Live Tại sao làm mãi đéo giàu?

TUG

Con Chym bản Đôn
Vatican-City
Kể cho mấy ní nghe câu chuyện của tao: Tình hình là năm rồi tao gọi là cũng chăm chỉ làm việc, cống hiến cái thân tàn này cho công ty nên là từ tháng 3 này sếp tao tăng lương 20% cho tao. 20% đó nha mấy ní, không phải 5% cho có lệ đâu nha :sexy_girl: . Tao bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sang trang: tiết kiệm nhiều hơn, bớt áp lực hơn, thi thoảng tự thưởng bản thân ly cà phuê hay cốc tà tữa. Cảm giác đúng kiểu công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được ghi nhận. :sure:
Vậy mà sáng nay đi làm, như mọi ngày, tao ghé quán bánh mì quen đầu phố. Quán này tao ăn chắc cũng mấy năm rồi, giá 15k một ổ, vừa ngon vừa no, đúng kiểu “người bạn đồng hành của dân văn phòng”.
Tao móc 15k ra đưa như thói quen. Chị milf bán bánh mì cười hiền rồi bảo:
“Giờ 18k rồi cưng.” :surrender:
Tao đứng hình mất 3 giây. Tăng từ 15k lên 18k. Tăng đúng 20%.
Trong đầu tao tự động bật chế độ tính toán:
Lương tao tăng 20%.
Bánh mì cũng tăng 20%.
Vậy là về mặt toán học, tao vẫn đang đứng yên một chỗ :vozvn (21):. Công sức một năm trời, thức khuya dậy sớm, KPI, áp lực, deadline… cuối cùng được quy đổi ra đúng bằng việc tiếp tục ăn một ổ bánh mì mà không “lỗ”. :beat_plaster:
Tự nhiên tao hiểu sâu sắc thế nào là lạm phát. Không cần học kinh tế cao siêu gì hết. Chỉ cần một ổ bánh mì buổi sáng là đủ giác ngộ.
Nghĩ mà buồn cười: mình hí hửng vì được tăng lương, tưởng đời lên level, ai dè thế giới xung quanh cũng âm thầm tăng giá theo đúng nhịp. Thành ra cảm giác như mình chạy rất nhanh… nhưng cái máy chạy bộ nó cũng tăng tốc tương ứng.
Thôi thì tự an ủi: ít nhất là tao vẫn còn được tăng lương, còn có bánh mì để ăn. Chứ nếu lương không tăng mà bánh mì vẫn lên 18k thì lúc đó mới gọi là “bi kịch kinh tế cá nhân” thật sự. :pudency:
 
Kể cho mấy ní nghe câu chuyện của tao: Tình hình là năm rồi tao gọi là cũng chăm chỉ làm việc, cống hiến cái thân tàn này cho công ty nên là từ tháng 3 này sếp tao tăng lương 20% cho tao. 20% đó nha mấy ní, không phải 5% cho có lệ đâu nha :sexy_girl: . Tao bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sang trang: tiết kiệm nhiều hơn, bớt áp lực hơn, thi thoảng tự thưởng bản thân ly cà phuê hay cốc tà tữa. Cảm giác đúng kiểu công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được ghi nhận. :sure:
Vậy mà sáng nay đi làm, như mọi ngày, tao ghé quán bánh mì quen đầu phố. Quán này tao ăn chắc cũng mấy năm rồi, giá 15k một ổ, vừa ngon vừa no, đúng kiểu “người bạn đồng hành của dân văn phòng”.
Tao móc 15k ra đưa như thói quen. Chị milf bán bánh mì cười hiền rồi bảo:
“Giờ 18k rồi cưng.” :surrender:
Tao đứng hình mất 3 giây. Tăng từ 15k lên 18k. Tăng đúng 20%.
Trong đầu tao tự động bật chế độ tính toán:
Lương tao tăng 20%.
Bánh mì cũng tăng 20%.
Vậy là về mặt toán học, tao vẫn đang đứng yên một chỗ :vozvn (21):. Công sức một năm trời, thức khuya dậy sớm, KPI, áp lực, deadline… cuối cùng được quy đổi ra đúng bằng việc tiếp tục ăn một ổ bánh mì mà không “lỗ”. :beat_plaster:
Tự nhiên tao hiểu sâu sắc thế nào là lạm phát. Không cần học kinh tế cao siêu gì hết. Chỉ cần một ổ bánh mì buổi sáng là đủ giác ngộ.
Nghĩ mà buồn cười: mình hí hửng vì được tăng lương, tưởng đời lên level, ai dè thế giới xung quanh cũng âm thầm tăng giá theo đúng nhịp. Thành ra cảm giác như mình chạy rất nhanh… nhưng cái máy chạy bộ nó cũng tăng tốc tương ứng.
Thôi thì tự an ủi: ít nhất là tao vẫn còn được tăng lương, còn có bánh mì để ăn. Chứ nếu lương không tăng mà bánh mì vẫn lên 18k thì lúc đó mới gọi là “bi kịch kinh tế cá nhân” thật sự. :pudency:
1jLM13J.jpg
 
Kể cho mấy ní nghe câu chuyện của tao: Tình hình là năm rồi tao gọi là cũng chăm chỉ làm việc, cống hiến cái thân tàn này cho công ty nên là từ tháng 3 này sếp tao tăng lương 20% cho tao. 20% đó nha mấy ní, không phải 5% cho có lệ đâu nha :sexy_girl: . Tao bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sang trang: tiết kiệm nhiều hơn, bớt áp lực hơn, thi thoảng tự thưởng bản thân ly cà phuê hay cốc tà tữa. Cảm giác đúng kiểu công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được ghi nhận. :sure:
Vậy mà sáng nay đi làm, như mọi ngày, tao ghé quán bánh mì quen đầu phố. Quán này tao ăn chắc cũng mấy năm rồi, giá 15k một ổ, vừa ngon vừa no, đúng kiểu “người bạn đồng hành của dân văn phòng”.
Tao móc 15k ra đưa như thói quen. Chị milf bán bánh mì cười hiền rồi bảo:
“Giờ 18k rồi cưng.” :surrender:
Tao đứng hình mất 3 giây. Tăng từ 15k lên 18k. Tăng đúng 20%.
Trong đầu tao tự động bật chế độ tính toán:
Lương tao tăng 20%.
Bánh mì cũng tăng 20%.
Vậy là về mặt toán học, tao vẫn đang đứng yên một chỗ :vozvn (21):. Công sức một năm trời, thức khuya dậy sớm, KPI, áp lực, deadline… cuối cùng được quy đổi ra đúng bằng việc tiếp tục ăn một ổ bánh mì mà không “lỗ”. :beat_plaster:
Tự nhiên tao hiểu sâu sắc thế nào là lạm phát. Không cần học kinh tế cao siêu gì hết. Chỉ cần một ổ bánh mì buổi sáng là đủ giác ngộ.
Nghĩ mà buồn cười: mình hí hửng vì được tăng lương, tưởng đời lên level, ai dè thế giới xung quanh cũng âm thầm tăng giá theo đúng nhịp. Thành ra cảm giác như mình chạy rất nhanh… nhưng cái máy chạy bộ nó cũng tăng tốc tương ứng.
Thôi thì tự an ủi: ít nhất là tao vẫn còn được tăng lương, còn có bánh mì để ăn. Chứ nếu lương không tăng mà bánh mì vẫn lên 18k thì lúc đó mới gọi là “bi kịch kinh tế cá nhân” thật sự. :pudency:
chăm chỉ mà không giàu là do bạn đang đi sai con đường
 
Kể cho mấy ní nghe câu chuyện của tao: Tình hình là năm rồi tao gọi là cũng chăm chỉ làm việc, cống hiến cái thân tàn này cho công ty nên là từ tháng 3 này sếp tao tăng lương 20% cho tao. 20% đó nha mấy ní, không phải 5% cho có lệ đâu nha :sexy_girl: . Tao bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sang trang: tiết kiệm nhiều hơn, bớt áp lực hơn, thi thoảng tự thưởng bản thân ly cà phuê hay cốc tà tữa. Cảm giác đúng kiểu công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được ghi nhận. :sure:
Vậy mà sáng nay đi làm, như mọi ngày, tao ghé quán bánh mì quen đầu phố. Quán này tao ăn chắc cũng mấy năm rồi, giá 15k một ổ, vừa ngon vừa no, đúng kiểu “người bạn đồng hành của dân văn phòng”.
Tao móc 15k ra đưa như thói quen. Chị milf bán bánh mì cười hiền rồi bảo:
“Giờ 18k rồi cưng.” :surrender:
Tao đứng hình mất 3 giây. Tăng từ 15k lên 18k. Tăng đúng 20%.
Trong đầu tao tự động bật chế độ tính toán:
Lương tao tăng 20%.
Bánh mì cũng tăng 20%.
Vậy là về mặt toán học, tao vẫn đang đứng yên một chỗ :vozvn (21):. Công sức một năm trời, thức khuya dậy sớm, KPI, áp lực, deadline… cuối cùng được quy đổi ra đúng bằng việc tiếp tục ăn một ổ bánh mì mà không “lỗ”. :beat_plaster:
Tự nhiên tao hiểu sâu sắc thế nào là lạm phát. Không cần học kinh tế cao siêu gì hết. Chỉ cần một ổ bánh mì buổi sáng là đủ giác ngộ.
Nghĩ mà buồn cười: mình hí hửng vì được tăng lương, tưởng đời lên level, ai dè thế giới xung quanh cũng âm thầm tăng giá theo đúng nhịp. Thành ra cảm giác như mình chạy rất nhanh… nhưng cái máy chạy bộ nó cũng tăng tốc tương ứng.
Thôi thì tự an ủi: ít nhất là tao vẫn còn được tăng lương, còn có bánh mì để ăn. Chứ nếu lương không tăng mà bánh mì vẫn lên 18k thì lúc đó mới gọi là “bi kịch kinh tế cá nhân” thật sự. :pudency:
mua chỗ khác ,tau mới ăn bánh mỳ 15k nè
 
Kể cho mấy ní nghe câu chuyện của tao: Tình hình là năm rồi tao gọi là cũng chăm chỉ làm việc, cống hiến cái thân tàn này cho công ty nên là từ tháng 3 này sếp tao tăng lương 20% cho tao. 20% đó nha mấy ní, không phải 5% cho có lệ đâu nha :sexy_girl: . Tao bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sang trang: tiết kiệm nhiều hơn, bớt áp lực hơn, thi thoảng tự thưởng bản thân ly cà phuê hay cốc tà tữa. Cảm giác đúng kiểu công sức mình bỏ ra cuối cùng cũng được ghi nhận. :sure:
Vậy mà sáng nay đi làm, như mọi ngày, tao ghé quán bánh mì quen đầu phố. Quán này tao ăn chắc cũng mấy năm rồi, giá 15k một ổ, vừa ngon vừa no, đúng kiểu “người bạn đồng hành của dân văn phòng”.
Tao móc 15k ra đưa như thói quen. Chị milf bán bánh mì cười hiền rồi bảo:
“Giờ 18k rồi cưng.” :surrender:
Tao đứng hình mất 3 giây. Tăng từ 15k lên 18k. Tăng đúng 20%.
Trong đầu tao tự động bật chế độ tính toán:
Lương tao tăng 20%.
Bánh mì cũng tăng 20%.
Vậy là về mặt toán học, tao vẫn đang đứng yên một chỗ :vozvn (21):. Công sức một năm trời, thức khuya dậy sớm, KPI, áp lực, deadline… cuối cùng được quy đổi ra đúng bằng việc tiếp tục ăn một ổ bánh mì mà không “lỗ”. :beat_plaster:
Tự nhiên tao hiểu sâu sắc thế nào là lạm phát. Không cần học kinh tế cao siêu gì hết. Chỉ cần một ổ bánh mì buổi sáng là đủ giác ngộ.
Nghĩ mà buồn cười: mình hí hửng vì được tăng lương, tưởng đời lên level, ai dè thế giới xung quanh cũng âm thầm tăng giá theo đúng nhịp. Thành ra cảm giác như mình chạy rất nhanh… nhưng cái máy chạy bộ nó cũng tăng tốc tương ứng.
Thôi thì tự an ủi: ít nhất là tao vẫn còn được tăng lương, còn có bánh mì để ăn. Chứ nếu lương không tăng mà bánh mì vẫn lên 18k thì lúc đó mới gọi là “bi kịch kinh tế cá nhân” thật sự. :pudency:
đơn giản thôi, khi lũ ngu óc chó chiếm đa số XH, tận diệt IQ cao,khi IQ cao cũng nghèo vì bị tận diệt thì lũ ngu óc chó quay lại cắn xé lẫn nhau, giết nhau để tồn tại
 

Có thể bạn quan tâm

Top