Quỳ lạy Vua Xiêm !
Đúng xứ mạt vận vì thù nhà mà bán nước nhận giặc làm cha! Rước giặc vào Nhà !
May nhờ Huệ nó có Bom Phốt Pho nên đấm Quân Xiêm chạy banh xác !
Sau này nó còn cắt Xiên Khoảng cho Lào tương đương tỉnh Nghệ An hiện nay !
Nhận giặc làm cha nè
6.39
Ngày mười ba (13) [tháng Bảy] nhận được phúc sắc đặc tứ nên dâng biểu trần tạ.
Thần là An Nam quốc vương Nguyễn Quang Bình rập đầu kính cẩn tâu lên về việc tạ ơn thiên tử.
Thần vạn dặm đến chiêm cận, ngày ngày được thánh thượng có dạ ân thi, đãi như cha con trong nhà, cho thần được hầu bên ngự tọa, đi xem khắp các cung điện thật tráng lệ thỏa thích, cùng các nơi gần nơi thiên tử ở, lại được gần bên tông thần, thị tòng, xem những văn khắc, chính mắt đọc được những lời dạy của bệ hạ. Việc gặp gỡ này, quả là vượt khỏi phận mình vậy.
Hoàng thượng lại thi ân đặc biệt, thưởng thần lương mạo có chỏm bằng bảo thạch, trên cài hồng tước hoa linh ba mắt, thêm cả đai và áo ngắn màu vàng. Thần quỳ lãnh mặc vào, thực là ân tràn khắp tứ chi, cử động thêm phần vinh hạnh.
Về sau, lại ban thưởng thêm mũ linh vĩ chỏm bằng bảo thạch, cài lông công ba mắt, mãng bào màu kim hoàng có bốn bổ phục hình tròn thêu rồng, và triều châu bằng san hô. Hoàng thượng lại có chỉ dụ rằng: “Loại phục sắc này trước đây chỉ một vài thân vương mới được đeo, mặc và đội, gần đây các hoàng tử mới được mặc mà thôi. Khâm thử.”
Thần là một kẻ quê mùa xấu xí, nay được ân sủng nhiều lần, tự hỏi vì đâu mà được hưởng ơn đến như thế.
Đại hoàng đế bệ hạ là mối nối cả tam tài, bao trùm cả vạn nước, cái ơn trời che đất chở không nơi nào là không được hưởng mưa móc vun bồi nhưng riêng một thần được ưu đãi cũng vì thành thực cung kính đến chầu. Cho nên bệ hạ không câu nệ thần là ngoại phiên mà đối đãi như người thân trong nhà, trong hai năm qua thi ân ban tứ nhiều lần không kể xiết.
Lần này hoàng thượng lại ban cho quan phục theo điển lệ thì ưu đãi to lớn vào loại thượng đẳng, cho thần càng thêm rực rỡ, vời đến gần bên chẳng khác gì con cháu ruột thịt khiến cho cả nước thần đều được tươi tốt.
Việc ban thưởng không phải chỉ xiêm áo cho riêng thần mà thôi khiến cho dù có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Xem trong sử sách, tù trưởng các nước phiên nhập triều đời Đường tuy có được liệt vào hạng vương công nhưng y phục khác lạ, không được cùng loại với y thường Trung Quốc. Còn như bản quốc đời Lê trước đây khi triều cống thì đời Minh cũng có ban cho mũ đai nhưng trên dưới cách xa chưa từng được dự vào hàng ở trong triều. Thần hôm nay được ban ơn như thế này thực xưa nay chưa từng có, tự nghĩ phận mình không khỏi rơi nước mắt.
Thần lại được quân cơ đại nhân, truyền dụ chỉ rằng khi vào theo hầu, gần gũi nhà vua thì dùng quan phục này, còn lúc vào dự đại điển chúc mừng thì dùng phục sắc của nước thần. Cứ như thế, thần đủ biết thánh nhân gầy dựng to lớn như quẻ Thái mà lòng nhân thực không khác gì quẻ Càn, không những hiểu cho tình của thần mà còn cho thần được toại cả nghĩa, tuy theo tục lệ nhưng không đổi nghi thức, lễ tục dọc ngang đều thêm bớt theo nhân tình, không điều nhỏ nho nào mà không thấu đáo, chẳng làm sao nói cho hết được.
Những bồi tòng, viên dịch của thần cũng được ơn sủng của thiên tử, phận nào cũng được soi sáng, ai nấy hết sức vui mừng. Các bồi thần thì theo ân chỉ, phân biệt được thưởng cho mũ có chỏm, áo bào và đai. Thần nghe lỏm rằng con trưởng của bậc thân vương trong triều thì được liệt vào hạng tam phẩm. Vậy mà ngay Ngô Văn Sở của nước thần, tuy là người đắc lực của thần nhưng cũng chỉ là bồi thần một nước nhỏ cũng được thiên tử gia ân vượt lẽ thưởng cho mũ có chỏm bằng san hô vinh dự thuộc hàng nhị phẩm, còn các bồi thần khác cũng được ơn to ban cho mũ đai tam phẩm. Hồng ân cao dày như thế ai ai cũng đều được hưởng cả.
Thần đưa các tòng bồi thần quỳ lãnh, khấu đầu tạ ơn xong ai cũng cảm kích, bất giác tay hoa múa, chân nhảy lên ca tụng thách trạch thật vô cùng.
Phàm là bậc cha mẹ thì con cái đều được đối đãi nhân hậu như nhau nhưng vua tôi một nước thì lại được hưởng ơn thấm ướt nhiều hơn cả, thần thực không hiểu vì sao mà được như thế. Tình của bọn thần ở dưới không thể không chiêm ngưỡng cảm kích hết sức.
Cẩn phụng biểu xưng tạ lên.
Ngày mười ba tháng Bảy năm Càn Long 55.
Càn Long xác nhận xem Huệ là con trai nè
Dịch âm:
Đan thành vạn lý cận chiêm y
Đôn sử toàn vô ninh cứ hi
Bất khẳng hữu canh ban phượng chiếu
Khước hận vô ý khất oanh y
Thanh lương thủ thích gia ưng doãn
Điển lễ như thường thận mạc vi
Cự viết nhất gia đàm phụ tử
Hải bang dịch điệp vĩnh trinh ky
Dịch nghĩa:
Từ vạn dặm đến kinh đô để chiêm cận,
Sử sách hiếm có người cầm đầu nào làm như thế
Không được thay đổi trước đây đã có chiếu rồi, Thế nhưng vẫn khẩn khoản xin được mặc y phục màu vàng.
Đã bằng lòng cho được mặc áo trời mát
Nhưng trong điễn lễ thì không được vi phạm.
Coi như một nhà không khác gì cha con
Để cho nước ở ngoài biến đời đời được tươi tốt.
1 [Chú): Nguyễn Quang Bình đến [Tị Thử) sơn trang chiêm cận hết sức cung kính, ta thật thương mến, y mới cảm ân xin được mặc áo mũ thiên triều để thêm thành ý. Vì thế ta mới ban cho hồng bảo thạch đính, tam nhãn linh, hoàng quái để tỏ lòng ưu sủng. Trước đây khi ta chưa chấp thuận đã có chỉ hãy cứ dùng phục sức bản quốc (triều phục Đại Việt).
[Chú]: Mùa xuân năm nay gia ân ban cho Nguyễn Quang Bình dây lưng màu vàng
hoàng thinh, đai ngọc, lại khẩn khoản xin được mặc y quan thiên triều áo ngắn thêu bốn con rồng hình tròn. Đến ngày lên kinh chúc mừng theo điển lễ vào hôm dự tiệc tại sơn trang nên ban cho y phục hoàng tử mãng bào màu vàng, ra lệnh cho y dùng y quan nước mình cho đúng thể chế. Lại nghĩ quốc vương kia là chủ của một nước, [224] nếu cắt tóc theo lối Mãn Thanh thì khi chuyển lại quần áo bản quốc thần dân nhìn vào sẽ coi thường), không phải là ý của trẫm
[Chú]: Các ngoại phiên, Mông cổ vương, bối lặc nay đều là hàng con cháu ta cả, ơn nghĩa vua tôi mà cũng như cha con một nhà. Trước đây Nguyễn Quang Bình tâu trong tạ biểu văn nói là vua cũng thấy là cha, đó là do thiên lương thuần thành mà ra, ta vì thế lẽ nào coi y như người ngoài.