Tại sao ko thấy tổ chức phản đối xâm lược Iran như đợt Iraq hồi xưa

Hòi xua có tõ chưc phãn đlis cam luoc iraq
Shah Pahlavi muốn củng cố quyền lực và hiện đại hóa đất nước nên đã chủ động tìm sự hậu thuẫn từ Mỹ và Anh sau thế chiến 2. Iran nhận được viện trợ kinh tế, quân sự, và công nghệ từ phương Tây đổi lại giữ vai trò tiền đồn chống Liên Xô. Về mặt chính trị, Shah cũng muốn dựa vào Mỹ để bảo vệ chế độ quân chủ trước các phong trào cánh tả trong nước.
Iran nằm sát Liên Xô lại có trữ lượng dầu mỏ lớn nên khó tránh khỏi việc trở thành vùng ảnh hưởng trong Chiến tranh Lạnh. Nếu không xoa tay Mỹ, Iran có thể bị Liên Xô dụ dỗ hoặc mất ổn định nội bộ.
 
Xét dưới lăng kính tâm lý học đám đông, hiện tượng dư luận “đấu tố” cuốn sách “Chuyện với Thanh” bộc lộ những cơ chế vận hành có sự tương đồng sâu sắc với phong trào Hồng vệ binh thời Cách mạng Văn hóa.

Điểm chung lớn nhất nằm ở xu hướng “dán nhãn” để triệt tiêu phản biện, khi đám đông nhanh chóng quy chụp tác phẩm bằng các tội danh nghiêm trọng về mặt nhận thức như “lật sử” hay “xuyên tạc”, từ đó khóa chặt mọi không gian thảo luận chuyên môn đa chiều và ép những tiếng nói lý trí phải giữ im lặng để tự vệ.

Đồng thời, việc tự phong cho mình quyền lực đạo đức tối cao — nhân danh người gác đền của lòng yêu nước và lịch sử — đã tạo ra một tính chính danh ảo, cho phép người dùng mạng xã hội thoải mái dùng bạo lực ngôn từ tấn công nhân phẩm tác giả mà không thấy cắn rứt.

Sức mạnh này được khuếch đại qua hiệu ứng “tuyết lăn” của thuật toán và áp lực đồng lứa, cuốn cả những người chưa từng đọc cuốn sách vào làn sóng chỉ trích chỉ để chứng minh mình thuộc về “số đông đúng đắn”.

Hệ quả là nó tạo ra một áp lực truyền thông khủng khiếp, buộc các định chế quản lý và nhà xuất bản phải lập tức thỏa hiệp, nhanh chóng ra lệnh thu hồi và xin lỗi để dập tắt khủng hoảng.

Dù không mang màu sắc bạo lực thể xác, bản chất của làn sóng trực tuyến này vẫn là một dạng quyền lực tập thể ẩn danh, nơi lý trí bị triệt tiêu bởi sự cuồng nhiệt nhân danh một lý tưởng chung, biến một cuộc phản biện học thuật thông thường thành một cuộc thanh trừng văn hóa trên không gian mạng.

Khi làn sóng phẫn nộ vượt qua giới hạn của một cuộc khủng hoảng xuất bản thông thường để chuyển hướng tấn công sang ông Lê Quốc Minh – Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân – cơ chế “đấu tố” mang màu sắc Hồng vệ binh càng được thể hiện một cách cực đoan và rõ nét.
 
Phía miền Nam ghi trên bia tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc nội chiến là “Tổ Quốc Ghi Ơn”. Tương tự, phía miền Bắc ghi “Tổ Quốc Ghi Công”. Cả hai phía đều ca ngợi sự hy sinh, và dù chỉ khác nhau một chữ, nhưng đằng sau đó là hai cách nhìn hoàn toàn khác về chiến tranh, về sự hy sinh và về tính chính danh của lịch sử.

Nếu “ghi ơn” là sự tri ân dành cho những người đã ngã xuống, thì “ghi công” hàm ý một chiến công cần được tôn vinh. Nhưng liệu việc bắn giết những người cùng một dân tộc có thể mãi được xem là một “công trạng”? Và phải chăng chính tâm lý tự trói mình vào thứ “công trạng” ấy đang khiến nhiều người sợ hãi trước ánh sáng của sự thật, của tự do tư tưởng và của những cách nhìn mới về lịch sử? Bài học từ cuộc tranh cãi quanh cuốn “Chuyện Với Thanh” dường như đang cho thấy câu trả lời.

Để là “công trạng” đảng CSVN phải dán nhãn mác cho người bảo vệ miền Nam là Ngụy quân, Ngụy quyền, tay sai bán nước… Thế nhưng, sự kiện lịch sử chứng minh ngược lại. Chiến sĩ hải quân VNCH đã hy sinh mạng sống chống quân xâm lăng Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, ngày 19 tháng 1 năm 1974.

Khi “cơm không lành, canh không ngọt” giữa Trung Quốc và Việt Nam thì công hàm bí mật công nhận lãnh hải Hoàng Sa thuộc Trung Quốc do Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 được Trung Quốc công bố ngày 30 tháng 1 năm 1980, công luận mới ngỡ ngàng.

Công nhận Hoàng Sa của Tàu cộng rồi đánh chiếm phe miền Nam giữ nước là “vinh quang”? Là “công trạng”?

Thời xưa bên chiến thắng có toàn quyền cướp vợ, con, tài sản bên thua. Bắt bên thua làm nô lệ. Khi cuộc nội chiến chấm dứt, thay vì bắt bên thua làm nô lệ, tiền nhân người Mỹ làm ngược lại. Tuyên bố giải phóng nô lệ! Vì thế hiện tại nước Mỹ có tổng thống, phó tổng thống, thẩm phán ở tòa án Tối cao có nguồn gốc nô lệ và ở bất cứ lãnh vực nào, cơ quan nào họ cũng có mặt. Nhờ đó nước Mỹ đang dẫn đầu thế giới.

Năm 1975, tức 113 năm sau người nô lệ ở Mỹ được giải phóng, người miền Nam thua trận. Thua thì bị cướp tài sản với nhãn mác “tư sản mại bản”. Bị đuổi ra khỏi thành phố, cưỡng bức đi kinh tế mới với nhãn mác “lao động là quang vinh”. Bị kỳ thị về văn hóa, đốt sách, xóa bỏ tên thành phố, tên danh nhân, tên trường học, tên thương hiệu tiếng nước ngoài, đặc biệt tù cải tạo phải gỡ kiếng đeo mắt khi nói chuyện với cán bộ tuổi hàng con cháu… với nhãn mác “văn hóa đồi trụy Mỹ – Ngụy”. Bị xét lý lịch khi đi xin việc. Thời gian đầu, học sinh tốt nghiệp phổ thông bị cấm vào đại học…

Dù hơn nửa thế kỷ đằng đẵng đã trôi qua, tất cả những sự kiện trên vẫn là vết thương còn rất mới. Nhân tâm vì thế vẫn chia rẽ. Chia rẽ thì tìm đâu ra sức mạnh để vươn mình?

Hiện tượng đang xảy ra là tác phẩm “Chuyện Với Thanh, lời kể mới về ánh sáng” là một minh chứng.

Lực lượng tự cho mình có “công trạng” lớn với đảng, với đất nước, đang tấn công dữ dội tác phẩm và cá nhân tác giả Nguyễn Thành Nam không khác gì đấu tố thời Cải cách ruộng đất hay Hồng vệ binh thời Cách mạng văn hóa của Mao. Họ kết án cả nhà xuất bản Hội Nhà Văn, dù Hội Nhà Văn là “software programmer” văn chương của đảng và một số người (tạm gọi là KOL) vì số người này coi văn chương phải là tiếng nói tự do. Văn chương giải phóng con người. Văn chương làm thăng hoa đời sống. Văn chương không phải để phục vụ chính trị. Rất nhiều tác phẩm đoạt giải Nobel Văn chương nói lên điều đó!

Người viết chỉ đọc được trên internet một số ngôn từ của giới trẻ (Gen Z) gọi ông Hồ và vài trích đoạn trong tác phẩm “Chuyện Với Thanh“. Biết nội dung truyện dựa vào tác phẩm “Ho Chi Minh: A Life” của William Duiker, người đã tốn 30 năm truy tìm tài liệu để viết và xuất bản sách năm 2020.

Tác phẩm của Duiker được dịch sang tiếng Việt, đã hẳn là có giá trị nên CSVN muốn sử dụng để tuyên truyền. Thế nhưng Duiker từ chối cho phép xuất bản vì một số phát hiện viết trong sách bị kiểm duyệt, đặc biệt chuyện tình ái bí mật của Hồ Chí Minh mà ông Cao Minh, người hiệu đính, cho rằng những dữ kiện đó “chưa có tài liệu chính thống nào ở Việt Nam khẳng định mối quan hệ này”.
 

Có thể bạn quan tâm

Top