổ”. Đến đầu tháng 1 năm 1979, các tướng lĩnh Mỹ đã bay đến Iran để thảo luận với quân đội Iran về khả năng đảo chính, đồng thời thiết lập liên hệ với người đứng thứ hai trong hệ thống của Khomeini.


Ngay sau khi chính quyền Cộng hòa Hồi giáo mới lên nắm quyền, Iran lập tức rơi vào một cuộc khủng hoảng quốc tế. Tháng 11 năm 1979, một nhóm vũ trang đã tấn công đại sứ quán Mỹ tại Tehran và bắt giữ hơn 50 con tin.


Một trong những lý do thường được đưa ra là Mỹ phản đối chính phủ cách mạng mới và ủng hộ Shah. Tuy nhiên, nhiều tài liệu cho thấy Washington đã không còn ủng hộ Shah vào giai đoạn cuối của chế độ này, và bản thân Khomeini cùng các phụ tá thân cận của ông cũng hiểu rõ điều đó.


Trên thực tế, cuộc khủng hoảng con tin đã củng cố hình ảnh của chính quyền mới trong mắt người dân Iran như một lực lượng đối đầu với Mỹ, đồng thời làm suy yếu nghiêm trọng vị thế chính trị của Tổng thống Carter tại Mỹ, góp phần vào thất bại của ông trong cuộc bầu cử năm 1980.


Một số giả thuyết, thường được gọi là “Bất ngờ tháng Mười”, cho rằng các nhân vật trong chính trường Mỹ đã cố tình trì hoãn việc thả con tin nhằm tác động đến kết quả bầu cử. Cựu thống đốc bang Texas John Connally được cho là đã đi khắp Trung Đông vào thời điểm đó để truyền tải thông điệp liên quan đến vấn đề này.


Cuối cùng, các con tin đã được thả chỉ vài phút sau khi Ronald Reagan tuyên thệ nhậm chức tổng thống.


Một số người cho rằng đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sự trùng hợp này vẫn tiếp tục gây tranh cãi trong nhiều năm sau đó.


Trước năm 1979, phần lớn vũ khí của Iran được mua từ Hoa Kỳ. Sau cuộc khủng hoảng con tin, Tổng thống Carter đã áp đặt lệnh cấm vận vũ khí đối với Iran với lý do nước này hỗ trợ khủng bố, và lệnh cấm vận đó tiếp tục được duy trì dưới thời Tổng thống Ronald Reagan.


Tuy nhiên, trong nội bộ Washington, nhiều quan chức cho rằng việc cắt hoàn toàn nguồn cung vũ khí cho Iran có thể khiến nước này xích lại gần Liên Xô hơn. Vì vậy, các nỗ lực bí mật nhằm tiếp tục bán vũ khí cho Iran đã được tiến hành nhằm lách các quy định cấm vận.


Đến năm 1985, chính quyền Reagan đã tham gia vào việc cung cấp vũ khí cho Iran trong nhiều năm, cả trực tiếp lẫn gián tiếp thông qua Israel. Trớ trêu thay, trong cùng thời kỳ, vũ khí cũng được bán cho cả hai phía trong cuộc chiến Iran–Iraq.


Song song với đó, chính phủ Mỹ cũng bí mật hỗ trợ lực lượng nổi dậy chống chính phủ Sandinista tại Nicaragua trong cuộc chiến du kích chống lại chính quyền xã hội chủ nghĩa FSLN. Hoạt động hỗ trợ này bị coi là bất hợp pháp theo luật Mỹ do Tu chính án Boland cấm tài trợ cho lực lượng Contra.


Vụ Iran–Contra là kết quả của những hoạt động bí mật này. Trong chiến dịch do Đại tá Oliver North điều phối, vũ khí được bán trái phép cho Iran, và lợi nhuận từ các thương vụ đó được chuyển sang để tài trợ cho lực lượng Contra ở Nicaragua.


Vụ bê bối bị phanh phui vào năm 1987 và dẫn đến các cuộc điều trần kéo dài tại Quốc hội Mỹ, cùng với hàng loạt cáo buộc hình sự. Trong số 11 người bị kết tội liên quan đến vụ Iran–Contra, chỉ có một người phải ngồi tù. Phần lớn các bản án sau đó bị lật ngược khi kháng cáo hoặc được Tổng thống George H. W. Bush ân xá vào năm 1991.


Oliver North sau đó vẫn tiếp tục sự nghiệp công chúng, tham gia tranh cử vào các chức vụ chính trị và trở thành người dẫn chương trình truyền hình, đồng thời xuất bản nhiều cuốn sách.


Những sự kiện này đặt ra một số câu hỏi đáng chú ý: nếu Iran thực sự bị coi là một đối thủ nguy hiểm đối với Mỹ, tại sao Washington lại bí mật bán vũ khí cho chính quốc gia đó? Và vì sao những người tham gia vào hoạt động này lại phải chịu hậu quả pháp lý tương đối nhẹ?


Những câu hỏi này cho thấy rằng, đằng sau những tuyên bố đối đầu công khai, quan hệ giữa các quốc gia đôi khi vẫn tồn tại những lợi ích và tính toán phức tạp hơn nhiều so với những gì được thể hiện trên bề mặt.
 
Iran có làm méo gì đụng chạm tới Việt Nam đâu, nhưng Mỹ thì có, bắn phá tùm lum, xăng tăng trợn mắt kìa.
Iran bắn tàu dầu phong tỏa hormuz khiến cho xăng tăng chóng mặt thì có
 

Có thể bạn quan tâm

Top